Trước
Sau

Chương 354

Ta giết cả nhà hắn!

Chương 354: Ta giết hắn cả nhà!

Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!

**********

Thực lực của Lục Phi Tuyết không cao, chỉ đạt đỉnh phong Bất Diệt Cảnh. Điều này khiến Lục Ly không khỏi kinh nghi. Dù sao Lục gia tài đại khí thô, tài nguyên vô tận, thân là Vương nữ của Lục gia, dù thiên tư không xuất chúng, chỉ cần dùng tài nguyên bồi dưỡng cũng có thể đạt đến Quân Hầu Cảnh.

Lục Phi Tuyết đối với hắn thực sự rất tốt, loại chân tình bộc lộ hoàn toàn không chút hư giả, tựa như đang nhìn thấy đứa con trai lạc lõng bên ngoài của chính mình. Lục Ly từ nhỏ không cha mẹ, chưa từng hưởng thụ tình thương của cha mẹ, nên chân tình của Lục Phi Tuyết khiến hắn vô cùng xúc động.

Khóc trọn vẹn một nén nhang, Lục Phi Tuyết mới ổn định cảm xúc. Nàng kéo Lục Ly ngồi xuống trường kỷ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hắn, miễn cưỡng cười gật đầu nói:

- Là đại ca nhi tử, rất giống, rất giống.

Lục Ly không có bất kỳ cử động nào, chỉ nhìn Lục Phi Tuyết cười. Lục Phi Tuyết nhìn một lúc lâu mới tỉnh ngộ, khẩn trương hỏi:

- Ngươi gọi Lục Ly, cha ngươi đâu? Cha ngươi sao không cùng ngươi trở về?

- Cha ta...

Lục Ly vốn định nói thẳng sự tình của Lục Nhân Hoàng, nhưng suy nghĩ một lúc rồi quyết định không nói trước. Bởi vì Lục Phi Tuyết cảnh giới quá thấp, lại đã lập gia đình, tính cách nhu nhược, nói cho nàng biết cũng chẳng có tác dụng gì.

Hắn quyết định điều tra tình hình trước rồi hẵng nói, bèn mím môi đáp:

- Ta cũng không biết cha ta ở đâu. Khi ta chào đời, phụ thân mẫu thân đã mất tích. Ta cùng tỷ tỷ nương tựa nhau trưởng thành. Ta nghe tỷ tỷ nói chúng ta là con em nhà họ Lục, nên mới tìm đến đây.

- Ách...

Lục Phi Tuyết dường như không rõ tình hình của Lục Ly, sắc mặt trở nên ảm đạm, sau đó lại hỏi:

- Vậy tỷ tỷ ngươi đâu? Nàng sao không cùng ngươi đi?

Lục Ly thở dài một hơi nói:

- Tỷ tỷ bị Thần Nữ cung bắt đến Thanh Châu. Ân Tứ trưởng lão đã sai người đi cứu nàng.

- A?

Lục Phi Tuyết giật mình há hốc mồm, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói:

- Thật là số khổ hài tử a, những năm này các ngươi chịu không ít khổ a. Đại ca đi đâu? Hắn sao không tìm các ngươi?

Lục Ly lắc đầu, trong lòng lại có chút kinh ngạc. Lục Phi Tuyết nghe tin tỷ tỷ bị bắt đi, thế mà không hề phẫn nộ.

Lục gia Vương nữ, nghe tin chất nữ bị thế lực nhỏ bắt giữ, lẽ ra phải giận tím mặt, về gia tộc cầu người, diệt Thần Nữ cung mới đúng. Hay là Lục Phi Tuyết bản thân tính cách ôn hòa nhu nhược, hay nàng không có năng lực?

Lục Phi Tuyết lại hỏi thăm thêm về những năm tháng của Lục Ly và Lục Linh. Lục Ly những chuyện này lại không giấu diếm, kể lại cuộc sống ở Bắc Mạc. Hắn đến từ Bắc Mạc, việc này rất dễ điều tra, không cần thiết phải che giấu.

