Chương 498
Khó nhất là tiêu thụ mỹ nhân ân
Chương 498: Khó nhất tiêu thụ là mỹ nhân ân
Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
**********
Trong lòng Lục Ly, Khương Khinh Linh mãi mãi chỉ là một kẻ lang thang. Từ lần đầu tiên gặp hắn, nàng đã phải dùng Huyền Tinh để mua một đêm bên cạnh hắn. Lại thêm chuyện gặp nàng lêu lổng với nam nhân khác, cộng thêm những lời truyền ngôn lan truyền cho tới nay, khiến ấn tượng của Lục Ly dành cho nàng thực sự không tốt.
Lục Ly chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Lục Linh, tư tưởng về chuyện nam nữ khá truyền thống, những nữ nhân phóng đãng hắn xưa nay không dính líu. Yên phu nhân nhiều lần dụ dỗ hắn, hắn vốn có thể tùy ý chà đạp nàng mà không cần chịu bất kỳ trách nhiệm nào, nhưng cuối cùng hắn không ra tay, bởi vì trong nội tâm hắn có một chấp niệm.
Trên thực tế!
Trên thế giới này, chuyện nam nữ vốn dĩ rất hỗn loạn. Những cường giả sở hữu quá nhiều quyền lực, có thể quyết định sinh tử của vô số người, nên mỹ nữ đối với bọn họ mà nói, dễ như trở bàn tay. Bọn họ thường xuyên vơ vét mỹ nữ, như Vũ Hóa Thần, tiểu thiếp không biết có bao nhiêu vị, kể cả Bạch Lãnh và Đỗ Tranh cũng là thê thiếp như mây.
So ra, nữ nhân trên thế giới này là kẻ yếu, các nàng chỉ có thể phụ thuộc vào nam nhân. Vì vậy, rất nhiều nữ tử có lối sống cá nhân không bị kiềm chế, giống như Yên phu nhân từng có quan hệ thân mật với rất nhiều nam tử.
Biểu hiện của Khương Khinh Linh khiến ấn tượng của Lục Ly dành cho nàng có chút thay đổi, nhưng giữa Lục Ly và nàng cũng không có tình yêu nam nữ, chỉ là tình bằng hữu bình thường. Mặc dù đôi lúc Lục Ly có chút tâm động, nhưng đối với quá khứ của Khương Khinh Linh, trong lòng hắn không hề có bất kỳ khúc mắc nào, đó chỉ là lời nói dối.
Bên ngoài, tứ tộc đại quân đang vây khốn, mạng sống của các nàng như treo trên sợi tóc, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.
Khương Khinh Linh lại tính kế hắn, cho hắn uống xuân dược. Lục Ly có chút nổi nóng, cảm thấy Khương Khinh Linh không biết nặng nhẹ. Một khi chuyện chăn gối xảy ra, mối quan hệ giữa hai người sẽ thay đổi mùi vị.
Hỏa tà trong bụng khiến đôi mắt Lục Ly đỏ lên, hơi thở trở nên gấp gáp, trên mặt tràn đầy dục vọng. Hắn cố nén lại, đẩy Khương Khinh Linh ngã xuống đất, kìm nén dục vọng chà đạp, ngồi xếp bằng nhanh chóng vận chuyển Huyền lực, ý đồ ép dược lực ra ngoài.
Chỉ là...
Dược lực này vô cùng cường đại, lại phân tán trong từng thớ cơ bắp và xương cốt của Lục Ly, muốn ép ra nhanh chóng là điều không thể.
“Ha ha ha~”
Khương Khinh Linh cười đi tới, thân thể áp sát vào lưng Lục Ly, một tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực cường tráng của hắn, môi nhỏ anh đào ghé vào tai Lục Ly, phun hương nỉ non: “Vô dụng thôi. ‘Thần Tiên Hạ Phàm’ là loại xuân dược mãnh liệt nhất Trung Châu, đừng nói ngươi, ngay cả Nhân Hoàng cũng không thể ép được. Lục Ly, ta sẽ không hại ngươi, hãy thương tiếc Khinh Linh đi.”
