Chương 2762
Thư thái tung hoành
Chương 2762: Tùy Ý Chơi Đùa
Các bạn vui lòng vào nhóm Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!
**********
Quy tắc rất đơn giản, hai người quyết đấu, bên thắng sẽ thăng cấp, kẻ bại sẽ bị đào thải.
Sau khi tranh tài xong, tất cả đều rút thăm ngẫu nhiên để chọn đối thủ, không có chuyện gian lận. Hơn nữa, mỗi người thắng đều phải đánh nhiều trận mới có thể tiến lên, giả sử có gian lận một hai trận, thì cũng không thể nào liên tiếp thắng được.
Ở đây có nhiều cường giả như vậy, đều không phải là người mù, nếu có gian lận, tổn hại chính là danh dự của Nữ Thánh Tông. Một tông phái lớn như vậy, tuyệt đối sẽ không cho phép những chuyện bại hoại danh dự xảy ra.
Sau khi trưởng lão tuyên bố quy tắc, bắt đầu quá trình rút thăm. Vị trưởng lão kia vung tay lên, giữa không trung xuất hiện từng luồng sương mù. Hắn mở miệng nói:
– Hãy hấp thu một tia sương mù vào người, sau đó sương mù sẽ tự động phối đôi.
Đông Dã Ưng và bọn người lập tức theo ý phất tay, lần lượt nhiếp thủ một tia sương mù. Lục Ly cũng tùy ý thu lấy. Tiền kỳ hắn không có bất kỳ áp lực nào, trừ khi vận khí đặc biệt kém, phải đối mặt với năm người kia.
Vận khí của hắn vẫn khá ổn. Chờ mọi người nhiếp thủ sương mù xong, sương mù tự động phối đôi, hắn đối mặt với một kẻ đỉnh phong Ngũ kiếp. Kẻ đỉnh phong Ngũ kiếp phát hiện đối thủ của mình là Lục Ly, lập tức mừng rỡ như điên, coi như là kiểm lậu, đối mặt với một tuyển thủ yếu nhất.
Sân tranh tài ngay tại quảng trường rộng lớn. Quảng trường này sáng lên từng đạo Thần Văn, tiếp đó, từng vòng sáng xuất hiện. Những vòng sáng này tuy nhỏ, nhưng bên trong lại là một tiểu thế giới đặc biệt, cùng với bảo vật của Thiên Đế Tông năm xưa có dị khúc đồng công chi diệu. Tổng cộng có một trăm vòng sáng, lần này chỉ có hơn một trăm bảy mươi người tham gia, nên là đủ.
Kỳ thực, lần này báo danh không chỉ có hơn một trăm bảy mươi người, mà tổng cộng có hơn ba ngàn người. Nhưng Nữ Thánh Tông không phải ai cũng được cho cơ hội, hoặc là thực lực của ngươi thực sự rất mạnh, hoặc là bối cảnh của ngươi rất mạnh! Nói cho cùng, Nữ Thánh Tông lần này đưa danh khí, đưa bảo vật, đưa cả nữ nhân, tự nhiên là có mục đích. Các nàng muốn thu phục anh tài của La Thiên, cũng phải thông gia với các thế lực lớn, mục đích cuối cùng nhất là xưng bá Vô Tẫn Thần Khư.
Các nàng không muốn nam đệ tử, cho nên dù ngươi có chút thiên tư, chiến lực coi như không tệ, cũng không phải mục tiêu của các nàng. Trừ phi ngươi thiên tư tuyệt đỉnh, sau này chú định có thể trở thành cường giả. Hoặc là bối cảnh của ngươi rất mạnh, có thể làm cho hai thế lực lớn liên hợp lại.
Ngoại diện chiến lực của Lục Ly rất yếu, nhưng thân phận ngụy trang của hắn không tệ. Phong Vô Định phía sau, lão ma kia lại là một cường giả Đế cấp. Nhân vật như vậy, Nữ Thánh Tông vẫn phải nể tình.
“Hưu!”
