Chương 344
Tiểu Thiếu Gia
Chương 344: Tiểu thiếu gia
Hoàn mỹ!
Minh Vũ thầm cảm khái, dưới chân Vũ Hóa Thần cũng đang kích động tột độ. Tiểu Bạch bay vụt trở về, hưng phấn kêu to.
Lại giết một tên Quân Hầu cảnh hậu kỳ!
Minh Vũ đã không thể dùng ngôn ngữ để hình dung, chỉ có thể dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Lục Ly. Dĩ nhiên, hắn cũng hiểu rõ, nếu không phải do hắn và Vũ Hóa Thần phối hợp, Lục Ly sẽ không có cơ hội giết chết Tống Kiều.
Vừa rồi ba người cùng Tiểu Bạch phối hợp vô cùng hoàn hảo. Đầu tiên là trá hàng để kéo gần cự ly, sau đó dùng Tiểu Bạch khơi gợi lòng tham của Tống Kiều.
Lúc đó, toàn bộ sự chú ý của Tống Kiều đều bị Tiểu Bạch chiếm giữ. Lục Ly nhân cơ hội kéo gần cự ly, Vũ Hóa Thần phối hợp, Minh Vũ dùng thế lực trấn áp. Cuối cùng, dùng đầu người của Tống Hà làm cho Tống Kiều tâm thần nhiễu loạn, dưới sự phối hợp của Vũ Hóa Thần, nhất cử diệt sát Tống Kiều.
Những mưu kế này đều do Lục Ly thiết lập, Minh Vũ và Vũ Hóa Thần chỉ cần nhìn theo mà phối hợp, hiệu quả rất khả quan, thoáng cái đã chém giết Tống Kiều.
Huyết vũ bay tán loạn, bắn lên đầu Vũ Hóa Thần, nhưng hắn lại chẳng hề để ý, ngược lại mừng như điên nhìn Lục Ly nói:
– Thiếu chủ, ngươi cảm ngộ thần kỹ kia thế nào?
Giữa không trung, phân thân của Lục Ly lần lượt biến mất. Hắn bay thấp xuống, đứng bên cạnh Vũ Hóa Thần. Từ xa, Tiểu Bạch nhảy lên bờ vai Lục Ly. Lục Ly nhếch miệng cười nói:
– Vận khí không tệ.
– Lợi hại!
Vũ Hóa Thần thật lòng bội phục. Hồn Đàm cảnh giết chết Quân Hầu cảnh, bất luận Lục Ly làm thế nào, việc này truyền đi, toàn bộ Trung Châu sợ là sẽ sôi trào.
Yêu ma chủng loại kia phối hợp thần kỹ cùng huyết trảo, thật sự là nghịch thiên. Loại thần kỹ đó là một loại biến thái thân phận, huyết trảo lại là một loại biến thái công kích thủ đoạn. Hai thứ kết hợp hoàn hảo, lực sát thương quá kinh khủng.
Minh Vũ khống chế cổ chiến xa bay thấp xuống. Lục Ly thu hồi Không Gian giới của Tống Kiều, vung tay lên nói:
– Rút lui trước đi, Tống gia còn rất nhiều cường giả.
– Hưu!
Vào thời khắc này, phía tây truyền đến ba đạo tiếng xé gió. Lục Ly và hai người kia quét mắt nhìn về phía đó, sắc mặt toàn bộ đại biến.
Phía tây, ba tên võ giả phá không mà đến, toàn bộ đều mang theo Thiên Huyễn mặt nạ, không cần phải nói cũng biết là võ giả Tống gia.
Hàn Vô Tâm bọn họ vẫn không cách nào ngăn cản người của Tống gia, lại có địch nhân đuổi theo tới.
Nếu là một người thì dễ nói, ba người có thể hợp lực nghĩ biện pháp đánh giết, nhưng bây giờ lại tới ba người.
– Trốn!
Vũ Hóa Thần và Minh Vũ không chần chừ chút nào. Minh Vũ thu hồi chiến xa, Vũ Hóa Thần thả ra Bản Mệnh châu, bắt lấy hai người chạy trốn.
– Tống Hà, Tống Kiều đại ca!
