Trước
Sau

Chương 390

Khải Huyền Lục Giai

Chương 390: Lục giai Thần Khải

Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!

**********

Kỳ thực Lục Ly vốn không để ý đến suy nghĩ của người khác. Ở thế giới này, nắm đấm to là đạo lý quyết định, những chuyện khác đều không cần coi trọng quá mức.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Hắn còn nhờ Khương Khinh Linh giúp một chuyện. Sau khi bọn họ truyền tống trở về, truyền tống trận ở Bạch Vân Thành sẽ tạm thời đóng cửa. Khương Khinh Linh sẽ bàn giao người của Thái Thiên Điện, bất kỳ dân chúng nào từ Bắc Mạc đến đều sẽ bị bắt giữ. Khương Khinh Linh là Vương nữ của Khương gia, Thái Thiên Điện sao dám trái ý hắn? Nếu có người đi Trung Châu cáo trạng, hắn cùng Lục Phi Tuyết đã bị Lục gia trục xuất gia môn, không còn là con em nhà họ Lục nữa. Đến đây thống nhất Bắc Mạc, cũng không tính là vi phạm quy củ, thập nhị Vương tộc đương nhiên sẽ không phái người tới trấn áp.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Có Khương Khinh Linh hỗ trợ, Lục Ly không còn gì phải e ngại. Trong mắt hắn, Bắc Mạc chỉ là một cái ao nhỏ, cá trong đó có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi lòng bàn tay hắn.

Hắn tuyên bố trước mặt mọi người rằng mình muốn làm Bắc Mạc Vương, chính là để việc này lan truyền khắp Bắc Mạc, giúp các đại gia tộc có sự chuẩn bị tâm lý.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Trước kia Đỗ Tranh muốn giao Bắc Mạc cho Lục Ly, lúc đó Lục Ly còn chê bai, một lòng muốn trở về Lục gia. Giờ phút này, hắn coi trọng nó, cũng có tuyệt đối lực lượng cùng thủ đoạn để trấn áp quần hùng, trở thành Đại Đế đời mới của Bắc Mạc.

Đỗ Hành lại trầm mặc, nội tâm vô cùng giằng xé. Hắn cùng Đại Quốc sư liếc nhau một cái, ánh mắt trao đổi vài phen, cuối cùng trong lòng đưa ra quyết định.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Hắn dẫn theo Đại Quốc sư bước về phía trước vài bước, một đám trưởng lão cũng đi theo sau. Đỗ Hành quỳ một gối xuống, khẽ quát:

– Đỗ Hành suất lĩnh Đỗ gia, nguyện ý thần phục Lục công tử!

Lời Đỗ Hành còn chưa dứt, toàn thành lập tức xôn xao. Sau khi nói xong, hắn cúi người thật sâu, tựa hồ hoàn toàn thần phục.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Ông!”

Lục Ly lúc này trên thân quang mang lấp lánh không ngừng, thân thể thoáng cái hóa ra mười phân thân. Trong tay áo hắn quang mang lóe lên, Minh Vũ thế cũng đồng thời trấn áp mà ra.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Xuy xuy~”

Huyết mạch ấn ký trên cổ Đỗ Hành sáng lên, một tiểu ấn bay vụt lên giữa không trung, lớn lên theo gió, hóa thành một tòa núi nhỏ. Bản Mệnh châu dưới bụng Đỗ Hành bắn ra, xoay tròn dưới bụng, tràn ra hào quang màu vàng đất.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Sau khi Bản Mệnh châu xuất hiện, trọng lực ở quảng trường phụ cận lập tức tăng vọt. Rất nhiều võ giả cấp thấp bị trấn áp đến mức thân thể nằm rạp trên mặt đất.

Đỗ Hành không chọn thần phục, mà chọn liều chết một trận chiến.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Trọng lực áo nghĩa của hắn vô cùng khủng bố. Hắn tự tin có thể nhẹ nhàng trấn áp Vũ Hóa Thần cùng Minh Vũ. Chỉ cần giết chết hai người này, đồng thời đánh bại Lục Phi Tuyết, hắn sẽ có thể dễ dàng bắt sống Lục Ly!

Bắt sống Lục Ly, hắn sẽ có tư cách đàm phán, tiến thối tự nhiên.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Để hắn thần phục Lục Ly, rồi sau đó chứng kiến gia tộc mình từng chút bị thôn tính, cuối cùng diệt vong, điều này còn khó chịu hơn cả giết hắn.

