Trước
Sau

Chương 3018

Tấc đất tấc vàng

Chương 3018: Tấc đất tấc vàng

Lục Ly không hoàn toàn tin tưởng lão giả này, nên hắn cũng không bán Đế binh. Loại Đế binh này hắn chỉ có một kiện, là do giết địch mà đoạt được. Bản thân hắn không có thời gian để luyện chế Đế binh, cũng chẳng có thời gian để thai nghén. Dù sao hắn cũng không cần, nhưng giữ lại luôn luôn tốt.

“Khá là không tinh tường, dáng dấp cũng chẳng buồn nhìn.”

Hắn bán một ít thần dược, đổi được hơn hai trăm thiên thạch, sau đó dùng tiên tiến để tìm hiểu chút tin tức rồi mới nói tiếp. Hắn lấy thiên thạch đi xuống thành trì, nộp một trăm thiên thạch, tên quân sĩ kia đưa cho hắn một tấm lệnh bài, đồng thời nói:

– Lệnh bài này sẽ tan rã sau mười ngày, ngươi nhất định phải lập tức rời khỏi thành trì. Nếu không, trên thân không có lệnh bài, ngươi sẽ bị bắt lại và trừng phạt nặng.

– Biết!

Lục Ly âm thầm bĩu môi. Phi Tiên giới này thật sự thông minh, lệnh bài đến hạn sẽ tự động biến mất. Nếu không có lệnh bài thì không thể ở lại trong thành.

Trước khi vào thành, tên quân sĩ kia đã cảnh báo hắn vài lần. Không phải hắn khiêu khích, mà nếu không sẽ bị trừng phạt nặng. Không được động thủ, nếu không sẽ bị giết chết trong chớp mắt. Không được làm điều phi pháp, nếu không cũng sẽ bị trừng phạt nặng.

Cũng chính là trong thành nhất định phải quy củ, thành thật. Có bất kỳ cử động không tốt nào, đều sẽ bị trừng phạt nặng. Ví dụ như đùa giỡn một nữ tử, giống như vụ nữ tử kia báo cáo, người này có thể sẽ bị phạt mấy trăm thiên thạch. Nếu không nộp ra thiên thạch, khả năng sẽ phải đi làm khổ dịch.

Tên quân sĩ còn đưa Lục Ly một cuốn sổ tay, phía trên liệt kê từng điều thành quy, viết rất rõ ràng. Lục Ly tùy ý lướt qua rồi thu vào trong người, bước vào thành nội. Thành trì này thật sự rất lớn, bên trong có rất nhiều cư dân, các loại kỳ dị chủng tộc đều có, khiến Lục Ly hoa mắt.

Bất kể là chủng tộc gì, ngoại hình trong thành đều có chút giống Nhân tộc, nhiều nhất chỉ bảo lưu một chút đặc sắc của bản tộc. Lục Ly nghĩ nghĩ cũng có thể lý giải. Tộc đàn rất nhiều, rất nhiều tộc đàn có hình thể cự đại. Nếu bọn họ không biến thành hình người, tiến vào thành thì rất nhiều kiến trúc sẽ bị hủy diệt.

Nhiều tộc đàn có hình thể lớn nhỏ khác nhau, Phi Tiên giới lại là nơi hỗn hợp của mấy trăm chủng tộc. Cho nên chỉ có thể dựa theo một tiêu chuẩn chung, hình thể cũng chỉ có thể biến đổi không chênh lệch quá nhiều.

Thật ra, chủng tộc nơi này biến hóa không phải theo hình dáng Nhân tộc, mà là theo Hoang tộc. Ngoại hình Hoang tộc không khác Nhân tộc là mấy. Tại Thiên Hoang Tinh Vực, Hoang tộc là vô thượng bá chủ, đương nhiên lấy Hoang tộc làm tôn quý.

Thành trì này kiến tạo rất đại khí, từng con đường đều rất chỉnh tề, từng tòa nhà cũng rất ngăn nắp. Mỗi một nhà đều có một tiểu viện, rất nhiều viện tử đều sáng lên ánh sáng màu trắng, rõ ràng có người đang tu luyện bên trong.

Mặc dù đã vào thành, Lục Ly lại không biết đi đâu. Hắn lượn vài vòng trong thành, thấy nhiều kỳ dị chủng tộc nhìn hắn vài lần nhưng không ai để ý.

Trong thành, Lục Ly phát hiện có mấy vạn võ giả. Đại bộ phận đều là Lãnh Chúa cấp võ giả, Đế cấp cũng rất nhiều, nhưng không thấy một Ngũ kiếp nào.

Lục Ly suy nghĩ một chút rồi vào một tửu lâu. Một lát sau, hắn đi ra, bởi vì hắn phát hiện mình ăn không nổi.

Đồ vật bên trong quá mắc, nhưng đều rất trân quý. Ví dụ như một món ăn làm từ thịt hung thú, mà loại hung thú kia lại so với Đế cấp. Một bầu rượu tùy ý bên trong đều có giá mấy chục thiên thạch, rõ ràng là cấp bậc Thần dược.

Lục Ly lại đi một gian khách sạn, hắn rất nhanh phát hiện nơi đây cũng không tầm thường. Cư trú một ngày ở đây tốn mười thiên thạch. Lục Ly sờ lên mũi, im lặng. Hắn là một Đế cấp cường giả, thế mà lại không ăn nổi, không ở nổi khách sạn. Chuyện này nếu truyền ra ngoài Tam trọng thiên, sợ là sẽ không ai dám tin.

