Chương 3740
Đại Lục Bán Nguyệt
Chương 3740: Bán Nguyệt Đại Lục
Các bạn vui lòng vào group Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!
**********
Cách Tây Bắc Thiên Cương Tinh Vực ức vạn dặm, có một khu vực đặc biệt, nơi đó ẩn chứa những lỗ đen kinh khủng. Khu vực này được xưng là "Thần Cấm Địa", ám chỉ rằng ngay cả chư thần cũng muốn cấm túc tại đây, không dám tới gần.
Một chiếc tàu ma nhanh chóng bay tới, chiến thuyền thẳng tắp lao vào một không gian hắc động bên trong. Hắc động này hiển nhiên cũng có thời không pháp tắc, nhưng không có lực lượng vặn vẹo không gian, nên chiến thuyền khi tiến vào cũng không bị xoắn nát.
Chiến thuyền xuyên thẳng qua bên trong, tốc độ dòng chảy thời gian ở đây dường như cực kỳ chậm, chậm hơn bên ngoài cả trăm vạn lần. Hậu quả của việc này là chiến thuyền ở bên trong phi hành trăm vạn năm, có khi còn không sánh bằng phi hành một năm ở bên ngoài.
Chiến thuyền bên trong, Tinh Hoàng khẽ lay động bồ phiến, một đạo sóng gợn vô hình tản ra. Tiếp đó, tốc độ thời gian trôi qua ở phụ cận đột nhiên trở lại bình thường, chiến thuyền nhanh chóng phá không mà đi. Lục Ly ở bên cạnh thấy vậy liền ngạc nhiên, không nhịn được hỏi:
– Tinh Hoàng, ngươi đây là thời gian pháp tắc?
– Đúng vậy!
Tinh Hoàng cười giải thích:
– Kỳ thật nơi này là cửa ra vào của Viêm Hậu giới do đại nhân bố trí. Nếu là võ giả bình thường, bao gồm cả người đạt cảnh Đại Viên Mãn muốn đi vào, ít nhất cũng phải tốn hao trăm vạn năm. Nếu là do đại nhân bố trí, đương nhiên có biện pháp phá giải. Ta chỉ là nắm giữ phương pháp xuất nhập mà thôi, phương pháp kia cũng có quan hệ nhất định với thời gian pháp tắc.
– Trăm vạn năm!
Lục Ly không nhịn được sợ hãi than. Nói cách khác, đối với võ giả phổ thông, Viêm Hậu giới là nơi vĩnh viễn không thể xâm nhập. Ngay cả thọ nguyên của Đại Viên Mãn cũng không đủ trăm vạn năm. Giới vị bên trong kia chắc chắn là do Hình Đế ban cho một số thiên địa chí bảo, nếu không không thể sống lâu như vậy.
Chiến thuyền bên trong chỉ có ba người: Lục Ly, Tinh Hoàng và Huyết Hoàng, những người còn lại đều đang ở trong không gian thần khí. Tinh Hoàng biểu thị không thể để những người khác biết được nơi này, chuyện Đại Ma Vương cũng không thể nói nhiều. Lục Ly đương nhiên sẽ không tự chuốc lấy tai họa.
Chiến thuyền bay trong không gian hắc động khoảng một ngày, phía trước xuất hiện một ánh sáng chói lòa. Một lát sau, chiến thuyền bay ra, xuất hiện trong một thế giới kỳ dị.
Lục Ly quét thần niệm đi qua, không nhịn được cảm khái. Thế giới này quá đẹp, quả thực là một biển hoa.
Phía dưới là dãy núi chập chùng, trên núi đều là đủ loại hoa. Lục Ly tùy ý quét qua đã thấy ít nhất hơn trăm loại hoa tươi. Những đóa hoa này nhìn tựa hồ vĩnh viễn không tàn lụi, sắc màu rực rỡ, đẹp không sao tả xiết.