Bọn Lục Ly kỳ thực đã sớm đoán được Đỗ Hành sẽ không thần phục. Vì vậy, ngay khoảnh khắc Đỗ Hành quỳ xuống, mọi người đã kịp phản ứng.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

– Thần Khải hiện!

Ấn ký màu đen trên cổ Lục Phi Tuyết lấp lánh, thân thể nàng nhanh chóng ngưng tụ thành một bộ Thần Khải màu lam. Đây là dấu hiệu của Lục giai Thần Khải.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Vũ Hóa Thần cùng Minh Vũ phối hợp rất tốt. Hai người đồng thời hướng sau lưng Lục Phi Tuyết đánh ra một chưởng. Lục Phi Tuyết thân thể bắn ra, lao thẳng về phía Đỗ Hành.

– Đi~

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Lục Ly cảm giác trên thân như bị một tòa đại sơn đè ép, tất cả phân thân cũng giống vậy. Hắn vốn định điều khiển phân thân phóng đi bốn phương tám hướng, nhưng tốc độ chậm đi vô số lần.

Chiến thuật bốn người đã được luyện tập từ trước. Lục Phi Tuyết ngăn trở đợt công kích vòng đầu của Đỗ Hành, sau đó Lục Ly cùng Minh Vũ, Vũ Hóa Thần phối hợp, trong nháy mắt diệt sát Đỗ Hành.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Giờ phút này, trọng lực vượt quá dự tính của Lục Ly, hắn âm thầm kêu khổ. Lục Phi Tuyết bị đẩy ra, thoáng cái tới gần Đỗ Hành. Trong tay nàng xuất hiện một thanh trường kiếm màu đỏ, hóa ra mấy chục đạo kiếm ảnh, hung hăng đâm tới Đỗ Hành.

– Hừ!

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Đỗ Hành ở đỉnh phong Quân Hầu cảnh, phản ứng vô cùng nhanh. Trong tay hắn xuất hiện một chiến đao, nặng nề phách vào thanh kiếm của Lục Phi Tuyết.

Trọng lực áo nghĩa là hắn phóng ra, nên hắn không chịu ảnh hưởng gì, một đao kia tấn mãnh như gió. Ngược lại, kiếm pháp của Lục Phi Tuyết chậm chạp, dễ dàng bị khám phá quỹ tích công kích.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Ầm!”

Chiến đao của Đỗ Hành đánh trúng thanh kiếm của Lục Phi Tuyết. Một cỗ cường đại lực lượng truyền đến, Lục Phi Tuyết thoáng cái không cầm cự nổi, thanh kiếm bay ra ngoài. Đỗ Hành vung chiến đao, hung hăng đánh xuống đầu Lục Phi Tuyết.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Công kích mạnh nhất của Đỗ Hành là huyết mạch thần kỹ, chính là đại ấn phía trên. Vấn đề là nơi này toàn là người của Đỗ gia, Đỗ Hành cũng đang ở dưới đó. Nếu dùng sức trấn áp xuống, chính hắn cũng sẽ bị thương.

– Nhận lấy cái chết!

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Đỗ gia Đại Quốc sư động thủ. Mặc dù tốc độ bị trọng lực ảnh hưởng, nhưng phản ứng của hắn rõ ràng nhanh hơn Vũ Hóa Thần và Minh Vũ. Trong tay hắn xuất hiện một chiếc phất trần, thân thể xoay tròn, quấn giết về phía Vũ Hóa Thần.

Trên phất trần, lông thú biến thành mấy vạn cây cương châm, lóng lánh u quang, lại có kịch độc. Nếu bị đâm phải, sợ là chẳng mấy chốc sẽ trúng độc, chết không đường về.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Cô cô!”

Lục Ly từ phía sau vọt tới. Hắn thả ra Mệnh Luân, nhưng chỉ có thể bay sát mặt đất, ma sát với mặt đất tạo ra một đạo hỏa hoa. Mặc dù biết Lục Phi Tuyết phòng ngự cường đại, công kích của Đỗ Hành chỉ là đòn bình thường, nhưng trong lòng nàng vẫn rất lo lắng.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Trừ con mắt, mũi và miệng, toàn thân Lục Phi Tuyết bao phủ trong Thần Khải màu lam, tựa như một nữ chiến thần. Nàng nhìn thấy chiến đao bổ tới, nhưng không hề khẩn trương. Nếu Thần Khải của Lục gia dễ bị phá như vậy, Lục gia cũng không thể có thanh danh lớn như vậy.