Lục Ly cùng đối thủ tiến vào vòng sáng chỉ định. Vừa bước vào, hắn cảm giác bạch quang lóe lên, xuất hiện trong một tiểu thế giới kỳ dị. Thế giới này không lớn, chỉ có phương viên mấy ngàn dặm, nhưng chiến đấu thì ngược lại là miễn cưỡng đủ dùng.
“Ông!”
Đối diện một đạo bạch quang lấp lánh, tiếp đó, võ giả đỉnh phong Ngũ kiếp xuất hiện ở phía đối diện. Người kia mặt mũi tràn đầy đỏ ửng, rất hưng phấn, hăng hái. Hắn nhìn Lục Ly nói:
– Tại hạ Lỗ Ngọc Sơn, các hạ lạ mặt quá a.
Lục Ly chắp tay nói:
– Phong Vô Định!
– Phong huynh đệ!
Lỗ Ngọc Sơn lại chắp tay nói:
– Các hạ vừa mới đột phá Ngũ kiếp đã dám đến tham kiến Hoa Dương Luận Đạo, can đảm lắm a. Bất quá, các hạ hẳn là biết, ngươi không phải là đối thủ của ta. Đã như vậy, cũng không cần làm to chuyện, chúng ta cùng hòa khí, tùy ý chơi đùa rồi dừng tay, như thế nào?
– Được! – Lục Ly cười tủm tỉm nói – Tùy ý chơi đùa là được, Lỗ công tử ra tay đừng quá hung ác!
“Ha ha ha!”
Lỗ Ngọc Sơn cười ha hả, vẻ mặt tự đắc. Hắn thân thể nhẹ nhàng, một tay vung động, lập tức khắp thiên đều là chưởng ấn. Đây không phải là chưởng ấn phổ thông, tất cả chưởng ấn đều mang theo hắc khí, dẫn tới tiếng gió lôi động, khí thế phi phàm.
Lục Ly không phóng thích Nghịch Long biến, cũng không sử dụng Nguyên lực, chỉ thả ra Bác Long Thuật cùng Thiên Giáp Thuật. Hắn nhanh chóng rút lui, không ngừng tránh né những chưởng ấn bay tới từ tứ phía bát phương. Hắn cũng không vội vã thắng, nếu vậy sẽ bị vô số người chú ý. Hắn muốn kéo dài thời gian, “gian nan” thắng trận này.
“Oanh!”
Hắn bị chưởng ấn đánh trúng, thân thể bỗng chốc bị nổ bay ra ngoài. May mà phòng ngự của hắn hiện tại quá biến thái. Lỗ Ngọc Sơn cũng không phóng thích công kích quá mạnh, nên căn bản không có bị thương, bên ngoài chiến giáp đều không hề băng liệt.
– Phong huynh đệ, ngươi phòng ngự không tệ a!
Lỗ Ngọc Sơn vây quanh Lục Ly công kích, liên tục không ngừng phóng thích chưởng ấn, trên mặt lại mang vẻ rất nhẹ nhàng. Lục Ly phòng ngự tuy không tệ, nhưng hắn chỉ là phóng thích công kích, hiện tại chỉ là muốn cùng Lục Ly chơi đùa.
– Đa tạ Lỗ huynh chiếu cố! – Lục Ly tiếp tục tránh né, đồng thời cười nói – Để cho ta ở lâu một hồi, mặt mũi đừng như vậy khó coi là được.
Nụ cười trên mặt Lỗ Ngọc Sơn càng đậm. Hai người một người công, một người tránh, đánh cho náo nhiệt, nhưng nhìn kỹ lại giống như đang chơi đùa trong nhà chòi, không có nửa điểm kịch liệt.
Bên ngoài, mấy vạn đạo thần niệm đều nhìn chằm chằm mười mấy cái sân đấu võ này. Ngay từ đầu còn có người nhìn sang phía Lục Ly, nhưng rất nhanh đều không còn chú ý, chuyển sang nhìn chằm chằm những chiến trường khác.
Đặc biệt là chiến trường của năm người kia, hấp dẫn vô số người chú ý. Dù sao tiếng hô của năm người này là cao nhất. Năm người này vận khí cũng không tệ, không có lẫn nhau đối đầu, nếu không có người sẽ lập tức bị đào thải.
