Chương 2956
Tài mọn không quan trọng
Chương 2956: Không quan trọng tài mọn
Hướng dẫn: Bạn muốn đọc bất kì bộ truyện nào trên các app bản quyền một cách miễn phí nhanh nhất hãy tìm ngay trên Truyện 88. Tìm truyện ngay
**********
Trong khoảnh khắc Lục Ly đạp lên đỉnh núi, những Ma Tôn đang ngồi xếp bằng phía trên đều kinh động, nhao nhao nhìn lướt qua. Trong mắt họ đều lộ ra địch ý, nhưng không ai lên tiếng, cũng chẳng ai tìm đến gây sự.
Ai cũng hiểu, dù có muốn tìm Lục Ly phiền phức thì cũng chẳng có ý nghĩa gì, hơn nữa lại không thể giết hắn. Đỉnh núi này khẳng định có Thánh tổ giám sát, nếu gây chuyện, e rằng sẽ mang lại ấn tượng xấu cho Thánh tổ.
Mặt khác, Lục Ly có thể leo lên được, ngay cả trong tình huống bị rất nhiều Ma Tôn chặn đường, điều này chứng tỏ thực lực của hắn rất mạnh. Người có thực lực đều đáng được tôn trọng. Càn Cương một mực chặn đường, một đám Ma Tôn đều biết rõ, ngay cả Càn Cương còn không ngăn được Lục Ly, vậy bọn họ đi trêu chọc, chẳng khác nào tự làm mất mặt.
“Sa sa sa!”
Tinh đại nhân bước tới, liếc nhìn Lục Ly, suy nghĩ một chút rồi truyền âm: “Lục Ly, con gái Mị Linh của ngươi rất lợi hại a, thế mà có thể bố trí Thần Văn ở chỗ này!”
Lục Ly chắp tay nói: “Không quan trọng tài mọn, để Tinh đại nhân chê cười!”
“Không!”
Tinh đại nhân lắc đầu nói: “Chiến lực của ngươi so với Càn Cương yếu hơn, hắn còn chiếm cứ địa lợi, nhưng cuối cùng ngươi vẫn là leo lên được. Bất luận quá trình như thế nào, kết cục là ngươi thắng. Chỉ cần thắng, tức là có bản sự, đã đáng để bội phục.”
Lục Ly cười khổ, truyền âm nói: “Nếu có thực lực tuyệt đối, ta cũng muốn đường đường chính chính trấn áp, đem hết thảy địch nhân vỡ nát. Không có thực lực, chỉ có thể dựa vào một chút âm mưu quỷ kế, lại để Tinh đại nhân chê cười.”
“Không bị chê cười!”
Tinh đại nhân nghiêm nghị truyền âm: “Kỳ thật chúng ta cũng không bằng ngươi. Ngươi hẳn là tham gia qua vô số chiến đấu, trải qua rất nhiều lần liều mạng tranh đấu. Ta cùng Càn Cương, Càn Lưu ba người thiên tư đều rất không tệ, cảnh giới cũng rất cao, nhưng đều chưa từng tham gia quá nhiều lần liều mạng tranh đấu. Kinh nghiệm lịch luyện của chúng ta phần lớn đều có trưởng bối đi theo, cho nên những điều này đều không bằng ngươi. Vừa rồi phản ứng của ngươi rất nhanh. Ta, Càn Tinh yêu thích sự thẳng thắn, là lợi hại thì lợi hại, ngươi không cần phải khiêm tốn quá mức, như thế ngược lại lộ ra giả tạo.”
Lục Ly mỉm cười, nhếch miệng cười một tiếng rồi truyền âm: “Tinh đại nhân vừa nói như vậy, ta cũng cảm thấy mình thật lợi hại!”
