Chương 38
Cuộc khảo hạch
Chương 38: Khảo hạch
Đại chưởng quỹ bước tới bên cạnh Di tiểu thư, thuật lại đầu đuôi sự tình. Hắn cố ý nhấn mạnh đến tộc trưởng Triệu gia. Di tiểu thư nghe xong, sắc mặt lạnh băng, quát lớn:
- Triệu Lệ, dẫn người các ngươi ra ngoài. Nơi này là Vũ Lăng Thành, dám động võ trong thành, giết chết cũng không cần luận tội!
Triệu Lệ giơ cao lệnh bài của tộc trưởng Triệu gia, định nói vài lời, nhưng Di tiểu thư căn bản không nghe. Bà bá đạo khoát tay:
- Ra ngoài!
- Tốt, tốt!
Triệu Lệ cười lạnh, dẫn người rời đi. Địch Bá nghiến răng, hung ác trừng mắt nhìn tỷ đệ Lục Ly, rồi nổi giận đùng đùng bước ra khỏi khách sạn.
Di tiểu thư tươi cười, tựa như trăm hoa đua nở, nhìn Lục Ly nói:
- Lục Ly, ta đại diện Liễu gia hoan nghênh ngươi gia nhập!
- Cái gì? Ngươi muốn gia nhập Khách đường? Trở thành khách khanh?
Vừa mới mang tỷ đệ Lục Ly trở lại đại viện Liễu gia, còn chưa kịp ngồi nóng đít, Di tiểu thư đã nhận được một tin tức kinh người.
Lục Ly khẳng định đáp:
- Đúng vậy, ta muốn gia nhập Khách đường. Chỉ cần Liễu gia đồng ý, về sau Liễu gia có chuyện gì, Lục Ly muôn lần chết không chối từ!
Lục Linh đã nói rất rõ ràng: gia nhập gia tộc nào cũng được, nhưng nhất định phải làm khách khanh, tuyệt đối không thể gia nhập Ngoại đường. Nội đường đương nhiên không có khả năng, vì bình thường chỉ có tử đệ bản tộc mới được gia nhập.
Lục Ly từ nhỏ đến lớn rất ít khi không nghe lời tỷ tỷ, lần này cũng không ngoại lệ.
- Chờ một chút!
Di tiểu thư uống một hớp trà, nghiêm mặt nói:
- Lục Ly, ngươi có thể chưa hiểu rõ đại gia tộc, chưa hiểu Ngoại đường và Khách đường. Nếu như...
- Ta đều hiểu!
Lục Ly cắt lời Di tiểu thư, có chút áy náy nói:
- Ta biết gia nhập Khách đường, địa vị trong gia tộc sẽ cực kỳ thấp, tài nguyên và quyền lực cũng rất ít. Nhưng ta có nỗi khổ tâm riêng.
Ta chỉ có thể bảo chứng, chỉ cần Liễu gia nhận ta vào Khách đường, Liễu gia có việc ta muôn lần chết...
- Đừng nói nữa, ngươi nói những điều này không có ý nghĩa.
Di tiểu thư thấy Lục Ly cam đoan, liền lắc đầu:
- Quy củ chính là quy củ, gia tộc không phải ta quyết định. Đừng nói ta, coi như phụ thân ta, cũng không có quyền lực cho khách khanh đãi ngộ như Ngoại đường. Hơn nữa...
Ngươi đắc tội Địch Bá. Hiện tại Địch Bá là trưởng lão Ngoại đường của Triệu gia. Trong thành thì còn tốt, nếu ra khỏi thành, gia tộc khẳng định không bảo vệ được ngươi!
- Ta biết!
Lục Ly gật đầu:
- Nhưng ta vẫn kiên trì!
Sau khi Lục Ly nói xong, hắn cảm nhận được sắc mặt Di tiểu thư ảm đạm xuống. Trong đại sảnh, sắc mặt mấy tên hộ vệ cũng không tốt, trong mắt lộ vẻ đùa cợt, tựa hồ thầm trách cứ Lục Ly không biết tốt xấu.
Lục Linh đứng bên cạnh Lục Ly, từ đầu đến cuối không nói gì. Mặt nàng dùng khăn lụa che khuất, bộ dạng phục tùng, rủ mí mắt, nhìn không ra nàng đang suy nghĩ gì.
- Tốt!
