Chương 3722
Một Chém Hốt Trọn
Chương 3722: Một mẻ hốt gọn
Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
Lục Ly quyết định tiến vào Tiên Vực chiến đấu một trận.
Nguyên nhân cho quyết định này rất nhiều. Đầu tiên, Vẫn Đại Nhân từng có đại ân với hắn, hắn không có năng lực báo đáp, nhưng có cơ hội thì nhất định phải cứu người. Thứ hai, Vũ Hoàng cùng bọn họ vẫn còn nằm trong tay Bối gia, hiện tại chưa chết, hắn cũng cần đi cứu vớt. Thứ ba, Tử Thần chết quá nhiều người như vậy, hắn làm sao có thể không đi báo thù cho Mạc Hoàng? Gia nhân của Mạc Hoàng đã chết vì bảo hộ hắn, hắn sao có thể ngồi yên được?
Nguyên nhân quan trọng nhất, hắn đã mơ hồ tìm ra một phương pháp dung hợp Băng Tuyết Pháp Tắc cùng hàn khí. Hiện tại, hắn đã có thể khuếch tán hàn khí trong chớp mắt đến phạm vi trăm dặm. Nếu tiếp tục tham ngộ một thời gian, bao phủ vạn dặm phạm vi chắc chắn không phải vấn đề.
Một khi hàn khí có thể bao phủ vạn dặm, đó chính là tư bản tự vệ của hắn. Cảnh Vương đều không giết được hắn, ai dám đến gần vạn dặm sẽ bị băng phong.
Hắn thử nghĩ một lần, hắn không muốn tiếp tục sống trong cảnh bị truy sát, lẩn trốn khắp nơi như vậy.
Giết chết Bối Huyền cùng Tây Cảnh Chi Vương, hắn có thể nhất phi trùng thiên, trở thành Cảnh Vương mới, khinh thường toàn bộ Đại Thế Giới. Khi đó, không còn cường giả nào có thể uy hiếp người nhà cùng tộc nhân của hắn, hắn cũng không cần phải lo lắng hãi hùng nữa.
Vì người nhà, vì tộc nhân, vì chính mình, hắn muốn liều một phen.
Tiếp tục ẩn núp cũng không còn ý nghĩa gì. Ngoài việc làm cho nguyên bản phương pháp băng tuyết thuần thục hơn, hắn còn có thể làm gì? Thời gian trì hoãn càng lâu, Vẫn Đại Nhân cùng Vũ Hoàng bọn họ càng nguy hiểm, cho nên chuyến này hắn không thể không đi.
Hắn trực tiếp truyền tống đến biên giới khu vực Thiên Loạn Tinh Vực. Ra khỏi Thiên Loạn Tinh Vực, hắn để Tiểu Bạch điều khiển tàu ma phi hành. Tiểu Bạch biết Lục Ly muốn đi Tiên Vực, lập tức hưng phấn, nhưng sau đó lại có chút lo lắng nói:
– Lão đại, ngươi xác định có nắm chắc không? Chúng ta một khi tiến vào Tiên Vực, liền có thể bị Bối Huyền bố trí trinh sát phát hiện. Hiện tại Đông Cảnh cũng không phải nhà ta, Đông Cảnh không còn là chỗ dựa.
– Chớ hoảng sợ!
Lục Ly nhắm mắt lại, nói:
– Theo cách này bay đến Tiên Vực, còn phải mất hai tháng. Hai tháng này, nếu như ta vận dụng hàn khí có tiến bộ lớn, chí ít ta có thể tự vệ. Bối Huyền cùng Tây Cảnh Chi Vương liên thủ đến cũng bó tay.
– A!
Tiểu Bạch khẽ giật mình, vui mừng nói:
– Tốt, lão đại ngươi bế quan đi, ta tới hộ pháp cho ngươi. Chúng ta cùng đi Tiên Vực, kệ mẹ nó chứ!
Lục Ly ngồi xếp bằng, hắn suy nghĩ một chút, vẫn là dùng Chủ Thần Khí dò xét thoáng cái Vẫn Đại Nhân trước.