Tinh Hoàng chỉ tay về phía tây nói:
– Qua bên kia đi, bên kia có một khối đại lục, gọi là Bán Nguyệt Đại Lục. Đoán chừng có phương viên chục tỷ vạn dặm. Tộc nhân của các ngươi sau này sẽ cư trú tại đó. Ngoài Bán Nguyệt Đại Lục ra, những nơi khác tộc nhân của các ngươi không được bước vào. Trên Bán Nguyệt Đại Lục có đầy đủ thần dược và thần tài, các ngươi hẳn có thể cảm nhận được, thiên địa linh khí nơi này nồng đậm đến mức nào.
– Ừm, vô thượng bảo địa!
Lục Ly khẽ vuốt cằm, chiến thuyền nhanh chóng bay đi. Trọn vẹn nửa tháng sau, chiến thuyền vượt ngang một mảnh nội hải, đã tới trên một đại lục. Mảnh đại lục này không có võ giả sinh tồn, dã thú và hung thú cũng không phải ít. Khắp nơi là những mảnh rừng rậm nguyên thủy, bên trong chứa vô số thần tài cùng thần dược.
– Tốt địa phương!
Lục Ly không nhịn được cảm khái. Có nơi tốt như vậy, Lục gia ở lại đây, con cháu đời sau muốn tăng lên chiến lực sẽ rất nhẹ nhàng. Đáng tiếc nơi này không có người ngoài, không thể đao thật thương thật chiến đấu, thực tế chiến lực chắc chắn sẽ có khoảng cách so với võ giả bên ngoài.
– Có thể an nhàn sinh hoạt, còn có gì phải tiếc nuối?
Lục Ly cười bay xuống. Tinh Hoàng và Huyết Hoàng không rời chiến thuyền, mà lại ẩn thân, không muốn để ngoại nhân nhìn thấy. Không gian thần khí của Lục Ly không ngừng lấp lánh, từng vị võ giả xuất hiện. Vẫn đại nhân, Tiểu Bạch cùng bọn họ cũng bước ra, tò mò đánh giá thế giới này.
– Oa, thật nhiều thần dược!
– Đây là nơi nào mà thiên địa linh khí nồng nặc thế này, so với Thiên Việt giới còn đậm hơn mấy ngàn lần!
– Nơi này cảm giác giống như một Nguyên Thủy Bí Cảnh chưa từng có sinh linh bước vào vậy.
Phía dưới các vị võ giả nhốn nháo bàn tán, nhất là những người trẻ tuổi, nhao nhao bắt đầu đi loanh quanh khắp nơi, vừa hiếu kì vừa nghi hoặc. Lục gia không có nhiều người như vậy, lần này Lục Ly mang vào một vạn người, bao gồm cả tinh anh hậu đại của các gia tộc khác như Doãn gia, Tượng gia, Kỳ gia, cùng với Tử Thần Vũ gia và Mạc gia. Đây là để bảo tồn hỏa chủng, dự phòng vạn nhất.
– Đều yên lặng!
Lục Ly trầm giọng nói một câu, toàn trường lập tức im bặt. Uy vọng của vị này trong lòng các nàng phi thường cao, đây là tồn tại có thể chém giết Tiên Vực Cảnh Vương.
Lục Ly liếc nhìn mọi người một vòng, nói:
– Tiếp theo một đoạn thời gian, các ngươi sẽ sinh hoạt trên khối đại lục này. Thời gian có thể là mười năm, cũng có thể là vài vạn năm. Trước khi có sự cho phép của ta, bất kỳ võ giả nào, nhớ kỹ, không được rời khỏi mảnh đại lục này. Là đại lục, chứ không phải giới diện. Nếu rời khỏi đại lục này, ta cam đoan các ngươi đều sẽ chết, không ngoại lệ, hiểu không?
– Biết!
Nhiều võ giả ứng tiếng. Lục Ly tiếp tục nói:
– Ở chỗ này, các ngươi có hai người quản lý, đó là phụ thân ta, Lục Nhân Hoàng, và tỷ tỷ ta, Lục Linh. Các nàng sẽ đại diện ta quản lý các ngươi. Nếu các ngươi không nghe hiệu lệnh của các nàng, các nàng có quyền giết chết các ngươi. Vẫn đại nhân sẽ tọa trấn tại đây, ai dám làm loạn, Vẫn đại nhân sẽ thay ta giết chết vô luận.