Nghe xong những năm tháng truân chuyên của Lục Ly, Lục Phi Tuyết lại lặng lẽ rơi lệ, sau đó chuyển sang hỏi chuyện gia đình, ví dụ như dung mạo mẫu thân của Lục Ly ra sao, nhà ngoại của Lục Ly thế nào, cùng những chuyện vặt vãnh khác.

Lục Ly không hề phiền chán, ngược lại trong lòng càng thêm ấm áp. Chỉ có thân cô cô mới có thể quan tâm để ý những chuyện nhỏ nhặt như vậy, còn mấy vị trưởng lão khác thì chưa từng hỏi qua.

Một lát sau, Lục Phi Tuyết đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Nàng giơ ngón tay giữa lên, không gian giới sáng lên, lấy ra một thanh kiếm màu đỏ đưa cho Lục Ly nói:

- Lục Ly, cô cô không có gì tặng ngươi. Thanh binh khí này là Thánh giai Huyền khí, xem như lễ gặp mặt, hy vọng ngươi đừng ghét bỏ.

Lục Ly vội vàng từ chối. Thánh giai binh khí cực kỳ quý giá. Hơn nữa hắn không quen dùng kiếm, thanh kiếm này lại là màu đỏ, thích hợp cho nữ tử, hắn càng không muốn nhận.

- Sao vậy?

Lục Phi Tuyết thấy Lục Ly liên tục trì hoãn, sắc mặt trầm xuống, giả bộ giận dữ nói:

- Ngại lễ vật này không tốt, hay là xem thường cô cô sao? Thanh kiếm này tuy trước kia cô cô có dùng qua, nhưng giờ cô cô đã gả làm vợ, giữ lại cũng vô dụng. Đây là tấm lòng thành của cô cô, ngươi chớ có chần chừ.

- Cái này...

Lục Ly trong lòng lại có chút nghi hoặc. Lục Phi Tuyết đường đường là Lục gia Vương nữ, lại là phu nhân của Thiếu phủ chủ Thiên Thần phủ, thế lực thất phẩm. Tặng cháu mình lễ vật, lại là binh khí đã dùng qua?

Thánh giai Huyền khí đúng là rất đáng giá, tùy ý đấu giá cũng có thể đạt bốn năm mươi tỷ Huyền Tinh.

Nhưng đối với Lục gia mà nói, trên đùi nhổ một cọng lông cũng có giá trị vài tỷ. Ví như hắn hỏi Mạc Diệp vay 200 tỷ Huyền Tinh, Mạc Diệp không nói một lời đã đưa ngay. Mà Mạc Diệp chỉ là cung chủ Bạch Dương cung, thế lực lục phẩm thôi.

Theo lẽ thường, Lục Phi Tuyết trên người tùy tiện có thể lấy ra vài thanh Thánh giai Huyền khí, vậy mà lại tặng người binh khí đã dùng qua.

Điều này quá bất thường.

Lục Ly nghi hoặc nhìn lại Lục Phi Tuyết, đôi mắt đột nhiên co rụt lại. Hắn nhìn thấy trên cổ Lục Phi Tuyết có một dấu đỏ.

Thân thể hắn bỗng đứng dậy, nhìn về phía cổ Lục Phi Tuyết. Lục Phi Tuyết nhận ra vội vàng dùng tay che khuất, bối rối nói:

- Lục Ly, ngươi nhìn cái gì? Ngồi xuống!

Lục Ly tay như chớp lóe, vén tóc Lục Phi Tuyết lên. Khi nhìn thấy vết máu sâu hoắm kia, sắc mặt hắn lập tức đại biến. Đôi mắt trở nên lạnh giá, lãnh mâu nhìn chằm chằm Lục Phi Tuyết nói:

- Ai làm?

Kia rõ ràng là một vết roi, đánh rất sâu, lúc ấy chắc chắn da tróc thịt bong!