Bên này, trong lộ thiên các lâu, Ảnh Hậu cùng ba mươi mấy nữ tử khác cũng nhao nhao nhô ra thần niệm. Phần lớn người đồng dạng khóa chặt vào chiến trường của năm người kia. Lục Linh cùng Tượng Linh Lung hai người đều nhìn chằm chằm một người: Đông Dã Ưng!
Đối với hai người này, những người còn lại thắng hay bại đều không quan trọng. Đông Dã Ưng đồng dạng đến từ Tam trọng thiên, ba người là quen biết. Trong lòng hai người kỳ thực có một loại hi vọng xa vời, hi vọng Đông Dã Ưng có thể thắng, sau đó cùng hắn âm thầm đàm phán, bề ngoài gả cho hắn, như vậy hai người ít nhất còn có thể kéo dài hơi tàn một trận.
Bất luận là có hi vọng sống sót nào, hai người cũng sẽ không bỏ lỡ. Mặc dù Đông Dã Ưng hai người đều rất chán ghét, chí ít người này coi như một chân tiểu nhân, chỉ cần Đông Dã Ưng đáp ứng giả kết hôn, thì trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ không làm loạn.
Đương nhiên, nơi này có một tiền đề, đó chính là Đông Dã Ưng phải nắm lấy vị trí số một. Hai người không có tư cách làm chủ lựa chọn gả cho ai, Nữ Thánh Tông quá bá đạo. Nếu hai người lựa chọn không gia nhập Nội Môn, vậy sẽ phải hoàn toàn dựa theo quy củ của Nữ Thánh Tông, nếu không Nữ Thánh Tông sẽ không chút lưu tình xử tử hai người.
Hai người không cùng Đông Dã Ưng đi giao lưu, bởi vì nếu Đông Dã Ưng không bắt được hạng nhất, thì sẽ không có tư cách lựa chọn hai người. Cho nên hai người giờ phút này đều nhìn về phía Đông Dã Ưng, chờ mong hắn nắm lấy vị trí số một.
Trận chiến của năm người rất nhanh liền kết thúc. Đông Dã Ưng đối mặt với một Lục kiếp bình thường, dùng tuyệt đối chiến lực trực tiếp trấn áp, nhẹ nhõm thắng được chiến đấu.
Bốn người khác cũng giống như thế, đối thủ đều không mạnh, bốn người đương nhiên không muốn kéo dài thời gian. Đều nghĩ sớm đi ra quan sát chiến lực của đối thủ, như vậy những trận chiến sau sẽ càng thêm nhẹ nhõm một chút.
– Phong huynh, xin lỗi á!
Bên này, Lỗ Ngọc Sơn nhìn thời gian kéo dài đã lâu như vậy, cũng không muốn chơi tiếp tục. Hắn đang chuẩn bị phóng thích công kích mạnh mẽ, thì thân thể Lục Ly lại như U Hồn vọt tới, trong tay xuất hiện một nhuyễn kiếm, thả ra công kích linh hồn.
Công kích linh hồn của Lục Ly kỳ thực rất mạnh, hiện tại linh hồn còn tăng lên nhiều, uy lực càng mạnh hơn. Lỗ Ngọc Sơn làm sao có thể ngăn cản được? Một khi công kích linh hồn được phóng thích, Lỗ Ngọc Sơn liền không động được.
“Oanh!”
Lục Ly vọt tới bên người Lỗ Ngọc Sơn, sau đó lấy ra một trọng kiếm, hung hăng bổ tới. Như chớp điện đánh ra mười mấy kiếm, chiến nón trụ trên đầu Lỗ Ngọc Sơn bạo liệt, đầu cũng bị phá vỡ.
Lục Ly ngừng công kích, một đạo bạch quang hiện lên, Lỗ Ngọc Sơn bị truyền tống ra ngoài. Mỗi một chiến trường đều có trưởng lão Nữ Thánh Tông giám sát. Tình huống của Lỗ Ngọc Sơn thuộc về bị bại không thể tái bại. Lục Ly vừa rồi đều lưu thủ, nếu không giờ phút này đầu của Lỗ Ngọc Sơn đều nát bét.
– Phong Vô Định, thắng!