Chương 363
Thần Khải Ngũ Giai
Chương 363: Ngũ Giai Thần Khải
Vài câu trêu chọc, ba người ở giữa khoảng cách dường như kéo lại gần hơn rất nhiều.
Lục Lân cùng Lục Hồng Ngư đối với Lục Ly rất khâm phục, lại thêm Lục Ly là con trai của Lục Nhân Hoàng – nhân vật truyền kỳ của Lục gia, cháu trai ruột của tộc trưởng, nên tự nhiên dễ dàng thân cận.
Lục Ly ra hiệu cho thị nữ dâng trà. Thị nữ bưng lên mấy chén trà màu xanh đen. Lục Lân nhìn lướt qua, tấm tắc khen ngợi:
– Lục Ly, đây chính là Thiên Sơn Diệp, một trong những loại trà cao cấp nhất, mỗi lạng giá trị năm trăm vạn Huyền Tinh. Bát trưởng lão đối với ngươi thật là tốt.
Lục Hồng Ngư cũng cong môi cười nói:
– Gia gia thật bất công. Ta lần trước muốn hỏi hắn về điểm yếu, đều cầu khấn nửa tháng trời. Lục Ly, loại Thiên Sơn Diệp này cho ta một ít đi, đây là đồ tốt.
Lục Ly hơi kinh ngạc. Hắn lớn lên tại Địch Long bộ lạc, nào hiểu được trà tốt xấu gì, liền nhìn thị nữ hỏi:
– Loại trà này có bao nhiêu?
Thị nữ suy nghĩ một chút rồi đáp:
– Giống như có một ít, khoảng hai ba cân.
– Đưa cho mỗi người một cân!
Lục Ly vung tay, thị nữ vội vàng đi gói trà. Lục Hồng Ngư lập tức nheo mắt cười, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. Lục Lân cũng mỉm cười gật đầu, không phải vì trân trọng chút trà đó, mà là vì Lục Ly biết làm người. Vừa ra tay đã chia đều cho mỗi người một cân, bản thân hắn lại chẳng còn bao nhiêu.
– Lục Ly đệ đệ.
Lục Hồng Ngư tâm tình tốt, nói tự nhiên hơn, nàng lại gần hỏi:
– Nghe nói cha mẹ ngươi mất tích khi ngươi còn nhỏ, Nhân Hoàng thúc thúc đi đâu? Khi còn bé ngươi đã lớn lên thế nào?
Lục Lân cũng nhìn sang, hiển nhiên cũng rất hiếu kì. Những chuyện này Lục Ly lại không muốn nói quá nhiều, trầm ngâm một lát rồi đáp:
– Còn có thể làm sao? Sống nương tựa cùng tỷ tỷ tại một tiểu bộ lạc ở Bắc Mạc. Ta do tỷ tỷ nuôi lớn, chưa từng thấy phụ mẫu. Về sau lớn lên, có chút thực lực, lại có chút vận khí nhỏ, kết giao vài bằng hữu, nên mới có thể trằn trở trở về gia tộc.
Lục Ly nói phong khinh vân đạm, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa nhiều cố sự. Lục Lân cùng Lục Hồng Ngư đều là người thông minh, từ đó nghe ra vô vàn chua xót.
Lục Hồng Ngư sắc mặt trở nên nghiêm túc, đưa tay vỗ vỗ vai Lục Ly an ủi:
– Ta đã nghe nói chuyện của tỷ tỷ ngươi. Ngươi yên tâm đi, ta đã hỏi qua gia gia, Lam Sư Phủ đã phái người đi nghĩ cách cứu viện, nhiều nhất ba tháng là có thể đưa tỷ tỷ ngươi về.
Lục Lân nói tiếp:
– Đúng vậy, Lục Ly. Trở lại gia tộc, ngươi không cần sợ bị người khi dễ, chúng ta sẽ giúp ngươi. Chuyện của Tống gia ta cũng đã nghe, hiện tại gia tộc đang phong tỏa. Chờ khi nào mở khóa, ta dẫn người đi diệt Tống gia, giúp ngươi xuất khí.