Lục Phi Tuyết càng thêm hoảng loạn, ánh mắt tránh né, không dám đối diện với Lục Ly, vội vàng nói:

- Không có việc gì, ta không cẩn thận bị thương, Lục Ly ngươi không được vô lễ.

- Hưu~

Lục Ly nhìn thấy hai tay Lục Phi Tuyết tự động rút lại, hắn đột nhiên vươn tay, bắt lấy hai tay nàng, vén tay áo của nàng lên.

- Thật can đảm!

Khi nhìn thấy trên tay Lục Phi Tuyết đầy những vết roi giao thoa màu huyết hồng, sát khí trên người hắn kìm nén không nổi nữa.

Đôi mắt hắn hơi nổi hồng quang, mục quang gắt gao nhìn chằm chằm Lục Phi Tuyết, tựa như một con dã thú dữ tợn, thanh âm không mang theo chút cảm xúc nào vang ra từ cổ họng:

- Cô cô, nói cho ta, ai đã làm chất nhi của ngươi thành chủ nhân của nó? Bất luận là ai, ta đều để hắn trả giá đắt!

Lục Nhân Hoàng chỉ có một người muội muội, hắn chỉ có một cô cô duy nhất. Cô cô này đối với hắn rất tốt, coi hắn như con ruột. Lục Ly trong lòng đã hoàn toàn thừa nhận người thân này. Giờ phút này, hắn thấy Lục Phi Tuyết bị người dùng Tiên Tử quất đến toàn thân đều là thương tích, điều này còn đau nhói trong lòng hắn hơn cả việc bị người cầm đao đâm mười mấy nhát.

- Không có việc gì, không có việc gì!

Lục Phi Tuyết triệt để luống cuống, hai tay và hai vai đều run rẩy. Nàng bị thần sắc của Lục Ly dọa sợ, run run nói:

- Lục Ly, ngươi chớ để ý, không có chuyện gì.

Lục Ly nắm chặt hai tay Lục Phi Tuyết, lần nữa giận dữ gầm lên:

- Nói cho ta, là ai?

Có lẽ bị thần sắc giận dữ của Lục Ly chấn nhiếp, có lẽ thấy cháu mình đau lòng vì mình, Lục Phi Tuyết trong lòng đấu tranh một phen, môi bỗng nhúc nhích nói:

- Thật không có chuyện gì... Đêm qua ta cãi nhau với phu quân của ngươi. Hắn, hắn uống say, rồi...

- Ừm, ta biết. Cô cô cứ an tọa ở đây, ta đi một chút rồi sẽ trở lại.

Lục Ly trùng trọng gật đầu, sau đó bỗng đứng dậy, vung tay với Minh Vũ và Vũ Hóa Thần nói:

- Đi!

- Lục Ly, ngươi muốn làm gì?

Lục Phi Tuyết bị dọa hãi, vội vàng đứng dậy giữ chặt Lục Ly. Trong mắt nàng đầy hoảng sợ, khuôn mặt tràn đầy khẩn cầu nhìn Lục Ly nói:

- Lục Ly, đừng làm loạn, ta thật sự không có việc gì.

- Minh Vũ, trấn áp cô cô ta!

Lục Ly đột nhiên nhìn về phía Minh Vũ, trong mắt đầy băng hàn. Minh Vũ bất đắc dĩ chỉ có thể phóng thích thế lực trấn áp Lục Phi Tuyết, còn Vũ Hóa Thần thì mang theo Lục Ly đằng không mà lên.

Lục Ly ở giữa không trung quay đầu nhìn Lục Phi Tuyết, dùng ngữ khí vô cùng kiên định nói:

- Cô cô, gia gia nghe nói bế quan không ra, phụ thân hiện tại tung tích không rõ. Có phải ngoại nhân cho là cô cô không có dựa vào nên Thiên Thần phủ mới dám khi dễ cô cô? Cô cô yên tâm, cháu đã trở về. Về sau, ai còn dám khi dễ cô cô, ta giết hắn cả nhà!

1,796 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 354: Ta giết cả nhà hắn! — Mê Tiên Hiệp