Giai nhân như ngọc, cảm giác kinh người từ phía sau truyền đến, như một que diêm châm vào dục vọng bị chôn giấu trong nội tâm Lục Ly. Từ cổ họng hắn vang lên một tiếng gầm nhẹ như dã thú, hắn quay tay kéo mạnh, đột ngột kéo Khương Khinh Linh tới, đặt ngang trên đầu gối mình.
“A...!”
Khương Khinh Linh ngửa mặt nhìn Lục Ly, gương mặt xinh đẹp đỏ đến mức như rỉ máu, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. Môi nhỏ khẽ mở khẽ khép, hai bầu ngực nhấp nhô, tạo nên một khung cảnh khiến nam nhân điên cuồng.
“Đây là ngươi bức ép ta.”
Lục Ly gầm nhẹ, hai tay xé toạc áo bào của Khương Khinh Linh, thuần thục lột sạch quần áo của nàng. Khương Khinh Linh trở thành một cô gái trần truồng, vô cùng mê hoặc.
“Lục Ly!”
Khương Khinh Linh cũng uống ‘Thần Tiên Hạ Phàm’, hơi thở càng gấp gáp hơn. Hai tay nàng ôm lấy cổ Lục Ly, chủ động hôn lên. Hai môi áp vào nhau, lưỡi quấn quýt, Thiên Lôi câu Địa Hỏa, cũng không còn cách nào khống chế.
Gian phòng không lớn, may mắn có mở ra cấm chế, nếu không âm thanh kỳ lạ nơi này sẽ bị người bên ngoài nghe thấy. Hai người quấn quýt lấy nhau, không thể tách rời. Trong gian phòng khó khăn, một nam một nữ hòa làm một thể, bắt đầu những cuộc vận động nguyên thủy nhất, kịch liệt nhất.
‘Thần Tiên Hạ Phàm’ không hổ là cương cường nhất xuân dược, không chỉ kích thích dục vọng mà còn kéo dài sức chiến đấu của nam nhân. Lục Ly và Khương Khinh Linh đại chiến mấy ngàn hiệp, trọn vẹn hoan hảo một canh giờ, hai người mới ôm chặt lấy nhau, lắng xuống.
“Hô hô!”
Lục Ly thở từng ngụm dài, cả người như hư thoát. Vừa rồi hắn cảm giác thần chí đều không rõ, chỉ là bản năng thỏa thích quất roi, dùng hết toàn lực tiết ra.
Hắn nghỉ ngơi đủ hai nén hương, ý thức mới miễn cưỡng tỉnh táo lại. Hắn mơ hồ mở mắt, đập vào mắt lại là một tấm gương mặt xinh đẹp yếu ớt đến cực điểm.
Khương Khinh Linh thế mà ngủ say. Lông mày nàng nhíu chặt, trên mặt còn lờ mờ vẻ thống khổ. Lục Ly thoáng cái tỉnh táo, đột ngột ngồi dậy, liếc nhìn một lượt.
“A”
Hắn nhanh chóng phát hiện ra vấn đề. Dưới thân thể bọn họ có một tấm vải trắng khổng lồ, đoán là Khương Khinh Linh sợ mặt đất lạnh, nên tùy ý trải lên nệm.
Vải trắng không phải vấn đề, vấn đề nằm ở chỗ trên tấm vải trắng có vệt máu đỏ sẫm.
“Huyết dịch...”
Lục Ly nhìn xuống đùi Khương Khinh Linh, mơ hồ có thể thấy những vết máu khô. Trong mắt hắn tràn đầy kinh ngạc, hắn lắc lắc thân thể Khương Khinh Linh nói: “Khinh Linh, ngươi tỉnh lại đi, tỉnh lại đi!”