Trọng lực trên người rất khủng bố. Lục Phi Tuyết rõ ràng biết mình không thể trốn thoát, nên thân thể không nhúc nhích, đầu hơi chếch đi một chút, hai tay hướng không trung chộp tới.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Ầm!”

Chiến đao của Đỗ Hành hung hăng bổ vào bờ vai Lục Phi Tuyết. Toàn thân nàng trầm xuống một chút, mặt đất dưới chân vỡ vụn, hai chân nàng đều chìm xuống đất.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Trong mắt nàng không có cảm giác đau đớn nào. Chiến đao không thể xâm nhập vào bên trong Thần Khải dù chỉ một tấc. Hai tay nàng đột nhiên chộp lấy chiến đao. Thần Khải bao phủ toàn thân, trên tay nàng cũng như mang một đôi bao tay màu lam, thoáng cái đã tóm chặt chiến đao.

– Ách!

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Mặt Đỗ Hành tràn đầy chấn kinh. Chiến đao này là Thiên giai Huyền khí vô cùng sắc bén. Dưới toàn lực của hắn, thế mà không thể phá vỡ bộ chiến khải của nữ tử kia. Chẳng lẽ đây là Thánh giai chiến khải?

– Huyết mạch thần kỹ, Thần Khải!

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nhớ lại khoảnh khắc trước, hắc quang trên cổ Lục Phi Tuyết lấp lánh, chiến khải đột ngột xuất hiện trên thân, Đỗ Hành giật mình tỉnh ngộ. Đây là trong truyền thuyết, Kim Cương huyết mạch cùng Thần Khải chiến kỹ của Lục gia!

Hắn sững sờ một chút, Lục Phi Tuyết đã bắt lấy chiến đao của hắn, đột ngột kéo ngược về phía sau. Đỗ Hành vốn đang lao về phía này, thoáng cái đã tiếp cận sát Lục Phi Tuyết.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

– Lục Ly!

Lục Phi Tuyết khẽ kêu một tiếng, hai tay gắt gao ôm lấy thân thể Đỗ Hành. Nàng có Thần Khải, Đỗ Hành không thể giết được nàng. Chỉ cần cuốn lấy Đỗ Hành, Lục Ly dùng huyết trảo nhẹ nhàng có thể xé rách hắn.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

“Xoẹt~”

Lục Ly khống chế Mệnh Luân vạch ra một đạo hỏa hoa bay vụt tới. Thân thể hắn bạch quang lóe lên, lần nữa hóa ra mười phân thân, sau đó đều hướng Đỗ Hành phóng đi.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

– Cút!

Đỗ Hành giận dữ, vung tay kia ra một quyền mãnh kích vào bụng dưới Lục Phi Tuyết, như chớp điện vung nắm đấm. Mặc dù hắn không biết ý nghĩa của việc Lục Ly tới gần là gì, nhưng bị người khác cuốn lấy cũng không phải chuyện tốt.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Hơn nữa, Lục Ly biến thành mười người, thần niệm của hắn lại không thể xác định chân thân của Lục Ly, điều này khiến hắn có cảm giác vô cùng bất an.

“Ầm!”

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Lục Phi Tuyết có Thần Khải, nắm đấm của Đỗ Hành tựa như đánh vào miếng sắt. Đỗ Hành nổi giận, dùng đầu húc vào mặt Lục Phi Tuyết. Toàn thân nàng chỉ có mặt không được Thần Khải bao phủ, cú va chạm này làm gãy cả mũi nàng, trên mặt máu thịt be bét.

– Chết!

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Lục Ly rốt cuộc cũng lao tới. Chân thân hắn xuất hiện bên tay trái Đỗ Hành. Nhìn thấy Đỗ Hành vung nắm đấm hướng đầu Lục Phi Tuyết đập tới, hắn lập tức điên cuồng, huyết trảo đối với tay Đỗ Hành giận dữ xoắn lại.

: Đầu tháng, người người đều có giữ gốc nguyệt phiếu, thẻ mấy trương.

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Mặc dù không liều bảng nguyệt phiếu, nhưng cũng không thể quá khó nhìn. Chúng ta độc giả Bất Diệt nhưng có hơn một vạn người.

Số 3 ra ngoài mở hội, số 6 trở về, đến lúc đó bạo mấy ngày.

Giao diện cho điện thoại

Lâm Tân Ngôn cúi đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

2,396 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 390: Khải Huyền Lục Giai — Mê Tiên Hiệp