Chương 3339
Không dám không tuân
Chương 3339: Không dám không tuân
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
Lục Ly khẽ cười nhạt, Loan Tịch mịt mờ trêu chọc, hắn cũng không để tâm. Bản thân hắn sớm đã không còn là cậu nhóc non nớt, đối với lời trêu chọc của mỹ nữ sức miễn dịch rất cao. Hắn vẫy vẫy tay, nói:
– Loan Tịch tới ngồi, cùng ngươi trò chuyện chút chính sự.
Loan Tịch bước tới, dừng bên cạnh Lục Ly. Một luồng hương thơm nhẹ nhàng phảng phất, vô cùng dễ chịu. Lục Ly bên cạnh có vài chỗ trống, Loan Tịch không hề khách sáo, sát ngay bên người hắn mà ngồi. Nàng nghiêm mặt, đôi mắt to nhìn chằm chằm Lục Ly, nói:
– Lục tuần tra sứ, có phân phó gì cứ việc hạ lệnh, Loan Tịch không dám không tuân.
Câu nói này mang chút ý tứ mập mờ. Lục Ly hơi lúng túng gãi mũi. Loan Tịch đây là chủ động muốn đẩy ngã hắn sao? Nàng không giống như Mạc Thiên Thiên loại yêu diễm kia, bình thường nhìn rất thận trọng, rất nghiêm túc. Lần này sao lại phóng khoáng đến thế?
Lục Ly tĩnh tâm, lấy ra một phần tư liệu đưa cho Loan Tịch, nói:
– Nhìn kỹ một chút, nghiêm túc xem, cái này đối với ngươi có ích lợi rất lớn.
Lục Ly biểu tình trịnh trọng, Loan Tịch không dám sơ suất. Nàng nghiêm túc nhận lấy, chăm chú quan sát. Lục Ly không để ý đến nàng, tiếp tục cúi đầu viết văn án. Chiến trận còn rất nhiều chỗ cần cải biến, hắn nhất định phải đứng ở góc độ toàn cục để điều chỉnh, lặp đi lặp lại thiết kế cùng xác minh.
Loan Tịch chăm chú nhìn gần nửa canh giờ, mới ngẩng đầu nhìn Lục Ly. Trong con ngươi nàng tràn đầy vẻ cảm kích. Nàng cực kỳ thông minh, làm sao có thể không nhìn ra vấn đề? Dù trong tài liệu không nói rõ nàng phải làm gì, nhưng nàng đã đoán được rất nhiều điều.
Lục Ly nhàn nhạt liếc nhìn nàng, hỏi:
– Xem hiểu chưa?
– Đã hiểu!
Loan Tịch đứng dậy, rất trịnh trọng thi lễ với Lục Ly, nói:
– Đa tạ tuần tra sứ. Tuần tra sứ hậu ái, Loan Tịch cảm kích tại tâm, vĩnh viễn không dám quên.
– Nói quá lời rồi!
Lục Ly xua tay, nói:
– Ngồi xuống đi. Ta và ngươi cẩn thận nói một câu về chỗ huyền diệu trong này. Tiếp xuống ngươi sẽ phải hành động. Nếu ngươi không thể chưởng khống chiến trận này, thì giá trị tồn tại của ngươi ở đây sẽ không còn ý nghĩa. Địa vị của ngươi tại Vấn Tiên cung cũng sẽ suy giảm rất nhiều.
– Ta minh bạch!
Loan Tịch nhẹ gật đầu, sau đó không nói gì thêm, tiếp tục lật xem tài liệu. Có chỗ nào không rõ, nàng biết hỏi thăm Lục Ly. Nhưng Lục Ly sẽ không chỉ điểm trực tiếp, mà chỉ dẫn dắt nàng suy nghĩ, để chính nàng tự mình hiểu ra.
Loan Tịch ở lại tòa thành của Lục Ly năm ngày, suốt thời gian này nàng không bước ra ngoài dù chỉ một bước. Mạc Thiên Thiên cùng Vũ Dương ở bên ngoài tập huấn, cũng không vào quấy rầy. Cho đến khi năm ngày trôi qua, Loan Tịch mới hài lòng bước ra.
Vừa bước ra, một bóng dáng nhẹ nhàng lướt tới, như yêu linh nhào thẳng vào người Lục Ly. Lục Ly đã sớm biết là ai, không nhìn nàng, nhàn nhạt nói:
– Sao rồi? Có nhớ ta mà trong lòng không thoải mái không?
Mạc Thiên Thiên dùng tay ngọc kéo cổ Lục Ly, gương mặt xinh đẹp trở lại dáng vẻ ban đầu, miệng chu chút, nói:
– Nhân gia nổi máu ghen a. Loan Tịch cái tiểu yêu tinh kia ở trong phòng ngươi năm ngày, các ngươi chơi đủ chưa?
Lục Ly cười ha hả, đại thủ vỗ vỗ vòng eo nở nang của Mạc Thiên Thiên, nói:
– Không có ngươi nghĩ ác thế đâu. Ta không phải người tùy tiện như vậy, cũng không có chuyện gì như ngươi tưởng tượng xảy ra.
– Ta tự nhiên là tin tưởng ngươi!
Mạc Thiên Thiên cong mắt, vẫn bĩu môi nói:
– Bất quá ta cũng không tin tưởng Loan Tịch cái tiểu yêu tinh kia. Kìa, bề ngoài đứng đắn, bên trong sóng gió hung ác. Ngươi cũng không được để nàng sắc dụ nha.