Lục Ly càng nghĩ, quyết định tốn hao một phần thiên thạch để tìm hiểu tình báo. Tình báo mới là quan trọng nhất, những thứ khác đều không quan trọng.

Muốn dò xét tình báo, địa phương thích hợp nhất không ai qua được tửu lâu. Tiểu nhị tửu lâu người ra người vào, lại ở đây nhiều năm, nên tình huống xung quanh khẳng định rất rõ ràng. Bọn họ cũng hiểu rõ nhất, chỉ cần thiên thạch qua tay, bọn họ sẽ nói hết.

Lục Ly truyền âm vài câu với một tiểu nhị dưới tửu lâu. Không lâu sau, tên tiểu nhị kia đi xuống, hắn liếc mắt ra hiệu với Lục Ly, dẫn hắn đi vòng vèo, sau một lát xuất hiện tại một con hẻm nhỏ.

Tên tiểu nhị cười tủm tỉm khom người nói:

– Đại nhân, một trăm thiên thạch. Ngài muốn hỏi gì, chỉ cần là tình huống Huyền Vũ thành, ta cơ bản đại bộ phận đều biết, đều có thể nói cho ngài.

Lục Ly không hề nghĩ ngợi, một trăm thiên thạch đưa qua, sau đó bắt đầu hỏi thăm. Trọn vẹn hơn một canh giờ, hắn mới phất tay. Tên tiểu nhị kia hài lòng mang theo thiên thạch đi.

Lục Ly đứng tại chỗ, vẻ mặt buồn vô cớ và ngưng trọng.

Muốn sinh hoạt tốt đẹp tại Phi Tiên giới không phải chuyện đơn giản. Nơi này thật sự là nơi an toàn nhất tại Thiên Hoang Tinh Vực, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải có được một chỗ ở trong thành trì.

Phi Tiên giới chỉ có một trăm mười một tòa thành. Đừng nghĩ đến Thánh Thành, coi như Vương thành này cũng tấc đất tấc vàng. Đắt như vậy là do tam thập tam đại gia tộc cố ý.

Toàn bộ Phi Tiên giới đều là túi tiền của tam thập tam đại gia tộc. Trừ mỗi gia tộc có một chỗ đại trang viên tại Thánh Thành, còn lại không có một tộc nhân nào cư trú.

Ba mươi ba tộc nhân chưa bao giờ làm loạn tại Phi Tiên thành. Bọn họ biến Phi Tiên thành thành một vô thượng bảo địa, một thế ngoại Đào Nguyên, mục đích là hấp dẫn vô số lão ma, vô số cường giả tiểu gia tộc đến định cư, tu luyện, đoạt bảo.

Một giới diện lớn như vậy, chỉ có một trăm mười một tòa thành. Toàn bộ Thiên Hoang Tinh Vực có bao nhiêu nhân khẩu thì đếm không hết, càng có vô số lão ma từ bên ngoài tụ tập ở đây. Vật hiếm thì quý, giá đất trong thành trì đương nhiên cao. Một điểm nữa, chỗ ở nơi này, giống như bản thân chết đi, sẽ bị thu về. Đến lúc đó, bọn họ lại có thể bán một lần nữa.

Ngoài thành phi thường không an toàn. Nếu ngoài thành an toàn, giá đất trong thành không thể cao như vậy.

Lục Ly lúc này thậm chí hoài nghi, ngoài thành không an toàn, thường xuyên xảy ra thú triều, là do ba mươi ba gia tộc cố ý.

Nếu không, ba mươi ba gia tộc cường đại như vậy, mỗi gia tộc phái ra một chút Thánh Hoàng cường giả, dễ dàng có thể giết sạch tất cả hung thú. Bọn họ lưu lại đám hung thú này, rất có thể là để bức bách mọi người tiến vào thành nội.

Muốn kiếm thiên thạch tại Thiên Hoang Tinh Vực là việc phi thường khó khăn, thiên thạch rất đáng tiền. Đương nhiên, nếu ngươi có thể bán Thánh Binh hay những chí bảo này, ngược lại có thể rất nhanh đạt được lượng lớn thiên thạch. Ví dụ như Lục Ly bán Thánh Sơn, mấy ngàn vạn thiên thạch khẳng định dễ như trở bàn tay.

Lục Ly có một kiện Thánh Binh, Phệ Hồn châu, nhưng hắn sao có thể bán. Còn thần dược thì không đáng bao nhiêu thiên thạch, bởi vì Thiên Hoang Tinh Vực có mấy vạn giới diện, nơi này cái gì thần dược không có, chính là do tài nguyên nơi này nhiều lắm, nên võ giả nơi đây phổ thông thực lực đều không thấp.

Lục Ly cũng rốt cuộc hiểu ra một số chuyện. Ví dụ như trước đó hắn gặp một số Đế cấp ra ngoài ngắt thần dược. Lúc trước hắn không nghĩ ra, bây giờ mới biết, những Đế cấp kia cũng là bị sinh hoạt bức bách. Đoán chừng bọn họ đều đang tích lũy thiên thạch, may mà mua được chỗ ở trong thành.

– Không có cách nào.

Lục Ly trầm ngâm một lát, chuẩn bị trong thành chuyển vài ngày, sau đó sẽ ra khỏi thành. Hắn là Đế cấp cũng không có biện pháp, muốn ra bên ngoài đào mỏ, hái thần dược để kiếm thiên thạch.

1,659 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 3018: Tấc đất tấc vàng — Mê Tiên Hiệp