Những chuyện này đã sớm được nói rõ. Vẫn đại nhân khẽ vuốt cằm, Lục Nhân Hoàng và Lục Linh cũng nhẹ gật đầu. Lục Ly tiếp tục nói:
– Các ngươi ở chỗ này tu kiến thành trì, thần dược trên mảnh đại lục này các ngươi tự sắp xếp thu thập. Mảnh đại lục này về sau đều thuộc về các ngươi. Trên Bán Nguyệt Đại Lục, các ngươi tùy ý giày vò cũng không thành vấn đề. Nhưng ai dám không có mệnh lệnh của ta mà rời khỏi đại lục, giết không tha!
Lục Ly sau đó lại bàn giao vài câu. Lục Linh bay lên bốn phía dò xét một trận, quyết định ngay tại bờ biển trước kiến tạo một tòa thành trì giản dị, tạm thời sắp xếp lại. Từng nhóm võ giả điều động, chặt cây cối, tu kiến phòng ốc, khí thế ngất trời. Phụ cận có rất nhiều thần dược, nhưng Lục Linh hạ lệnh tạm thời không thu thập. Phụ cận cũng có chút hung thú, bị khí tức của Vẫn đại nhân dọa cho chạy mất.
– Phu quân, ngươi muốn đi đâu?
Bàn Nhược và Bạch Hạ Sương bay tới, Bạch Hạ Sương lên tiếng hỏi. Lục Ly mỉm cười nói:
– Yên tâm, tiếp theo một đoạn thời gian, ta đoán chừng sẽ bế quan rất lâu. Trong khoảng thời gian này, ta cũng sẽ ở cùng các ngươi. Chỉ cần không có việc gì, ta cũng sẽ ở bên này.
Nghe được lời Lục Ly, Bạch Hạ Sương an tâm, các thê thiếp khác cũng yên tâm. Mọi người đều bận rộn với công việc, trang trí nhà mới của riêng mình. Việc tu kiến không cần các nàng, nhưng việc trang trí phòng ốc các nàng muốn tự mình động thủ, hơn nữa còn mang theo rất nhiều đồ dùng hàng ngày cần an trí.
Lục Ly mang theo Tiểu Bạch đi dạo quanh phụ cận, đi hết nửa cái đại lục, hao tốn hơn nửa tháng, bọn họ rất hài lòng trở về.
Nơi này có rất nhiều hung thú, nhưng không tính quá mạnh, Thánh Hoàng là có thể đối phó. Chỉ có một con hung thú mạnh nhất, chiến lực sánh ngang vô hạn Đại Viên Mãn. Có Vẫn đại nhân tại đây, hoàn toàn không có vấn đề. Lục Ly không giết chết nó, giữ lại chút áp lực cho những hậu bối trẻ tuổi cũng là tốt.
Trở lại nơi này, thành trì đã xây ra dáng. Lục Ly để Huyết Linh Nhi lại, hiện tại cũng sắp xếp một chút thần văn. Thành nội ngay ngắn trật tự, đội chấp pháp, đường Trưởng Lão đều đã dựng xong. Chỉ với một vạn người, Lục Nhân Hoàng và Lục Linh từng quản lý cả Lục Minh, việc này đối với các nàng rất nhẹ nhàng.
– Tốt!
Tinh Hoàng truyền âm nói:
– Đằng sau để các nàng chậm rãi an trí, trước theo ta đi gặp đại nhân. Ân, mang theo Tiểu Bạch cùng Thiên Dạ Tử Hề, còn lại đừng mang theo.
– Tử Hề?
Lục Ly một mặt kinh ngạc. Mang theo Tiểu Bạch còn có thể lý giải, dù sao cũng là Thôn Thiên thú, lại là huynh đệ của hắn. Còn mang theo Thiên Dạ Tử Hề là sao? Chẳng lẽ Đại Ma Vương không có con gái, thấy Thiên Dạ Tử Hề đáng yêu nên muốn thu làm con gái nuôi?