Chương 2815
Bước Bước Sát Cơ
Chương 2815: Từng bước sát cơ
Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
**********
Lục Ly biết trong Địa Ngục giới có quái vật, nhưng cụ thể chúng là loại gì thì hắn lại không rõ lắm. Giờ phút này, hắn chỉ cảm nhận được từng đạo khí tức cường đại, chứ không biết những con quái vật kia thực chất là gì.
“Xuy xuy ~”
Tiếng ma sát mặt đất vang lên, tựa như tổ ong vò vẽ rung chuyển. Trước mặt, trong rừng rậm, từng đạo bóng đen nhanh chóng du tẩu tới. Lục Ly như lâm đại địch. Hắn thi triển Bác Long Thuật thiên giáp, đồng thời vận chuyển Nguyên lực bao phủ bên ngoài cơ thể hình thành chiến giáp, mục quang sáng như điện hướng tiền phương quét tới.
“Xà”
Lục Ly liếc nhanh vài lần, trong lòng hơi kinh ngạc. Những thứ không ngừng tiến tới là từng con Tiểu Xà. Chúng chỉ lớn bằng ngón tay cái, toàn thân phủ vảy đen, lại có bốn cái chân, nhìn qua cũng chẳng khác gì thằn lằn bình thường.
Nhưng khí tức của những con Xà này lại rất cường đại, điều này khiến Lục Ly hơi nghi hoặc. Con Xà nhỏ bé như vậy, nhìn tựa hồ cũng không có lực công kích mạnh, vì sao lại có khí tức khủng khiếp đến vậy?
“Hưu hưu hưu!”
Con Tiểu Xà dẫn đầu lao vụt lên, tốc độ của nó không hề chậm hơn Lục Ly là bao. Con Xà này cũng không phóng thích thêm công kích nào, cứ thế bay thẳng tới.
Lục Ly thân thể bay ra khỏi chiến xa, bốn phía Lệ Quỷ lập tức gào thét tấn công, tạo thành song tầng công kích. Lục Ly thả ra Vô Vọng thần phù, từng tờ thần phù hướng những con Tiểu Xà đang bay tới dũng mãnh lao đi.
“Oanh!”
Vô Vọng thần phù thứ nhất va chạm với Tiểu Xà, phát sinh bạo tạc. Theo dự liệu của Lục Ly, dù những con Tiểu Xà này không chết vì nổ, thì ít nhất cũng bị thương nặng.
Kết quả lại khiến Lục Ly nghẹn họng nhìn trân trối. Con Tiểu Xà kia bị đẩy lui mấy trăm trượng, sau đó lập tức tiếp tục bay tới, trên thân thể thế mà không có nửa điểm thương tích, thậm chí vảy đen cũng chưa bị hủy.
“Ta sát những con Tiểu Xà này là mặc Đế binh chiến giáp sao?”
Lục Ly thầm kinh hãi. Các hướng khác lại có Tiểu Xà bay tới, đã cận thân, Lục Ly vung nắm đấm, quán chú Nguyên lực hung hăng đập về phía Tiểu Xà.
“Oanh!”
Con Tiểu Xà kia bị đập bay ra ngoài. Lần bị thương này, thế mà chỉ làm vỡ vài miếng vảy. Con Xà đó lăn mấy vòng trên mặt đất, sau đó lại bay đi.
“Phốc ~”
Một con Tiểu Xà khác tới gần, phun ra một chất lỏng màu đen. Chất lỏng này đánh trúng vào lớp Nguyên lực chiến giáp bên ngoài cơ thể Lục Ly. Lục Ly dùng thần niệm quét qua, lần nữa giật mình.