“Phốc phốc ~”
Tinh đại nhân nhịn không được cười lên một tiếng, lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều Ma Tôn xung quanh. Bọn họ cảm thấy Tinh đại nhân đang truyền âm với kẻ Nhân tộc này, không ngờ Tinh đại nhân lại cười vui vẻ đến vậy. Vô số Ma Tôn lập tức ánh mắt lộ ra ngọn lửa ghen ghét, sát khí tràn ngập trên người Lục Ly.
Tinh đại nhân trợn mắt nhìn Lục Ly một chút, nụ cười trên mặt thu liễm, truyền âm: “Nói ngươi béo, ngươi còn thở lên.”
“Chỉ đùa một chút!”
Lục Ly cười cười, truyền âm nói: “Chủ yếu là Tinh đại nhân quá mức mỹ lệ, khiến người ta không kìm được muốn chọc ngươi cười một tiếng. Nói thật, từ khi đến Thánh Uyên, tất cả Ma Tôn đều đối với ta rất không hữu hảo, chỉ có Tinh đại nhân mới khiến người ta cảm nhận được một tia ấm áp.”
Khuôn mặt lạnh lẽo của Tinh đại nhân khẽ nhếch cười, truyền âm nói: “Hừ hừ, những hoa ngôn xảo ngữ này ngươi khẳng định đã nói với rất nhiều người rồi. Bản tọa cũng không phải những tỷ tỷ nhỏ nhắn xinh xắn của các ngươi Nhân tộc, ngươi vẫn nên tỉnh táo đi.”
Lục Ly cười nhạt nói: “Tinh đại nhân đừng hiểu lầm, ta không phải muốn truy cầu ngươi, một kẻ Nhân tộc hàng tướng như ta cũng chướng mắt ngươi. Ta là thật tâm cảm kích Tinh đại nhân. Ngươi thật sự khác với tất cả công tử tiểu thư Thánh Uyên, rất đặc biệt. Không chỉ thực lực cường đại, mỹ lệ cao nhã, quan trọng nhất là tính cách rất tốt. Nếu đổi lại ở nhân tộc, người theo đuổi ngươi chắc chắn phải xếp từ Bắc Nguyên Đại Lục đến Tử Dương Đại Lục.”
“Ha ha ha ~”
Tinh đại nhân lại cười một tiếng, ánh mắt ghen tị trong mắt các Ma Tôn xung quanh càng đậm, hận không thể lột da Lục Ly.
Lục Ly cũng không tiếp tục nói nữa, không phải sợ đám Ma Tôn ghen ghét, chỉ là cảm thấy hăng quá hóa dở.
“Sa sa sa!”
Vào thời khắc này, dưới núi đột nhiên vang lên tiếng bước chân. Lục Ly cùng Tinh đại nhân đồng thời nhìn lướt qua, sắc mặt hai người đều có chút khó coi.
Kỳ Thiên Ngữ đang đi lên!
Lục Ly vốn tưởng là Càn Cương, lại không ngờ là Kỳ Thiên Ngữ. Bất quá Kỳ Thiên Ngữ rất thảm, nửa người máu me đầm đìa, còn có một chân bị gãy, khập khễnh tiến lên.
“Kẻ này vận khí không tệ!”
Lục Ly nghĩ lại liền minh bạch, khẳng định là vừa rồi Càn Cương bị hắn đánh xuống, sau đó Kỳ Thiên Ngữ nắm bắt thời cơ hướng lên trên leo lên, nhưng nửa đường bị Càn Cương đuổi theo tới. Kỳ Thiên Ngữ bỏ ra cự đại đại giới, chiếm cứ địa lợi đánh lui Càn Cương, lúc này mới thành công đi lên.
“Hưu!”
Quả nhiên, không lâu sau Càn Cương liền vọt lên, mặt mày nổi giận đùng đùng. Ánh mắt của mấy Ma Tôn ở nơi này quét qua, đều mang theo nhàn nhạt đùa cợt. Tựa hồ đang im lặng nói với Càn Cương: Không được, thế mà để hai kẻ Nhân tộc đều leo lên được.
“Hừ!”