Kết quả, hắn phát hiện trên thành không chỉ có một mình Vẫn Đại Nhân, mà còn có thêm Vũ Hoàng cùng mấy người bọn họ. Ngoài ra còn có Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên, Loan Tịch Ly tiểu thư, không thiếu một ai, toàn bộ bị đính trên tường thành.
– Làm sao vậy, lão đại?
Tiểu Bạch nhìn thấy thân thể Lục Ly run nhè nhẹ, sắc mặt biến đến yếu ớt, sát khí tuôn ra, lập tức khẩn trương hỏi.
– Hô hô...
Lục Ly hít vào một hơi, ra hiệu Tiểu Bạch đừng hỏi nhiều, hắn tiếp tục dò xét. Vào thời khắc này, trên tường thành xuất hiện một thân ảnh, chính là Bối Luân.
Hắn đứng chắp tay, mỉm cười nói:
– Lục Ly, ta biết ngươi có thể nghe được thanh âm của ta. Có muốn hay không cứu các nàng, giống như không muốn cứu, ta hôm nay sẽ đưa bọn họ lên đường!
Trước đó, bên cạnh Vẫn Đại Nhân có Đại Viên Mãn nhìn chằm chằm vào. Lần trước Lục Ly dò xét đã bị Đại Viên Mãn cảm ứng được. Lục Ly đã dùng Thiên Nhãn dò xét, Bối Huyền cùng Bối Luân làm sao có thể bỏ lỡ cơ hội như vậy?
Ngay lập tức, bọn họ giam giữ Vũ Hoàng cùng mấy người, đính lên tường thành. Còn đem Đông Cảnh bên kia bắt được Vũ Dương cùng các nàng, muốn đi qua, cùng một chỗ đính trên tường thành, chỉ chờ Lục Ly lần nữa dò xét.
Những người này đều rất thảm, mà lại đều hôn mê. Bối Luân nhất định không cho các nàng tỉnh lại, là để tránh chuyện xấu xảy ra. Bối Luân biết tình huống của Bối gia hiện nay rất nguy cấp, cường giả của Bối gia vẫn lạc quá nhiều. Thực lực của Bối Huyền cũng không khôi phục hoàn toàn, chớ nói chi là tiến bộ. Nếu không phải hiện tại Khôn Cảnh cùng Đông Cảnh vô chủ, các đại thế lực đang tranh đoạt, e là sớm đã có thế lực chuẩn bị mưu đoạt Bắc Cảnh.
Cho nên, bọn họ nhất định phải đạt được Thiên Nhãn, một kiện Chủ Thần Khí, ít nhất là một cái uy hiếp. Bối Huyền còn có thể mượn nhờ Thiên Nhãn đi mưu đoạt các Chủ Thần Khí khác, còn có thể tìm kiếm Lục Tiểu Bạch. Nơi này thời khắc đều có Đại Viên Mãn cảm ứng, Lục Ly dùng Thiên Nhãn cảm ứng một lát, Đại Viên Mãn liền cảm ứng được. Sau đó Bối Luân xuất hiện, cùng Lục Ly đối thoại.
Lục Ly trầm mặc một lát, truyền âm hỏi:
– Ngươi muốn như thế nào?
– Rất đơn giản!
Bối Luân cười tủm tỉm nói:
– Ngươi biết chúng ta muốn cái gì. Những võ giả này chúng ta giết hay không không quan trọng, còn có ngươi chúng ta giết hay không cũng không quan trọng. Chỉ cần vật tới tay, chúng ta có thể thả bọn họ.
– Ngươi làm ta là kẻ ngu?
Lục Ly truyền âm đi qua, nói:
– Ta đi qua, trong nháy mắt sẽ bị các ngươi chém giết. Các ngươi thả bọn họ, cũng có thể bắt lại, còn có thể truy sát. Có cho hay không bọn họ đều phải chết, ta vì sao phải đổi cho các ngươi?
Bối Luân cười cười, nói:
– Vậy ngươi nói đi, ngươi nói làm sao đổi thì đổi! Ngươi cho rằng làm sao an toàn thì đổi, như thế nào?