Lớp Nguyên lực hóa giáp của hắn tuy chưa vận dụng thuần thục, nhưng cũng coi là không tệ, lực phòng ngự đoán chừng có thể ngăn cản một kích của Chuẩn Đế cường giả. Ai ngờ chất lỏng màu đen kia lại khiến Nguyên lực chiến giáp của hắn thoáng cái xuất hiện một lỗ nhỏ. Mặc dù chất lỏng màu đen đã bị tiêu hao hết, nhưng điều này vẫn khiến Lục Ly rất là kinh hãi.
“Hưu hưu hưu ~”
Số lượng Tiểu Xà càng ngày càng nhiều, Lục Ly có chút luống cuống. Thêm vào đó, linh hồn hắn bị rất nhiều Lệ Quỷ tràn vào, hắn còn phải duy trì Vạn Yêu Phệ Hồn Thuật, trong lúc nhất thời cảm giác khổ không thể tả.
“Đi!”
Hắn vốn định thanh lý những con Tiểu Xà này, nhưng bây giờ lại không thể không chạy trối chết.
Hắn không phải không thể giết chết những con Tiểu Xà kia, nếu liên tục công kích nhiều lần thì vẫn có thể giết chết chúng. Vấn đề là số lượng Tiểu Xà rất nhiều, khoảng chừng mấy vạn đầu, hắn đâu có nhiều Nguyên lực để tiêu hao như vậy.
Hắn vừa đánh vừa lui, Nguyên lực chiến giáp đã xuất hiện rất nhiều lỗ nhỏ, hắn không thể không ngưng tụ lớp chiến giáp mới. Tốc độ của hắn hiện tại tăng lên không ít, nhanh hơn Tiểu Xà một chút, nhưng cũng phải mất nửa canh giờ mới hoàn toàn thoát khỏi chúng.
Hắn lấy chiến xa ra, ngừng lại ở gần đó. Có chiến xa với Thần Văn thủ hộ, Lệ Quỷ không dám tới gần, hắn mới có cơ hội thở dốc. Hắn nghỉ ngơi một lát, trên thân thể xuất hiện vài vết thương nhẹ, đều là do Độc Dịch của Tiểu Xà ăn mòn.
Nghỉ ngơi một hồi, hắn khống chế chiến xa tiếp tục chậm rãi tiến lên. Lần này hắn tương đối cẩn thận, gặp rừng thì tránh, trong rừng cây đoán chừng đều ẩn nấp những con cọp hoặc quái thú, đi tại Hoang sơn sẽ an toàn hơn nhiều.
Phi hành hơn nửa canh giờ, hắn một đường đi theo trong núi lớn, gặp rừng cây thì vòng tránh. Hắn vốn cho rằng sẽ rất an toàn, ai ngờ rất nhanh lại xảy ra chuyện.
“Oanh!”
Tiền phương một tòa Đại Sơn đột nhiên bạo liệt, tiếp theo một con Cự Thú đứng thẳng người lên. Con Cự Thú này có hình người, thân cao hơn mười trượng, toàn thân phủ lông vàng, mặt tựa như Dã Trư, ngoài miệng có răng nanh, hai tay có móng vuốt sắc nhọn, phía sau còn có đuôi dài.
Nó ngửa mặt lên trời gào lên, thân thể bay vọt lên. Lúc đầu bầu trời đã rất tối tăm, sau khi nó xông lên cao, tia sáng trở nên càng thêm mờ tối. Hung ác bạo ngược khí tức tràn ngập mà ra, giống như một vòng Huyết Nguyệt, cho người ta cảm giác bị đè nén cực độ.
“Hưu!”
Lục Ly bay ra khỏi chiến xa. Hắn biết trận chiến này không thể tránh né, hung thú này tốc độ không hề chậm hơn hắn, hắn nhất định phải đánh bại nó, bằng không sẽ không thể thoát đi.
Hắn lấy ra chiến đao, trọng trọng phách xuống, dung hợp Nguyên lực vào đó. Một đạo kinh thiên đao mang sáng lên, đồng thời hắn lấy ra Hào Giác, thổi lên, phóng thích công kích linh hồn.
“Oanh!”