Lục Ly cười một tiếng, nói:
– Tiểu yêu tinh? Ngươi chẳng phải cũng là một yêu tinh sao? Yêu tinh nói khác yêu tinh, ngươi có ý tốt a. Yên tâm đi, ta có chừng mực.
Mạc Thiên Thiên đột nhiên lè lưỡi, trượt người lên cổ Lục Ly, thì thầm nỉ non:
– Chính là bởi vì ta là tiểu yêu tinh của ngươi, nên ta mới không muốn ngươi tìm tiểu yêu tinh khác. Nhân gia muốn làm tiểu yêu tinh duy nhất của ngươi mà.
Quả nhiên là một con yêu tinh!
Lục Ly hưởng thụ nhắm mắt lại. Mạc Thiên Thiên cũng lặng lẽ trượt người, cuối cùng chui xuống phía dưới bàn. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt to xinh đẹp tràn đầy sắc thái động tình, nhìn Lục Ly khiến hồn phách hắn cũng lạc mất phương hướng.
Sau đó là thời gian khẩn trương mà phong phú. Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên và Loan Tịch đều vô cùng mệt mỏi, nhưng theo chiến trận từng bước hoàn thiện, địa vị của Vũ Dương và Mạc Thiên Thiên dần dần tăng cao. Đặc biệt là Nhị cung chủ đối với hai người này nhìn bằng ánh mắt khác, vô cùng khách khí.
Quân sĩ cùng các cường giả của Vấn Tiên cung đều có thể cảm thụ được chiến trận. Toàn bộ đều tràn đầy tự tin, tưởng tượng đến ngày chiến trận đại thành, Vấn Tiên cung đại phát thần uy.
Nhị cung chủ là người cảm xúc sâu sắc nhất. Trong khoảng thời gian này, hắn luôn quan sát. Dù có vài chỗ hắn không hoàn toàn hiểu rõ, hắn cũng không tìm Lục Ly để cầu hỏi. Đó là sự tôn trọng cơ bản. Nếu cứ cố ý hỏi nhiều, sẽ đắc tội với Lục Ly cùng Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên,得不偿失.
Hắn có thể cảm thụ được chỗ huyền diệu của chiến trận này. Sự phối hợp giữa các bộ phận không quan trọng bằng sự liên hợp giữa các tiểu đội, cùng với sự tinh diệu trong biến trận và hiệp đồng tác chiến.
Giống như một võ giả lâm vào chiến trận, sẽ bị công kích từ bốn phương tám hướng, cảm giác như rơi vào trận pháp, căn bản không thể tránh né, chỉ có thể ngạnh kháng. Lực công kích cường đại đến mức này, trừ phi có cường giả đạt cảnh giới gần vô hạn Đại Viên Mãn, bằng không bất kỳ Thánh Hoàng nào cũng rất khó ngăn trở.
Điểm mạnh của chiến trận này nằm ở hiệp đồng tác chiến. Một cường giả có thể đối mặt với công kích đồng thời của mười cường giả. Mà khi ngươi đi công kích một cường giả của bọn họ, sẽ có mười cường giả cùng nhau hỗ trợ phòng ngự.
Dưới chiến trận, bọn họ là một chỉnh thể. Mười ngón tay nắm thành nắm đấm, lực công kích và phòng ngự đều trở nên biến thái, chiến lực tổng thể tăng lên mấy lần.
Cần biết rằng, đa số ở đây đều là Thánh Hoàng. Chiến lực tăng lên mấy lần, gần như có thể quét ngang bất kỳ đại quân nào. Chỉ cần địch quân không có cường giả Đại Viên Mãn, thì bên này gần như là chắc thắng.
Thời gian đã trôi qua nửa năm, bước đầu chỉnh hợp đã hoàn tất, hậu kỳ mới là phần mấu chốt. Lục Ly vẫn chưa lộ diện, chỉ âm thầm chỉ điểm. Đồng thời, hắn cũng luôn quan sát, tự hỏi và tìm cách điều chỉnh.
Hiện tại chiến trận toàn thân không có vấn đề lớn, chỉ có một số tì vết nhỏ. Đại trận như vậy chưa gọi là viên mãn, khi vận hành vẫn có thể phát sinh vấn đề. Thời gian nửa năm tiếp theo đều dùng để điều chỉnh và rèn luyện, đạt đến mức tối ưu hóa, như vậy mới có thể phát huy chiến lực mạnh mẽ nhất.
Nửa năm rất nhanh trôi qua. Sau nửa năm vất vả của Lục Ly, Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên và Loan Tịch, chiến trận rốt cuộc chỉnh huấn thành công.
Nhị cung chủ vô cùng hài lòng, Lục Ly cũng rất hài lòng. Có được chiến trận này, thực lực Vấn Tiên cung tăng vọt, Vũ Dương, Mạc Thiên Thiên và Loan Tịch cũng an toàn hơn nhiều.
– Không sai biệt lắm, ta cũng cần phải đi!
Lục Ly nhìn về phía trước, nơi diễn tập khí thế ngất trời, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Tựa như nhìn con mình trưởng thành, mọi chuyện đã sắp xếp ổn thỏa, hắn cũng nên đi làm chuyện của mình.