Chương 3773
Cảnh tượng đáng sợ
Chương 3773: Đáng sợ
Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
**********
Bên trong một mảnh hư không, một chiếc chiến thuyền nhanh chóng phá không phi hành. Chiến thuyền không bay thẳng mà liên tục xoay trở, bởi bốn phía khắp nơi không ngừng xuất hiện hư không phế thạch, lớn nhỏ không đều, tràn lan khắp nơi. Rất nhiều địa phương đều có những vòng xoáy không gian cự đại, cùng với vô số không gian hắc động đếm không xuể.
Nếu như nói Tam trọng thiên hư không là một bức họa quyển mỹ lệ, thì Tứ Trọng Thiên hư không lại giống như một tấm vải rách trăm ngàn lỗ thủng. Lục Ly bọn họ đã đến đây một tháng, không hề thấy một giới diện hoàn hảo nào. Khắp nơi đều là hư không phế thạch, không gian vòng xoáy, không gian hắc động, không gian loạn lưu, cùng với cuồng phong hỗn tạp và hắc vụ bao trùm.
Theo Tinh Hoàng giải thích, năm đó Chủ Thần đại chiến, không chỉ giới diện bên này bị đánh nát, mà cả hư không cũng bị phá hủy, dẫn đến không gian đại sụp đổ. Tứ Trọng Thiên hư không đều sụp đổ, nên nơi này không còn giới diện hoàn hảo, cũng không có bất kỳ sinh linh nào. Những hư không phế thạch này, thực chất là tàn dư của giới diện bị đánh nát sau trận chiến.
Tứ Trọng Thiên vô cùng rộng lớn. Tinh Hoàng nói rằng tùy ý một giới diện nơi đây còn lớn hơn Tiên Vực rất nhiều, giới diện lớn nhất có thể chứa tới một trăm Tiên Vực như vậy, đáng tiếc toàn bộ đều đã sụp đổ. Lục Ly lượn lờ trong này một tháng, cảm giác linh khí trong hư không cũng chẳng khác gì, khắp nơi đều là một mảnh hoang vu, lộng lẫy mà phá toái.
Nơi này thực sự rất nguy hiểm, có nhiều năng lượng kỳ dị thỉnh thoảng cuộn tới, một số địa phương từ xa nhìn lại đã cảm thấy kinh khủng. Mặc dù Lục Ly có vạn vật chi lực, nhưng cũng không dám mạo muội xông xáo. Hắn không phải Chủ Thần, không thể tùy tiện đi vào mọi nơi.
Tinh Hoàng đã đến nơi này không chỉ một lần. Trước khi nói với Lục Ly, hắn cũng từng tới tìm kiếm cơ duyên, thăm dò hiểm trở ở rất nhiều nơi, tản bộ qua rất nhiều giới trong Tứ Trọng Thiên. Hắn biết địa phương nào không thể đi, địa phương nào có thể đi, và địa phương nào không thể đợi quá lâu.
Những địa phương này có lẽ Đại Ma Vương cũng không quen thuộc bằng hắn. Trong trường kỳ tuế nguyệt, hắn đã chờ đợi ở Tứ, Ngũ, Lục Trọng Thiên ít nhất mười mấy vạn năm, làm sao có thể không quen thuộc được?
“Phía trước có một lần chiến trường di tích của Chủ Thần!”
Lại đi về phía trước hơn mười ngày, Tinh Hoàng lên tiếng. Lục Ly trợn tròn mắt, trong con ngươi hiện lên một tia sáng. Địa phương từng xảy ra Chủ Thần đại chiến, nghe giọng điệu của Tinh Hoàng, vết tích chiến đấu khẳng định còn rất rõ ràng, có lẽ sẽ giúp hắn có những cảm ngộ không tệ.
Hai ngày sau khi phi hành, Lục Ly nhìn thấy hai khối hư không phế thạch cự đại. Hai khối đá lớn này trước kia hẳn là một khối, vì vẫn còn một phần liên kết với nhau. Chỉ là do kích thước hai khối đá quá lớn, phần liên kết quá nhỏ nên nhìn qua giống như hai khối riêng biệt.
Lục Ly quét thần niệm qua, chỉ liếc vài cái đã cảm thấy nội tâm rung động. Trên hai khối hư không phế thạch cự đại này, hắn cảm nhận được rất nhiều vết tích chiến đấu, một số nơi còn có dấu bàn tay rành rành, mơ hồ còn có thể cảm thụ được đạo vận cường đại.
“Nơi này không có nguy hiểm, ngươi có thể tùy ý đi lĩnh hội!”
Tinh Hoàng vung tay lên. Lục Ly cũng không ngồi yên, thân hình lóe lên đã rơi xuống hư không phế thạch. Hắn đi dạo một vòng để làm rõ tình trạng. Rõ ràng đây là một giới diện sau khi sụp đổ, trải qua nhiều năm diễn hóa mà thành hư không phế thạch, phía trên có rất rõ vết tích công kích.
“Kinh khủng!”
Lục Ly nhìn thấy một dấu bàn tay rành rành, một chưởng ấn cự đại, ước chừng vạn dặm đại. Rõ ràng đây là cách không đánh ra, không biết từ khoảng cách bao xa. Giới diện sụp đổ này chủ yếu là do chưởng ấn này gây ra, Lục Ly thậm chí còn cảm nhận được dư uy trên chưởng ấn.
Lục Ly tưởng tượng ra một cảnh tượng: hai vị Chủ Thần khai chiến trên hư không. Một vị Chủ Thần tiện tay đánh ra một chưởng, bị vị kia tránh thoát. Chưởng ấn gào thét bay đi, vỗ trúng một giới diện, khiến giới diện đó bạo liệt vỡ tan. Chưởng ấn nhưng không tan rã mà tiếp tục bay đi, liên tục đập nát mấy giới diện khác, cuối cùng năng lượng tiêu tán tại giới diện này, khiến nó bị đập nát nhưng không bạo liệt, nên lưu lại dấu bàn tay rành rành.