Con Cự Thú bị đao mang bổ trúng, thân thể thế mà chỉ ở giữa không trung có chút chấn động. Trước ngực vài sợi lông vàng bị đánh đứt, cũng tạo ra một vết thương, nhưng rõ ràng không gặp tổn thương mạnh.
“Quái thú nơi này phòng ngự đều cường đại như vậy sao? Công kích linh hồn thế mà không có bất kỳ phản ứng nào?”
Lục Ly nhíu mày. Đây cũng là hắn, nếu đổi lại là đệ tử khác, không phải vào đây một là chết một, thì Lãnh Chúa làm sao có thể chịu nổi đâu.
Thân thể hắn hướng bên cạnh phiêu động, tay cầm chiến đao liên tục không ngừng bổ tới. Con Cự Thú kia cũng bắt đầu công kích. Một tiếng gầm kinh thiên, rung động non sông, suýt nữa làm Lục Ly bị chấn động rơi từ giữa không trung xuống.
Con Cự Thú hai chân đạp mạnh xuống mặt đất, cả tòa Đại Sơn đều rung động. Cự Thú bay múa tới, hai cái răng nanh trong miệng nó lại bay ra, đâm thẳng về phía Lục Ly.
“Xoa, còn có thể đùa như vậy sao?”
Lục Ly xem như kiến thức mới. Hắn vung trường đao đối với hai cái răng nanh bổ tới, một đạo lực phản chấn mạnh mẽ đẩy lui thân thể hắn. Hai cái răng nanh bay trở lại, lại tiến vào miệng rộng của con Cự Thú.
“Rầm rầm rầm!”
Răng nanh của Cự Thú không ngừng bay ra, Lục Ly cũng liên tục không ngừng phóng thích công kích Nguyên lực. Một người một thú, ngươi tới ta đi, đánh cho quên cả trời đất. Do công kích của Lục Ly liên tục, cộng với tốc độ của hắn rất nhanh, nên con Cự Thú này không cách nào cận thân được.
Đương nhiên, cho dù cận thân, Lục Ly cũng không sợ. Hắn có thể thi triển Thần Long biến, đoán chừng có thể xé rách con Cự Thú này. Nhưng hắn không làm vậy, mà là cùng con Cự Thú khổ chiến. Hắn muốn tìm tòi phương pháp vận dụng Nguyên lực, chiến lực của con Cự Thú này vừa vặn, rất thích hợp làm bia tập luyện cho hắn.
Con Cự Thú bị Lục Ly liên tục công kích, thương thế trên người cũng dần dần nặng nề, trên thân xuất hiện rất nhiều vết máu. Mặc dù đều là thương ngoài da, nhưng nếu kéo dài, chiến lực của con Cự Thú này sẽ hạ xuống. Cứ kéo dài như thế, Lục Ly muốn trấn áp nó sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
“Oanh!”
Sau nửa canh giờ, con Cự Thú ầm ầm ngã vào vũng máu. Mặc dù nó rất muốn tiếp tục công kích, nhưng xương cốt hai chân đều bị Lục Ly chém đứt, vùng vẫy mấy lần đều không bò dậy nổi.
“Đi!”
Lục Ly hài lòng nhẹ gật đầu, tiến vào chiến xa hướng nơi xa bay đi. Kịch chiến nửa canh giờ, Nguyên lực của hắn tuy có tiêu hao chút ít, nhưng thu hoạch vẫn rất lớn, đặc biệt là trong việc sử dụng Nguyên lực có tiến triển rất lớn.
Phi hành hai nén hương thời gian, Lục Ly tại một tòa núi nhỏ trong sơn động ngừng lại. Hắn chuẩn bị tại đây nghỉ ngơi vài ngày, tu luyện khôi phục Nguyên lực.
Nơi này từng bước sát cơ, khắp nơi đều là quái thú, không cẩn thận có thể lật thuyền trong mương.