Trước
Sau

Chương 339

Kẻ kia biến thái nhất gia

Chương 339: Vị kia biến thái nhất gia

Các bạn vui lòng vào group Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!

**********

Bạch Dương thành là vực thành lớn nhất tại nơi giao giới giữa Đông bộ và Đông Bắc bộ. Thành trì này có lịch sử mười vạn năm, luôn luôn do thế lực Lục phẩm Bạch Dương cung chiếm cứ.

Trong lịch sử, Bạch Dương cung từng có giai đoạn tấn cấp lên làm thế lực Thất phẩm, cũng từng lưu lạc xuống làm thế lực Ngũ phẩm, nhưng Bạch Dương thành luôn nằm trong tay Bạch Dương cung, có thể thấy được nội tình cường đại của Bạch Dương cung.

Tại Bạch Dương thành nội, Hạp Nguyên đang cầu kiến Bạch Dương cung cung chủ. Tuy nhiên, cung chủ há lại là người muốn gặp là có thể gặp? Hắn chỉ có thể gặp được một vị Quân Hầu cảnh đỉnh phong trưởng lão của Bạch Dương cung, đó chính là Ngũ trưởng lão Mạc Cừu.

Mạc Cừu nghe được Hạp Nguyên, nhướng mày, trầm tư một lát rồi nói:

– Thiếu niên kia thật sự nói như vậy? Hắn là con trai của Nhân Hoàng Lục gia? Ta đều biết Nhân Hoàng Lục gia, cũng không có công tử nào trẻ tuổi như vậy. Đích cháu nội thì có. Cái tên Lục Ly này căn bản chưa từng nghe qua.

Hạp Nguyên cũng nghĩ không thông. Nếu là con em nhà Lục gia, vì sao không lấy ra lệnh bài? Chỉ cần lộ ra lệnh bài, mọi chuyện chẳng phải đã sáng tỏ sao? Còn hơn nữa, tại sao người đó lại không truyền tống tới, mà lại bắt Bạch Dương cung cung chủ phải đi qua?

– Mười sáu mười bảy tuổi, Hồn Đàm cảnh, không có lệnh bài, không có Kim Cương huyết mạch, bên người mang theo một đám Quân Hầu cảnh, khẩu khí rất ngông cuồng, tự gánh lấy hậu quả.

Mạc Cừu lẩm bẩm vài tiếng, có chút do dự không chắc chắn. Nếu Lục Ly chỉ để bọn hắn đi một chuyến, ngược lại còn không quan trọng. Hiện tại, Lục Ly lại bắt cung chủ của bọn hắn phải đi một chuyến.

– Đi, theo ta đi kiến cung chủ!

Mạc Cừu cuối cùng vẫn lựa chọn cẩn thận một chút. Con em nhà Lục gia mười năm chưa từng xuất hiện, đột nhiên xuất hiện một cái, vạn nhất là thật thì sao? Trung Châu Đông bộ Lục gia kia là vô thượng quân vương, trêu chọc trực hệ tử đệ của Lục gia, hậu họa vô cùng.

Mạc Cừu mang theo Hạp Nguyên tiến vào một tòa lâu đài đại thành huy hoàng của phái lớn, gặp được Bạch Dương cung cung chủ Mạc Diệp.

Mạc Diệp nhìn cũng không già lắm, dáng vẻ trung niên, đầu vuông tai to, lưng hổ vai gấu, khí huyết hùng hậu như núi, rất phù hợp với dáng vẻ của chúa tể một phương.

Nghe xong Mạc Cừu thuật lại, Mạc Diệp nhíu chặt hai đầu mày, ánh mắt lộ ra vẻ rét lạnh. Hắn chỉ trầm tư một lát rồi hừ lạnh nói:

– Giả. Ta đều biết Nhân Hoàng Lục gia, nào có nhi tử nhỏ tuổi như vậy? Ta có thể đếm được toàn bộ con trai của Nhân Hoàng Lục gia. Trực hệ tử đệ của Lục gia, ta cũng vô cùng tinh tường, không có ai gọi là Lục Ly cả!

– Giả mạo!

Mạc Cừu trong mắt lộ ra hàn quang, sát khí đằng đằng nói:

– Cung chủ, để ta đi xử lý một chút.

