Trước
Sau

Chương 2777

Hủy Diệt Chân Ý

Chương 2777: Hủy Diệt Chân Ý

Hiện tại có nhiều website sao chép, đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!

**********

Hoa Thiên Đao trước đó bị thương rất nặng, trực tiếp hôn mê, sau đó lại mất thời gian trị thương, nên hoàn toàn không biết chuyện Lục Ly cùng Viên Quăng chiến đấu.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Trong lòng hắn, Lục Ly chỉ là một kẻ tiểu tốt, hắn vạn vạn không ngờ rằng lại để hắn nhặt được tiện nghi, dễ dàng trấn áp Lục Ly, sau đó lại tiếp nhận hai trận khiêu chiến, vững vàng tiến vào top năm.

Lục Ly mặt đầy đắng chát. Hắn không muốn đối đầu nhất chính là Hoa Thiên Đao. Vị này không phải loại bình thường, kết quả bình chọn của đại đa số mọi người đều xếp hắn ở vị trí thứ nhất. Từ đó có thể thấy chiến lực của hắn hung bạo đến mức nào. Người này còn nổi tiếng là kẻ điên trong chiến đấu, bị chọc giận thì chẳng quản gì nữa, liều chết làm.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Mời chư vị ra trận!”

Trưởng lão Nữ Thánh Tông quát khẽ một tiếng. Lục Ly chỉ có thể thu hồi suy nghĩ, hướng về một sân đấu võ phóng đi. Hoa Thiên Đao cũng thét dài một tiếng, đi theo vọt lên gần đó.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Vọt vào sân đấu, Lục Ly trước tiên rút lui, lùi về phía hẻo lánh của tiểu thế giới. Hắn thả ra Bác Long Thuật cùng Thiên Giáp Thuật, mục quang nhìn chằm chằm Hoa Thiên Đao đang xông tới.

Hoa Thiên Đao ngoại hình rất anh vũ, làn da hơi đen nhánh, càng lộ vẻ nam tính. Trên mặt hắn râu cằm rõ ràng, giống như được đúc bằng đao tước. Trong tay hắn xuất hiện một thanh chiến đao màu đen, đao sáng bóng, có những đường vân nhàn nhạt, thân đao phóng thích ra khí tức thần bí mà cường đại.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đế binh!”

Mắt Lục Ly hơi co rụt lại. Hắn nhìn thanh Đế binh của Hoa Thiên Đao, nhưng phải đến lúc này đối mặt với cảm ứng mới biết Đế binh này kinh khủng đến mức nào, ép đến hắn thở đều thấy khó khăn.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Hắn không phải là không có Đế binh, Thất Thái Lưu Ly Tháp chính là Đế binh. Nhưng đó không phải loại Đế binh công kích, mà là Đế binh phụ trợ. Thanh chiến đao này thuộc tính công kích, chắc chắn đã nhuộm qua vô số tiên huyết, khí tức quá bá đạo, tựa như hàn phong lăng liệt giữa mùa đông, chưa thổi tới đã khiến người ta cảm nhận được hàn ý.

Khí thế toàn thân Hoa Thiên Đao cũng giống như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, phong mang tất lộ. Mặc dù hắn vì thương thế chưa hoàn toàn khôi phục, khí tức có chút hư nhược, nhưng vẫn giống như một tòa đại sơn khiến người ta cảm thấy kiềm chế.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ha ha ha!”

Hoa Thiên Đao nâng cao trường đao, quát khẽ: “Phong Vô Định, ngươi là tự mình nhận thua, hay là ta đánh cho ngươi gần chết rồi truyền tống ra ngoài?”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ha ha!”

Lục Ly cười lạnh, nói: “Ngươi có vẻ lầm rồi. Là ngươi đến khiêu chiến ta, chứ không phải ta khiêu chiến ngươi! Một kẻ suýt chút nữa bị đào thải, lại kiêu ngạo như vậy, ngươi còn muốn mặt mũi sao?”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ừ!”

Sắc mặt Hoa Thiên Đao trong nháy mắt âm trầm xuống. Sát khí trên người hắn liên tục tuôn ra, khiến khí tức bốn phía thoáng cái trở nên cực kỳ kiềm chế, tựa như đột nhiên tuyết rơi, nhiệt độ bốn phía giảm xuống rất nhiều.