Càn Cương nộ khí đằng đằng vọt lên, liếc nhìn Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ, sau lưng ngưng tụ từng đầu Đại Xà màu đen khổng lồ, khóa chặt hai người, nói: “Mặc dù các ngươi dùng quỷ kế leo lên, nhưng bản tọa cũng sẽ không để các ngươi tốt đẹp. Không lột da rút gân các ngươi, khó mà bình được ngọn lửa giận trong lòng ta!”
Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ liếc nhau, lần này hai người lại không có nửa điểm do dự, phân biệt chuẩn bị xuất thủ, muốn liên hợp đối kháng Càn Cương.
“Đủ rồi!”
Một thanh âm như sấm nổ vang, lại là thanh âm của Càn Chủy. Không gian giữa không trung ba động, hư ảnh của Càn Chủy ngưng kết ra. Hắn nhìn Càn Cương nói: “Càn Cương, bọn họ đã đi lên, không cần tiếp tục náo loạn. Bất luận trước đó thân phận của bọn chúng thế nào, bây giờ đã là con dân Ma Uyên của chúng ta. Thiên Thánh Tổ rất coi trọng bọn chúng, nếu ngươi còn náo, việc này ta sẽ báo cho Thiên Thánh Tổ.”
Khí thế trên người Càn Cương thoáng cái yếu đi. Càn Chủy là trưởng lão cấp bậc, lại là Đại tướng số một dưới trướng Thiên Thánh Tổ. Quan trọng nhất là việc này nếu bẩm báo cho Thiên Thánh Tổ, quay đầu lại hắn chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.
“Hừ hừ!”
Hắn hừ hừ vài tiếng, quét mắt nhìn Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ một chút, trong ánh mắt ngụ ý rất rõ ràng: Còn nhiều thời gian. Chỉ cần Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ ở lại Ma Uyên một ngày, hắn có nhiều thời gian và cơ hội tra tấn hai người. Chỉ cần không giết chết hai người, Thiên Thánh Tổ cũng sẽ không nói gì.
Trước đó đã có sáu người lên, hiện tại thêm hai người Lục Ly, tương đương với tám danh ngạch. Phía dưới, Càn Lưu cũng nổi lên. Đã Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ lên được, vậy hắn tiếp tục ở dưới kẹp người cũng không có ý nghĩa.
Sau khi lên, ánh mắt hắn nhìn Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ cũng vô cùng bất thiện. Lục Ly không quan trọng, dù sao tất cả Ma Tôn đều nhìn bọn họ không vừa mắt. Nếu hắn không có thực lực, mỗi ngày cũng chỉ như bị ức hiếp mà thôi.
“A, a, a!”
Đợi hơn một canh giờ, Càn Dư leo lên. Vừa lên đến liền oa oa kêu to, muốn phóng về phía Lục Ly cùng Kỳ Thiên Ngữ. Nhưng cuối cùng hắn bị Càn Cương cản lại. Với chút thực lực ấy của Càn Dư, leo lên cũng chỉ bị hành hạ. Đã hắn không thể động thủ, thì Càn Dư xông lên làm gì?
Thời gian lại trôi qua hơn một canh giờ, lại có một Ma Tôn leo lên, mười vị trí đầu tiên chính thức ra đời.
Hư ảnh của Càn Chủy cũng xuất hiện trên đỉnh núi lớn, thanh âm của hắn vang vọng khắp Thánh Long Sơn: “Mười hạng đầu sinh ra, giao đấu kết thúc. Lần này mười hạng đầu có được cơ hội tiến vào Thiên Trì tu luyện mười năm!”
Khuôn mặt Kỳ Thiên Ngữ lập tức lộ ra vẻ mừng như điên, Lục Ly cũng thở phào nhẹ nhõm. Tiến vào Thiên Trì mười năm, nhục thể cùng linh hồn của hắn khẳng định sẽ thăng hoa, không biết chiến lực có thể tăng lên bao nhiêu.