Mạc Cừu nói đến “xử lý”, tự nhiên là toàn bộ chém giết. Giả mạo con em nhà Lục gia chính là tội lớn, hơn nữa còn ngông cuồng như vậy, điểm danh đòi cung chủ Bạch Dương cung phải qua, khẩu khí này cũng không thể nhẫn nhịn.

– Các loại!

Mạc Diệp vung tay áo, hắn có chút nghĩ không thông, vì sao Lục Ly lại bắt hắn đi qua.

Để hắn đi qua vạch trần thân phận, sau đó giết hắn? Trừ phi Lục Ly sống không kiên nhẫn, nếu không sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy.

– Nhân Hoàng Lục gia...

Mạc Diệp lại tiếp tục tính toán, nghĩ đến từng vị Nhân Hoàng cảnh cường giả của Lục gia, suy nghĩ về con cái của bọn họ, xem có bỏ sót điều gì không.

Một lát sau, trên mặt hắn đột nhiên lộ ra vẻ kinh sợ, thì thào:

– Chẳng lẽ là con trai của vị kia gia? Vị kia gia kết hôn sinh con, ám toán thiếu niên này, niên kỷ cũng kém không nhiều.

Mạc Cừu chớp mắt, không nghe rõ, hắn mơ hồ hỏi:

– Cung chủ, ngài nói là vị nào gia?

Mạc Diệp trong đôi mắt tinh mang lấp lánh, nói ra hai câu:

– Vị kia chân chính Nhân trung chi Hoàng, vị kia biến thái nhất gia!

– A!

Mạc Cừu tỉnh ngộ lại, sắc mặt biến ảo khôn lường, đôi mắt lấp lóe, trầm tư một lát nói:

– Nếu là vị kia gia, hoàn toàn chính xác có khả năng. Vị kia gia mất tích hai mươi năm, thật chẳng lẽ chính là con trai của hắn?

Hạp Nguyên nghe được như lọt vào trong sương mù, cũng không dám hỏi nhiều. Vào thời khắc này, một khối ngọc phù trong tay hắn đột nhiên vỡ vụn. Hắn biến sắc, kinh hô lên:

– Xảy ra chuyện rồi! Lộc Thành xảy ra chuyện!

Hạp Nguyên lời vừa nói xong, bên ngoài một bóng đen nhẹ nhàng bước vào, đứng bên cạnh Mạc Diệp chắp tay nói:

– Bẩm cung chủ, Lộc Thành truyền tống trận bị toàn bộ hủy hoại. Bên kia truyền đến tin tức, Đông Bắc bộ Tống gia tới tám cường giả, ngay tại Lộc Thành khai chiến.

– Lớn mật thật!

Mạc Diệp thình lình đứng dậy, khí huyết khủng bố trên người lan tràn ra, khiến Hạp Nguyên cảm giác khí đều không kịp thở. Tiếng rống to của Mạc Diệp nhanh chóng vang lên:

– Toàn bộ Quân Hầu cảnh tập hợp, lập tức tiến đến Lộc Thành. Lão Nhị ngươi tại Bạch Dương thành tọa trấn, ta tự mình đi một chuyến Lộc Thành.

Bạch Dương cung có hai vị Nhân Hoàng, Mạc Diệp phái một vị Nhân Hoàng khác tọa trấn, còn lại toàn bộ cường giả đều được triệu tập, có thể thấy được sự coi trọng đối với Lục Ly.

Hắn không cách nào không coi trọng. Giống như Lục Ly thật sự là con trai của người kia, mà Lục Ly lại bị giết tại Lộc Thành, hắn tin tưởng Bạch Dương cung sẽ không một ai sống sót.

Bùm! Bùm! Bùm!

Hai mươi ba người bắn ra, trong đó có một người Quân Hầu cảnh đỉnh phong, tám người Quân Hầu cảnh. Mạc Diệp cũng mang theo Mạc Cừu bay ra, bắn thẳng về phía truyền tống trận.

Toàn bộ Bạch Dương lâu đài xôn xao. Đã nhiều năm như vậy, Mạc Diệp còn là lần đầu tiên triệu tập nhiều cường giả như vậy xuất động, hơn nữa nghe ngữ khí của hắn vô cùng nổi giận, rất nhiều người bàn tán xôn xao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hai mươi ba người bay vụt đến quảng trường, một lão giả hỏi thăm:

– Cung chủ, đã xảy ra chuyện gì?

– Đừng hỏi nhiều như vậy!