Đánh người không đánh mặt. Lục Ly lại đem mặt hắn nhấn xuống đất, giẫm lên. Hắn là người kiêu ngạo đến mức nào? Hắn là thân phận gì? Lục Ly là thân phận gì? Lại dám nói chuyện với hắn ngay trước mặt mấy vạn người như vậy?

“Muốn chết!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Hoa Thiên Đao thoáng cái nổi giận đến cực hạn. Trên thân mang theo khí tức bá quyết thiên hạ, cuồng bạo vọt tới. Trong đầu hắn lúc này không nghĩ đến việc đánh bại Lục Ly, mà là giết chết hắn, bổ đến vỡ nát.

Hắn không phải chưa từng bị người nhục nhã, nhưng với thực lực và thân phận của Lục Ly, thật sự là không có!

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Đến hay lắm!”

Lục Ly trước tiên thả ra Phong Hồn Thuật, ngưng tụ Vô Vọng Thần Phù dung hợp vào thần lực rồi phóng ra ngoài. Từng đạo đao mang vẽ trời cao mà đi, không gian hơi chấn động, uy lực mười phần.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Điêu trùng tiểu kỹ!”

Hoa Thiên Đao cười nhạo một tiếng, trong tay chiến đao đột nhiên bổ ra. Một đạo đao khí màu đen bao phủ đi tới. Đao khí vừa ra, không gian lập tức vỡ tan, xuất hiện những khe hở đen nhánh.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Đao khí này cảm giác giống như miệng của một con cự thú, nuốt chửng mọi tia sáng xung quanh. Khí tức hủy diệt nồng đậm truyền ra từ bên trong đao mang, khiến người ta cảm giác đao khí này có thể phá hủy tất cả.

“Hủy Diệt Chân Ý!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Sắc mặt Lục Ly lần nữa trở nên ngưng trọng hơn vài phần. Hắn nhìn thấy đao mang của Vô Vọng Thần Phù dung hợp cùng đao khí màu đen đánh vào nhau, nhưng không xảy ra bất kỳ bạo nổ nào. Đao mang hắn ngưng tụ lại bị tiêu diệt hoàn toàn.

Vô Vọng Thần Phù là một loại thần thông rất mạnh, do Luân Hồi Đại Đế sáng tạo. Mặc dù cảnh giới của Lục Ly không cao, không thể phát huy toàn bộ uy lực của Vô Vọng Thần Phù, nhưng trước kia chưa từng xảy ra tình huống bị công kích khác tiêu diệt hoàn toàn!

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Xuy xuy xuy!”

Đao khí lan tràn đến, đao mang Lục Ly thả ra nhẹ nhàng bị tiêu diệt hoàn toàn. Đao khí dùng thế tàn khốc, hung hãn bay tới. May mà Lục Ly né tránh sớm, nên đao khí không đánh trúng hắn.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Móa, lại là Cửu Phẩm Yêu Hồn. Cửu Phẩm Yêu Hồn này không cần tiền sao? Khắp thế giới toàn là sao?”

Lục Ly phát hiện công kích linh hồn của mình tiến vào đầu Hoa Thiên Đao, giống như tiến vào đầu Viên Quăng trước đó, nhẹ nhàng bị nuốt chửng hoàn toàn. Hắn âm thầm bĩu môi, những siêu cấp hào môn này quá giàu có, nội tình quá sâu. Chiến đấu với đệ tử của những hào môn này, mình luôn bị thiệt thòi.

Linh hồn là thứ quan trọng nhất. Nhục thân bị hủy diệt có thể tái tạo, nhưng linh hồn nếu xảy ra vấn đề thì đó là vạn kiếp bất phục. Vì vậy, đệ tử thiên tài của siêu cấp hào môn thường được tông môn ban cho cao cấp Yêu Hồn.

Hoa Thiên Đao cũng đã nhận ra, cười lạnh nói: “Chỉ dựa vào chút công kích linh hồn của ngươi mà muốn làm tổn thương linh hồn ta? Người si nói mộng!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Thân thể Lục Ly di chuyển nhanh chóng, đồng thời tiếp tục phóng thích đao mang công kích, ít nhất cũng có thể ngăn cản Hoa Thiên Đao tới gần. Lúc trước hắn quan sát qua trận đấu giữa Hoa Thiên Đao và Văn Tường, Hoa Thiên Đao còn có mấy loại sát chiêu cường đại.