Phía sau, ba tên Quân Hầu cảnh mau chóng đuổi theo đến. Nhìn thấy đầu người của Tống Hà và thi thể của Tống Kiều, ba người lập tức mặt mũi tràn đầy sương lạnh, sát khí đằng đằng, trình độ đạt tới cực hạn, hướng về phía Lục Ly bọn người đuổi theo.
Vũ Hóa Thần hoàn toàn suy yếu, thực lực đại giảm, Minh Vũ thì bị thương nặng, thực lực càng không được. Đằng sau ba người đều là Quân Hầu cảnh trung kỳ, thoáng cái đã đến gần cự ly.
– Trốn không thoát, chuẩn bị tử chiến đi.
Lục Ly nhìn về phía sau, người đã cách cự ly không quá vài dặm, biết rằng không thể trốn thoát. Đôi mắt hắn lạnh lẽo, đầu óc nhanh chóng chuyển động, nghĩ đến phá cục chi pháp.
Chỉ là, đối phương có ba người. Hắn cho dù thông minh hơn Lục Linh vạn lần, sợ là cũng không nghĩ ra biện pháp gì.
Vũ Hóa Thần khống chế Bản Mệnh châu dừng lại, nhìn Minh Vũ một cái. Minh Vũ cắn răng, lấy ra Bản Mệnh châu, nắm lấy Lục Ly liền muốn chạy trốn.
Vũ Hóa Thần vừa chuẩn bị liều chết ngăn lại truy binh, để Lục Ly và Minh Vũ trốn. Lục Ly lại lắc đầu nói:
– Không cần chạy trốn, Vũ Hóa Thần không ngăn nổi, không bằng liều chết một trận chiến.
Minh Vũ nghĩ nghĩ cũng thấy đúng. Vũ Hóa Thần bị hấp thụ rất nhiều sinh mệnh Nguyên lực, nguyên khí đại thương, làm sao có thể chống đỡ được ba người?
Hắn đột nhiên hất Lục Ly lên, giận dữ hét với Lục Ly:
– Thiếu chủ, trốn! Nếu không chúng ta đều chết không nhắm mắt!
– Hưu!
Phía sau, ba người cuồng bạo bay tới. Chưa tới gần, ba đạo sát cơ nồng nặc đã đập vào mặt. Trong mắt ba người hiện ra hồng quang, tựa như ba tôn ma thần.
Lục Ly quay lại, thân thể huyễn hóa thành vô số phân thân. Để Minh Vũ và Vũ Hóa Thần chịu chết, còn bản thân đào tẩu, đó không phải nguyên tắc làm người của hắn.
– Chết!
Ba tên Quân Hầu cảnh của Tống gia lượng kiếm, đều thả ra huyết mạch thần kỹ cùng áo nghĩa, rút binh khí ra.
– Hừ!
Vào thời khắc này, phía bắc truyền đến một đạo tiếng hừ lạnh. Tiếp đó, phía bắc sáng lên một đạo ánh sáng rực rỡ, một cỗ khí tức dị thú Hồng Hoang từ phương bắc truyền đến.
Khí tức kia khiến Lục Ly cảm giác mình biến thành một đứa bé, đối mặt với một đầu Cự Long.
Không chỉ có Lục Ly, Minh Vũ, Vũ Hóa Thần cùng ba người Tống gia đều có cảm giác tương tự. Tất cả mọi người tại lúc này đều không thể động đậy. Không phải không gian bị trấn áp, mà là bị kinh khủng khí huyết của người tới trấn áp tâm linh. Ai dám loạn động, trong nháy mắt sẽ chết.
Người kia tựa như một tôn Phật Đà, phía sau mang theo vạn trượng kim quang. Hắn vừa rồi còn ở ngoài trăm dặm, chỉ mấy bước đã tới bên ngoài vài dặm. Hắn mặc một bộ chiến bào màu vàng óng, đầu vuông tai to, dáng người khôi ngô, mày rậm mắt to, giống như một tôn chiến thần.
– Nhân Hoàng!
Người của Tống gia cùng Minh Vũ, Vũ Hóa Thần đều nội tâm chấn động. Song phương đều âm thầm kinh nghi, không biết Nhân Hoàng này thuộc về phe nào.