Mạc Diệp xông vào một truyền tống trận, quát lớn:

– Mở truyền tống trận ra, các ngươi cũng lập tức đi đến thành trì gần Lộc Thành, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất đến Lộc Thành. Truyền tống trận của Lộc Thành đã bị hủy. Các ngươi đến Lộc Thành sau, lập tức bảo hộ một thiếu niên tên là Lục Ly. Ai nếu muốn giết hắn, giết chết bất luận tội!

– Tuân mệnh!

Hai mươi ba người quát lớn, nhao nhao phóng vào mấy truyền tống trận. Truyền tống trận của Lộc Thành mặc dù bị hủy, nhưng truyền tống trận của các thành trì phụ cận vẫn còn tốt.

Bọn họ truyền tống đi qua, lại đuổi theo cũng không cần bao lâu thời gian, dù sao trình độ Quân Hầu cảnh đều vô cùng khủng bố.

Từng đạo trùng thiên quang mang sáng lên, Mạc Diệp cùng mọi người lần lượt biến mất trong truyền tống trận. Thành nội rất nhanh cũng huyên náo, mọi người nhao nhao suy đoán đã sinh ra chuyện gì.

Mạc Diệp cùng Mạc Cừu đến một phủ thành gần Lộc Thành, sau đó lập tức truyền tống đến quận thành gần Lộc Thành nhất. Theo quận thành đó đuổi đi, dùng trình độ của Mạc Diệp, nhiều nhất hai nén hương thời gian.

Hai lần truyền tống sau đó, Mạc Diệp đã đến gần quận thành kia. Hắn không để ý Mạc Cừu, tự mình thả ra Bản Mệnh châu, dùng tốc độ kinh khủng hướng về phương hướng Lộc Thành phóng đi.

– Người của Tống gia, các ngươi thật lớn mật!

Một bên cuồng bay, Mạc Diệp một bên gầm thét. Người của Tống gia hủy đi truyền tống trận, bản thân đã phạm vào tối kỵ. Hiện tại còn dám truy sát Lục Ly. Giống như Lục Ly thật sự là con trai của người kia, bất luận Lục Ly sống hay chết, Tống gia lần này đều sẽ hôi phi yên diệt.

Mạc Diệp truyền tống đến quận thành tại phía bắc Lộc Thành. Hắn đạt đến cực hạn, hai nén hương thời gian sau, tường thành phía bắc của Lộc Thành đã thấy ở xa xa.

Phanh! Phanh! Phanh!

Trên cao Lộc Thành, Tống Phúc cùng Lạnh Không Chúc Hỷ còn đang đại chiến. Hai người đánh nhau thật tình, đều thả ra công kích áo nghĩa cường đại, không gian phụ cận từng cái từng cái vỡ ra, khí tức khủng khiếp khiến dân chúng phía dưới sợ hãi không thôi.

Cũng may hai người đều biết phân tấc, khống chế công kích, tận lực không gây tai họa cho thành trì phía dưới, nếu không phía dưới đã sớm máu chảy thành sông.

– Dừng tay!

Mạc Diệp từ xa bạo hống, tiếng hống như rồng ngâm hổ khiếu, khí huyết cường đại tràn ra, khiến người ta cảm giác như một vòng dương quang thiêu đốt.

– Nhân Hoàng!

Công kích của Tống Phúc trì trệ, Lạnh Không Chúc Hỷ đại hỉ. Mạc Diệp như sao chổi từ đằng xa vọt tới, hét lớn:

– Lục Ly ở đâu?

Sắc mặt Tống Phúc trở nên trắng bệch trong nháy mắt, Lạnh Không Chúc Hỷ lập tức hét lớn:

– Phía đông! Vị đại nhân này nhanh đi nghĩ cách cứu viện, Tống gia đi rất nhiều người đuổi giết hắn.

– Rất tốt, Tống gia các ngươi liền đợi đến bị diệt tộc đi!

Mạc Diệp không đi công kích Tống Phúc, lưu lại một câu Chấn Thiên Nộ Hống, hóa thành lưu tinh nhắm hướng phía đông bên cạnh phóng đi.

Phù!

Phía dưới thành trì sôi trào. Bạch Dương cung cung chủ tới, nói như vậy thiếu niên kia thật sự là trực hệ tử đệ của Lục gia.

1,921 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 339: Kẻ kia biến thái nhất gia — Mê Tiên Hiệp