– Cảm ơn!
Lục Ly cười bái tạ. Hắn có thể cảm nhận được sự chân thành của Lục Lân cùng Lục Hồng Ngư. Bất luận thế hệ trên có lục đục thế nào, thế hệ trẻ tuổi lại không có nhiều tâm cơ như vậy, chí ít hai người này là không.
– Đúng rồi.
Lục Lân đột nhiên nhớ ra điều gì, sắc mặt hơi trầm xuống, suy nghĩ một chút vẫn nói:
– Lục Ly, một tháng sau Đại gia gia sẽ trở về, Lục Toan cùng Lục Nghê cũng sẽ đi theo. Đến lúc đó ngươi cẩn thận chút, ta sợ bọn họ sẽ tìm phiền phức cho ngươi.
– Bọn họ dám?
Lục Hồng Ngư mắt trợn lên nói:
– Bọn họ nếu dám khi dễ Lục Ly đệ đệ, ta Lục Hồng Ngư tuyệt đối không bỏ qua.
– Lục Toan, Lục Nghê?
Lục Ly nhíu mày, hai cái tên này hắn lần đầu nghe thấy, nghi hoặc hỏi:
– Bọn họ là ai?
Lục Lân giải thích:
– Là hai đứa con của Nhị thúc, cũng là hai đệ tử ưu tú nhất của gia tộc trong giới trẻ. Hai mươi mốt tuổi và hai mươi tuổi, cảnh giới Quân Hầu cảnh trung kỳ và tiền kỳ, mà lại đều đã cảm ngộ đạo nghĩa.
Lục Ly nội tâm hơi rung động. Hai mươi tuổi và hai mươi mốt tuổi đã đạt đến Quân Hầu cảnh, khẳng định đã tỉnh thức Kim Cương Huyết Mạch, lại còn cảm ngộ đạo nghĩa, chiến lực đủ để quét ngang đồng cấp.
Hai mươi tuổi đạt tới Quân Hầu cảnh, đây là cảnh giới mà rất nhiều người cả đời không thể đột phá. Con em của thập nhị Vương tộc quả nhiên nghịch thiên. Mặc dù có vô tận tài nguyên của Lục gia phụ trợ, nhưng cảm ngộ đạo nghĩa thì người ngoài không thể giúp được gì, thiên tư của hai người này không thể nghi ngờ.
Lục Ly mơ hồ hiểu ra nỗi lo lắng của Lục Lân.
Trước kia Lục gia do gia gia hắn nắm quyền, Thái tử là Lục Nhân Hoàng, hắn là Hoàng trưởng tôn. Hiện tại Lục Toan và Lục Nghê trở thành Hoàng trưởng tôn, trước khi Lục Ly trở về, toàn bộ thế hệ trẻ của Lục gia đều lấy hai người này làm hạt nhân. Lục Ly trở về, sẽ gây ra xung đột với địa vị của Lục Toan và Lục Nghê, hai người kia rất có thể sẽ tìm hắn phiền phức.
– Lục Ly đệ đệ đừng sợ!
Lục Hồng Ngư thấy Lục Ly nhíu mày trầm mặc, liền liên thanh an ủi:
– Có Hồng Ngư tỷ tại, ai dám không có việc gì tìm ngươi phiền phức, ta sẽ lột da bọn họ.
– Cảm ơn Hồng Ngư tỷ.
Lục Ly cười nhạt, lại lắc đầu nói:
– Nam nhân nào có đứng sau lưng nữ nhân lại nói đạo lý này. Ta Lục Ly cũng không phải quả hồng mềm, ai dám tìm ta phiền phức, ta sẽ để hắn chịu không nổi. Quân Hầu cảnh ta cũng chưa từng giết sao?