Sau khi Nhân Hoàng nhìn về phía Lục Ly, Vũ Hóa Thần và Minh Vũ thân thể cùng linh hồn đều run rẩy. Bởi vì ánh mắt của Nhân Hoàng nhìn Lục Ly rất nhu hòa, đây là người một nhà.
Mạc Diệp nhìn thấy Lục Ly, linh hồn cũng hơi chấn động. Lục Ly lúc này không mang bất kỳ mặt nạ nào. Mạc Diệp nhìn thấy Lục Ly, trong đầu hiện lên hình ảnh một nam tử phong thần như ngọc. Nội tâm hắn phi thường kích động, nhưng trên mặt không có thần sắc quá khoa trương, chỉ cười nhạt hỏi:
– Ngươi là Lục Ly?
Lục Ly toàn thân thả lỏng, nhẹ gật đầu. Mạc Diệp thu hồi ánh mắt, liếc nhìn ba người Tống gia, hỏi:
– Ba người này là người của Tống gia?
Ba người Tống gia vội vàng khom người, một người nói:
– Các hạ thế nhưng là Bạch Dương cung cung chủ Mạc cung chủ, tại hạ Tống Vinh, Thập trưởng lão của Tống gia, chúng ta tộc trưởng...
– Xuy xuy!
Người Tống gia còn chưa nói xong, Mạc Diệp đã xuất hiện một thanh trường kiếm trong tay. Hắn tùy ý quét qua, một đạo kiếm khí lóe lên rồi biến mất. Sau đó, ba viên đầu người bay lên trời.
– Ách!
Minh Vũ và Vũ Hóa Thần bị hù dọa. Nhân Hoàng này nói không hai câu đã trực tiếp động thủ giết người, thủ pháp lại quá kinh khủng. Tiện tay một chiêu, ba tên Quân Hầu cảnh chưa kịp phản ứng đã bị giết.
Lục Ly cũng bị hù dọa. Nhân Hoàng như thế cường đại, lại giết người không chớp mắt, một lời không hợp liền xử lý ba người.
Mạc Diệp không nhìn ba người kia dù chỉ một cái. Hắn cũng không phóng thích Bản Mệnh châu, cứ như vậy lăng không phi hành giữa không trung, ánh mắt lại nhìn về phía Lục Ly nói:
– Lục Ly công tử, tại hạ Mạc Diệp, Bạch Dương cung cung chủ. Tại hạ đến chậm, để công tử bị kinh sợ, hổ thẹn.
Lục Ly hơi sững sờ. Vũ Hóa Thần và Minh Vũ như trút được gánh nặng, nguy cơ lần này rốt cục đã qua. Có Mạc Diệp ở đây, Lục Ly sau này sẽ thuận buồm xuôi gió.
Lục Ly mím môi nói:
– Mạc cung chủ nói quá lời, ngươi tới rất kịp thời. Nếu không phải ngươi, chúng ta ba người đã nguy hiểm. Đa tạ Mạc cung chủ cứu giúp.
Mạc Diệp cười nhạt, dừng một chút, sau đó ngưng giọng hỏi:
– Công tử, mạo muội hỏi một câu, xin hỏi lệnh tôn có phải là Lục Nhân Hoàng?
– Ừ.
Lục Ly cùng Vũ Hóa Thần, Minh Vũ đều hơi kinh ngạc. Mạc Diệp làm sao thoáng cái đã đoán trúng? Lục Ly nghĩ nghĩ, không phủ nhận, hơi sững sờ.
Nhìn thấy Lục Ly gật đầu, Mạc Diệp thân thể thoáng cái bay xuống, đứng trước mặt Lục Ly, sau đó vô cùng kích động quỳ một gối xuống nói:
– Mạc Diệp tham kiến tiểu thiếu gia!
Lục Ly nhíu mày. Mạc Diệp lại làm đại lễ như vậy, đây là Nhân Hoàng mà! Nhìn thần sắc kích động của hắn, chẳng lẽ từng có giao hảo với phụ thân mình?
***
Phiếu đề cử mỗi ngày có, miễn phí, đừng lãng phí.
Rất nhiều người hỏi vì sao không bạo, tháng này sự tình tương đối nhiều, lão yêu là kiêm chức, phải đi làm, mong mọi người thông cảm.
Giao diện cho điện thoại.