– Ngươi trước phóng một nửa người ra, lấy đó làm thành ý!
Lục Ly trầm ngâm một lát, nói một câu.
– Ngươi không ngốc, ta cũng không ngốc!
Bối Luân rất kiên quyết cự tuyệt, hắn nói:
– Đã cần, vậy thì có chút ít thành ý. Giống như không muốn đổi, ta hiện tại liền có thể giết hai cái cho ngươi xem một chút. Ngươi nghĩ ai chết, nói cho lão phu một tiếng!
Bối Luân trong tay xuất hiện một chiến đao, tại đầu Vũ Hoàng cùng các nàng đổi tới đổi lui. Chiến đao trên đó hàn quang lấp lánh, đao mang nhập ra, tựa hồ một giây sau liền sẽ có một võ giả chết đi.
Lục Ly bất đắc dĩ thở dài, nói:
– Tốt a, ta ngẫm lại làm sao đổi. Cho ta mấy ngày thời gian. Ta bây giờ tại Băng Hậu Cung bên trong, muốn ra cũng phiền phức, cần một chút thời gian.
– Có thể!
Bối Luân rất sảng khoái nói:
– Dạng này, ta cho ngươi một tháng thời gian. Giống như một tháng thời gian ngươi còn chưa nghĩ ra, ta giết một cái. Hai tháng sau còn chưa nghĩ ra, ta giết cái thứ hai, một mực giết tiếp, giết tới không còn một mống mới thôi.
– Hưu!
Bối Luân sau khi nói xong liền xoay người rời đi tường thành. Hắn không nóng nảy, cục diện bây giờ hắn kéo nổi, Lục Ly kéo không nổi. Hắn không dám bức quá mau, cho Lục Ly một chút thời gian. Hắn tin tưởng Lục Ly khẳng định sẽ đổi, chỉ là sẽ nghĩ ra phương pháp an toàn.
Làm sao đổi hắn đều sẽ đổi, bởi vì những con tin này không có bất kỳ ý nghĩa gì, bao gồm cả Vẫn Đại Nhân. Vẫn Đại Nhân nghiêm hình tra tấn các loại biện pháp đều thử qua, khảo vấn không ra hạ lạc của Tiểu Bạch. Giống như cưỡng ép sưu hồn, Vẫn Đại Nhân đã đem đoạn ký ức kia phong ấn, linh hồn bên trong còn có bố trí tự hủy. Một khi cưỡng ép sưu hồn, linh hồn sẽ trực tiếp nổ tung. Cho nên, Vẫn Đại Nhân cũng vô dụng. Không phải vậy, bọn họ cũng sẽ không đem Vẫn Đại Nhân treo trên tường thành để dẫn dụ Lục Tiểu Bạch.
Chỉ cần có thể cầm tới Thiên Nhãn, những con tin này Bối Luân là thật tâm vui lòng giao cho Lục Ly. Đương nhiên, đến lúc đó hắn sẽ nghĩ biện pháp lưu lại truy tung ký hiệu. Có cơ hội truy sát, tự nhiên muốn truy sát, miễn cho lưu lại hậu hoạn. Vẫn Đại Nhân chiến lực cũng rất mạnh, thả cọp về núi, quay đầu Bối gia sẽ trả giá rất lớn.
Trên chiến thuyền, Lục Ly trầm ngâm. Lục Tiểu Bạch thì lo lắng đổi tới đổi lui. Tiểu Bạch biết xảy ra chuyện, Lục Ly không chịu nói, hắn mới vội vã như thế.
Trọn vẹn trầm ngâm nửa canh giờ, Lục Ly mới trợn mở tròng mắt, nói:
– Vẫn Đại Nhân bị bắt, còn có Vũ Hoàng, Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên các nàng, hiện tại cũng tại Bắc Vương Thành. Bất quá Tiểu Bạch, ngươi đừng lo lắng. Ta có một ít mạch suy nghĩ, vừa vặn mượn nhờ các nàng, ta nghĩ biện pháp dụ dùng Bối gia toàn bộ Đại Viên Mãn đi ta chỉ định địa phương, một mẻ hốt gọn!