Khương Khinh Linh mở mắt, vẻ hư nhược nhìn ánh mắt kinh ngạc của Lục Ly, nàng miễn cưỡng cười nói: “Khinh Linh không phóng đãng như ngươi tưởng tượng đâu. Thân thể Khinh Linh vẫn sạch sẽ. Lục Ly, ngươi vừa rồi quá thô bạo, làm ta đau quá.”
“Sạch sẽ?”
Lục Ly trợn tròn mắt, như vừa nghe được chuyện buồn cười nhất thế gian. Một lang thang nữ nổi danh Trung Châu, thế mà còn là xử nữ? Thiên hạ cười chê! “Ha ha!”
Khương Khinh Linh đắng chát cười một tiếng, không giải thích gì thêm. Nàng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, lông mi run rẩy vài lần, nói: “Lục Ly, đừng quản nhiều như vậy, ngươi nhanh tu luyện đi. Ta đã xem thần lực toàn bộ truyền cho ngươi, hồn chi lực của ta cũng tặng cho ngươi hơn phân nửa. Ta mệt mỏi quá, phải ngủ một giấc. Việc phía sau giao cho ngươi. Như ngươi không thể mang ta đào tẩu, hãy ôm ta cùng chết.”
Nói xong chữ cuối cùng, mắt Khương Khinh Linh triệt để nhắm lại, trực tiếp hôn mê. Mắt Lục Ly lại một lần trợn tròn, mặt đầy vẻ chấn kinh.
“Thần lực, hồn chi lực...”
Khương Khinh Linh không phải trước khi chết muốn cùng hắn hoan hảo một lần sao? Sao lại truyền thần lực cho hắn, thậm chí hồn chi lực cũng có thể truyền tới?
Lục Ly kinh ngạc ngồi một lúc, cẩn thận đặt Khương Khinh Linh xuống đất, lập tức ngồi xếp bằng nội thị.
Một lát sau, hắn hốt nhiên chấn động, đôi mắt đột ngột mở to!
Trong thân thể hắn quả nhiên xuất hiện một loại năng lượng kỳ lạ, Hồn Đàm cũng thay đổi lớn, linh hồn chi lực dồi dào. Vừa rồi hắn chỉ lo hoan hảo, không biết Khương Khinh Linh thần không biết quỷ không, đã chuyển di toàn bộ thần lực cho hắn!
“Cô nàng ngốc...”
Lục Ly quay đầu nhìn Khương Khinh Linh đang hôn mê, trên mặt tràn đầy áy náy và tự trách. Hắn trách lầm Khương Khinh Linh không sao, mới vừa rồi còn hoàn toàn không để ý tới cảm thụ của nàng.
Khương Khinh Linh một bên nhẫn chịu sự thô bạo, một bên phải chống lại dược lực ‘Thần Tiên Hạ Phàm’, mặt khác lại phải vận dụng bí thuật truyền thu thần lực và hơn phân nửa hồn chi lực trong thân thể cho hắn.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”
Lục Ly tự trách thì thào, lấy cái chén làm gối, đắp đệm tốt cho Khương Khinh Linh. Sau đó lại lấy ra một viên đan dược cho nàng ăn, lúc này mới ép bản thân tỉnh táo lại.
Hắn không thể phụ khổ tâm của Khương Khinh Linh. Nàng chắc chắn biết mình không thể vận dụng thần lực, mới nghĩ cách truyền thu cho hắn, đồng thời truyền cho hắn vô số hồn lực.
Hắn nhất định phải trong thời gian còn lại, tìm hiểu cách vận dụng thần lực, mặt khác nghĩ biện pháp để công kích linh hồn trở nên cường đại hơn.
Khó nhất tiêu thụ là mỹ nhân ân a.
Lục Ly âm thầm thề, nhất định phải nghĩ cách mang theo Khương Khinh Linh chạy đi, dù bên ngoài là núi thây biển máu, hắn cũng phải giết ra một con đường máu!
Giao diện cho điện thoại