Di tiểu thư cũng chẳng muốn khuyên nhủ thêm. Bà đứng dậy nói:
- Gia nhập Khách đường cần phải hoàn thành một nhiệm vụ, có thể phải ra khỏi thành. Ngươi cẩn thận chút. Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ, ngươi chính là khách khanh của Liễu gia ta. Hi vọng ngươi cố gắng tu luyện. Nếu như...
Ngươi muốn thay đổi chủ ý, tùy thời có thể tới tìm ta. Liễu Ngọc, ngươi dẫn bọn họ đi Khách đường, nói cho trưởng lão Khách đường biết ý tứ của ta.
Di tiểu thư đứng dậy dẫn người rời đi. Liễu Ngọc mặt không biểu tình, nhìn tỷ đệ Lục Ly nói:
- Đi theo ta.
Thái độ của Liễu Ngọc đại biến. Lục Ly và Lục Linh có thể hiểu được, khách khanh ở bất kỳ gia tộc nào cũng không được tiếp đãi. Trừ khi Lục Ly nắm giữ chiến lực cực kỳ cường đại, nếu không ai cũng không muốn nuôi một người ăn bám. Huống hồ người kia còn có thể gia nhập gia tộc đối địch...
Liễu gia rất lớn, bên trong lâu vũ trùng điệp, đình đài thủy tạ dày đặc. Khắp nơi đốt lên Chúc Hỏa, xa hoa nhưng không mất đi sự tao nhã. Hai tỷ đệ lần đầu tiên nhìn thấy cảnh vật mới lạ như thế, có cảm giác không kịp nhìn.
- Ở Liễu gia giống như bộ lạc của các ngươi, nơi này có rất nhiều quy củ. Bình thường không thể đi lung tung, chỉ có thể hành tẩu trong phạm vi Khách đường.
Muốn ra ngoài nhất định phải đi từ cửa Tây, hơn nữa tỷ tỷ của ngươi không thể tùy ý ra vào. Lát nữa trưởng lão Khách đường sẽ cho ngươi một phần ghi chép kỹ càng, nói cho ngươi các loại quy củ.
Liễu Ngọc vừa đi vừa giải thích cho Lục Ly. Lục Ly khẽ vuốt cằm, Lục Linh thì cúi đầu xuống, không còn nhìn quanh nữa.
Đi tầm mười phút, Liễu Ngọc dẫn hai người đến một đại viện. Bên trong có mười tiểu viện độc lập, rất nhiều tiểu viện lóe lên ánh lửa Chúc Hỏa, xem ra khách khanh của Liễu gia cũng không ít.
- Thành trưởng lão, vị này là khách khanh mới gia nhập, tên Lục Ly. Di tiểu thư bảo ngươi an bài một chút.
Đến một khu nhà nhỏ, Liễu Ngọc ném hai tỷ đệ cho lão giả râu bạc trắng rồi trực tiếp rời đi, không còn nhìn tỷ đệ Lục Ly thêm một cái nào nữa.
Lão giả râu bạc trắng hiền lành mỉm cười, chỉ tay về phía một tiểu viện ở nơi hẻo lánh nói:
- Ta gọi Thành Khuất, là trưởng lão Khách đường.
Các ngươi qua bên kia ở lại đi, có việc ngày mai lại nói.
Lão giả râu bạc trắng lại ném cho Lục Ly một quyển sách, nói:
- Đây là quy củ của Khách đường, ngươi xem trước một chút. Không hiểu ngày mai lại hỏi ta.
Tỷ đệ Lục Ly chắp tay lui ra, đi vào tiểu viện hẻo lánh. Tiểu viện này lớn hơn chỗ ở cũ một chút, có bốn gian phòng. Bên trong trang trí tốt hơn ở Địch Long bộ lạc rất nhiều.
Đặt bao bố xuống, Lục Linh dạo qua một vòng, cuối cùng gật đầu nói:
- Không tệ, nơi này rất yên tĩnh, thích hợp tĩnh tu. Không có gì bất ngờ xảy ra, chúng ta sẽ ở lại chỗ này một hai năm.
Lục Ly đang xem cuốn sách mà Thành Khuất cho, hiểu rõ quy củ của Khách đường Liễu gia. Nghe được câu này, hắn ngẩng đầu hỏi:
- Tỷ tỷ, ở một hai năm? Chúng ta phải đi đâu sao?
- Phương Nam!