“Đáng sợ!”
Lục Ly âm thầm kinh hãi. Uy năng của Chủ Thần quá kinh khủng. Thế Giới chi lực cường đại đến mức này. Vạn vật chi lực của hắn cũng rất mạnh, nếu ngưng tụ đủ lượng lớn, hắn cũng có thể đập nát một giới diện của Thiên Cương Tinh Vực, nhưng so với công kích của Chủ Thần, chênh lệch vẫn còn quá xa.
Lục Ly đi đi lại lại trên hư không phế thạch, phát hiện nơi này còn có vài đạo công kích của Chủ Thần còn sót lại, hẳn là dư ba, có chút ảnh hưởng nên lưu lại vết tích. Lục Ly chuyển động vài lần, cuối cùng ngồi xếp bằng bên cạnh chưởng ấn đó, bắt đầu tĩnh tâm cảm ngộ.
Tinh Hoàng cũng không đến quấy rầy, ngay tại tàu ma ngồi xếp bằng. Địa phương này hắn đã cảm ngộ nhiều lần, ngoài việc chiến lực có chút tăng lên, thì đối với việc đột phá lên Chủ Thần của hắn không có bất kỳ trợ giúp nào. Hắn cũng rõ ràng đời này khó có thể đột phá, nội tâm đã sớm từ bỏ, nên không cần thiết tiếp tục tham ngộ nữa.
Lục Ly cũng mặc kệ những chuyện đó, chỉ chuyên tâm cảm ngộ. Không có gì quan trọng hơn việc hắn đột phá Chủ Thần. Hiện tại Lục Minh cùng đệ tử của Tử Thần đều đã vào Viêm Hậu giới, hắn đã triệt để không còn lo âu về phía sau. Đại bộ phận dân chúng bên Trung Vương giới đều đã đi ẩn núp ở các giới mặt của Nhị trọng thiên. Lục Ly cũng mặc kệ, giống như việc Cảnh Vương bên Trung Cảnh thật sự phát điên đánh tới Trung Vương giới, hắn cũng không có biện pháp.
Lục Ly bế quan đằng đẳng sáu năm. Hắn có cảm ngộ rõ ràng, nhưng giống như trước đó, cảm giác vẫn hơi loạn, không thể giúp hắn đột phá Chủ Thần. Sau khi xuất quan, hắn lợi dụng Thiên Nhãn dò xét thoáng cái, phát hiện Trung Cảnh Cảnh Vương đã thành thật, Tiên Vực cùng Bát Đại Tinh Vực cũng rất bình tĩnh, liền bảo Tinh Hoàng dẫn đi đến một nơi.
Trung Cảnh Cảnh Vương bề ngoài hoàn toàn thành thật, các địa phương vẫn có nhiều võ giả bàn luận về trận chiến Thiên Cương giới kia, nhưng hắn hoàn toàn không để ý, còn giao trách nhiệm cho thuộc hạ không được có bất kỳ động tác gì, mặc kệ ngoại nhân nói thế nào. Trong khoảng thời gian này, Trung Cảnh Cảnh Vương bắt đầu bố trí, việc này hắn tự mình hỏi đến, mỗi một bước đều tự mình chỉ đạo.
Tuyết tiểu thư làm người tổng phụ trách việc này, điều tập ba mươi trưởng lão tự mình chủ trì. Họ bí mật tại Trung Cảnh điều tập một nhóm cường giả đến gần vô hạn Đại Viên Mãn. Bọn họ khống chế nhóm cường giả này, sau đó để họ phân tán đi khống chế một nhóm Thánh Hoàng, nhóm Thánh Hoàng kia lại phân tán đi khống chế một nhóm Đế cấp. Đây không phải quan hệ thượng hạ cấp, mà là trực tiếp khống chế linh hồn, như vậy có thể bảo đảm hoàn toàn giữ bí mật, không có khả năng phản bội.
Từng tầng từng tầng khống chế xuống dưới, trong vòng sáu năm, cục diện này đã sơ bộ hoàn thành. Mỗi một Thánh Hoàng phụ trách một khu vực, các mạng lưới tình báo bắt đầu được dựng lên.
Chỉ là mạng lưới tình báo mà thôi, lại không cần dựng quá phức tạp. Ví dụ như một giới diện của Thiên Loạn Tinh Vực chỉ cần an trí một hai trinh sát là đủ. Quay đầu, một hai trinh sát kia lại thu mua thêm trinh sát và nội gián. Với thực lực và tài lực của Trung Cảnh, bố trí loại mạng lưới đơn giản này là chuyện dễ dàng.
Năm mươi năm!
Trung Cảnh Cảnh Vương hạ đạt tử mệnh lệnh: trong vòng năm mươi năm, mạng lưới tình báo bao trùm toàn bộ giới diện của Đại Thế Giới này nhất định phải dựng thành công.
Đây là bước đầu tiên. Bước thứ hai, mạng lưới tình báo này bắt đầu thẩm thấu sâu hơn. Những thành viên nắm giữ tin tức tình báo nhất định phải thẩm thấu vào các thế lực lớn bên trong bản giới. Nhờ vào mạng lưới tình báo của những thế lực lớn này, lúc đó toàn bộ Đại Thế Giới sẽ hoàn toàn nằm trong tay Trung Cảnh Cảnh Vương, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào hắn cũng có thể nhanh chóng biết được.
Giao diện cho điện thoại