Nói đến đây, trong mắt Lục Ly trở nên sát khí bừng bừng. Lục Lân cùng Lục Hồng Ngư khẽ giật mình. Lục Lân vội vàng nói:
– Lục Ly, ngươi tuyệt đối không thể như vậy. Đấu tranh nội bộ giữa các tử đệ gia tộc, Trưởng Lão đường cùng các trưởng bối ngầm đồng ý, nhưng một khi giết người thì ai cũng không thể giúp ngươi. Điều thứ nhất của tộc quy Lục gia quy định: Con em Lục gia tự giết lẫn nhau, sẽ lập tức bị trục xuất, vĩnh viễn không được triệu hồi.
Lục Hồng Ngư gật đầu nói:
– Đúng vậy, điều tộc quy này do tộc trưởng đời thứ nhất ban bố. Trong lịch sử có người xúc phạm, nhẹ thì trục xuất gia tộc, nặng thì lưu vong Thiên Ma đảo, tình huống nghiêm trọng nhất là bị giết chết tại chỗ.
Lục Ly tỏ vẻ đã hiểu, sau đó hắn nhìn Lục Lân với vẻ hiếu kì hỏi:
– Lân ca, ngươi đã giác tỉnh Kim Cương Huyết Mạch, lực phòng ngự của Thần Khải thật sự mạnh như vậy sao?
Lục Lân thấy Lục Ly kích động, cười nói:
– Ngươi muốn thử xem?
– Tốt!
Lục Ly gật đầu. Lục Lân đứng dậy, trên cổ hắn sáng lên một đạo hắc quang, tiếp theo một luồng khí huyết cường đại từ trong thân thể truyền ra, khiến Lục Ly cảm giác huyết dịch trong cơ thể Lục Lân đều đang sôi sục.
Xuy xuy~
Hắc quang bên ngoài cơ thể Lục Lân lấp lánh, tiếp theo từng tầng từng tầng sừng màu xanh từ trong thân thể tuôn ra. Những chiếc sừng nhanh chóng ngưng kết, bao phủ toàn thân Lục Lân, chỉ còn lại khuôn mặt.
Cuối cùng, một bộ chiến khải màu xanh tuyệt mỹ hiện ra bên ngoài cơ thể Lục Lân. Chiến khải thần quang rạng rỡ, phi thường hoa lệ, bên trong tản ra khí tức khó hiểu, khiến Lục Lân cảm giác như hóa thân thành một vị thiên thần.
Lục Lân đưa tay ra hiệu mời, nói:
– Lục Ly, thú trảo của ngươi nghe nói rất mạnh, hãy thử xem có thể phá vỡ Thần Khải của ta không!
Lục Ly sờ lên mũi hỏi:
– Ngươi xác định phá Thần Khải thì không ảnh hưởng đến ngươi sao?
– Ha ha ha!
Lục Lân cười ha hả, tiếng cười đầy tự tin. Lục Hồng Ngư bên cạnh giải thích:
– Lục Ly, ngươi cứ việc xuất thủ. Coi như phá vỡ Thần Khải cũng không sao, chỉ tổn thương chút nguyên khí, an dưỡng vài ngày là khỏe. Thần Khải của Lục Lân đã tu luyện tới Ngũ Giai, công kích bình thường không thể phá vỡ được.
– Vậy ta không khách khí, Huyết Trảo!
Lục Ly chợt quát một tiếng, tay phải vung mạnh, từng mảnh lân phiến xuất hiện trên lòng bàn tay. Năm ngón tay duỗi dài, móng tay cong lại, bàn tay trắng nõn trong nháy mắt biến thành một chiếc thú trảo kinh dị và đẹp mắt.
Xoẹt~
Lục Ly đột ngột chộp về phía cánh tay Lục Lân. Lợi trảo chạm vào chiến khải trên cánh tay Lục Lân, một đốm lửa sáng lên, tiếp theo chiến khải vỡ vụn từng tầng, máu tươi bắn tung tóe. Lục Ly vội vàng thu tay lại, Lục Lân thì hoảng sợ lùi về sau.
Cái miệng nhỏ nhắn của Lục Hồng Ngư có thể nuốt vừa một quả trứng gà, nàng kinh hô:
– Lão thiên, Thần Khải Ngũ Giai đều có thể phá vỡ, Lục Ly ngươi dùng bí thuật gì biến thái vậy?