“Còn muốn trốn?”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Hoa Thiên Đao gầm thét một tiếng, trường đao xoay tròn, thiên địa linh khí bốn phía hướng về hắn hội tụ. Không gian bốn phía hắn trở nên ngột ngạt, uy năng cường đại tràn ngập ra ngoài, khiến người ta run sợ.

“Muốn phóng thích sát chiêu!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Loại sát chiêu này Lục Ly từng gặp, cực kỳ khủng bố. Lúc ấy Văn Tường đều bị cuốn lên bầu trời, nếu không phải trên người có Đế cấp chiến giáp, sợ là đã sớm bại rồi.

“Không có biện pháp!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Lục Ly cắn răng, lặng lẽ điều tập Nguyên lực, đồng thời bắt đầu phóng thích từng đầu Ngũ Thái Thần Long. Đám khán giả bên ngoài lập tức xôn xao, nhưng toàn bộ mọi người đều tinh thần chấn động. Lục Ly phóng thích trò hề công kích này, khẳng định là muốn phóng thích sát chiêu chân chính.

“Xoẹt!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Lục Ly đột nhiên bổ ra một đao. Một đao kia không còn đủ mọi màu sắc, mà là thuần bạch sắc, thoạt nhìn như một đạo công kích thần lực phổ thông. Nhưng một đao kia ra, trong nháy mắt cảm giác thiên địa thất sắc, thần niệm của tất cả mọi người dò xét bên này đều bị một đao kia hấp dẫn.

Bọn họ cảm nhận được uy năng lớn lao, cảm nhận được lực lượng xé rách thiên địa. Một đao kia bổ ra, không gian trước mặt cũng bị nhẹ nhàng xé rách thành một khe hở lớn, giống như mạng nhện, những khe hở nhỏ còn hướng hai bên lan tràn.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

“Ừ!”

Sát chiêu của Hoa Thiên Đao đã ngưng tụ thành công. Đây là một loại Long Quyển Phong rất biến thái, có thể cuốn người lên bầu trời, thân thể không cách nào khống chế, mặc cho Hoa Thiên Đao xâm lược.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Mục quang của hắn bị đao mang của Lục Ly hấp dẫn. Hắn cũng cảm nhận được uy năng cường đại bên trong đao mang này, trong mắt hiện lên vẻ chấn kinh. Là Hoa Gia đệ nhất công tử, hắn tự nhiên cũng được cường giả gia tộc toàn lực bồi dưỡng, thường xuyên tiếp xúc với cấp Đế, không xa lạ gì với khí tức Nguyên lực.

“Kẻ tạp chủng này sao có thể có Nguyên lực? Chẳng lẽ hắn là cấp Đế?”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Hoa Thiên Đao bản năng cảm thấy sợ hãi. Nếu là cấp Đế, hắn còn đánh cái gì, trực tiếp đầu hàng nhận thua luôn đi. Nhưng hắn rất nhanh kịp phản ứng, nào có chuyện cấp Đế trẻ tuổi như vậy. Bất kỳ cấp Đế nào đột phá, các tông phái cùng gia tộc đều sẽ công bố, truyền khắp thiên hạ. Đó là quy củ bất thành văn, cũng là vinh quang của tông môn và gia tộc.

“Là Phong Lão Ma vận dụng siêu cường Thần thông, cưỡng ép nhét vào bên trong thân thể hắn!”

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

Hoa Thiên Đao đạt được một kết luận, chỉ có kết luận này mới giải thích được. Nội tâm hắn có chút an lòng. Nếu là cưỡng ép nhét vào, vậy khẳng định không thể nhét quá nhiều, nếu không thân thể Lục Ly sao có thể chịu đựng được?

Vì vậy, chỉ cần hắn kháng trụ vài đợt công kích, sau khi Nguyên lực của Lục Ly sử hết, hắn liền có thể nhẹ nhàng trấn áp Lục Ly, lại cho tên Lục Ly này một bài học khắc sâu.

Hắn nhếch môi: “Khá là không có mắt tinh tường, dáng vẻ cũng chẳng buồn nhìn.”

2,303 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 2777: Hủy Diệt Chân Ý — Mê Tiên Hiệp