Chương 27
Không Chịu Nổi Một Kích
Chương 27: Không chịu nổi một kích
Địch Hỏa, Địch Thiên!
Con mắt Lục Ly đỏ ngầu như máu. Lục Linh chưa từng nói việc này cho hắn. Bộ tộc không ai ưa hắn, càng không thể nào tiết lộ chuyện này, đoán chừng người biết cũng không nhiều.
- Nhìn đám lão cẩu đạo mạo kia kìa!
Lục Linh chỉ vào lão nhân cụt tay, giọng lạnh lẽo:
- Ta trở về chữa thương, chân lại bị què. Ta tới tìm Địch Bá và đám người này đòi công đạo, đệ biết bọn chúng nói gì không?
Bọn chúng bảo người trẻ tuổi không hiểu chuyện, có thể tha thứ, đưa cho ta mười lá vàng để về dưỡng thương, ngay cả một lời xin lỗi cũng không có.
...
Lục Ly muốn phun máu, suýt chút nữa bị cưỡng hiếp, một thiếu nữ xinh đẹp biến thành kẻ tàn tật, mười lá vàng có thể đền bù sao?
Sắc mặt đám lão nhân kia trở nên lúng túng, nói ra chuyện này trước mặt đông người như vậy, bọn họ cũng cảm thấy xấu hổ.
Lão nhân cụt tay suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Lục Linh, chuyện năm đó đích thực là Địch Hỏa và Địch Thiên sai, nhưng hôm nay ngươi không nên giết người.
...
- Im miệng!
Lục Linh cắt ngang lời lão giả, khẽ quát:
- Lão cẩu, lúc Địch Hãn muốn chặt đứt chân em ta, muốn giết ta, ngươi ở đâu? Nếu chúng ta không có chút thủ đoạn, giờ nằm dưới đất chính là chúng ta.
Nếu chúng ta chết, chẳng lẽ ngươi cũng nói bọn chúng trẻ tuổi không hiểu chuyện sao?
Lão nhân cụt tay im lặng. Lục Linh tiếp lời:
- Lão cẩu, đừng giả vờ mù quáng. Năm đó ông ngoại ta chết, ngươi cũng có phần trong đó đúng không? Cái tay kia của ngươi là do ông ngoại ta chém đứt, phải không?
Mấy người các ngươi cũng đều có phần nha? Còn có Địch Bá, hắn chính là kẻ cầm đầu!
...
Xung quanh xôn xao, không ít tộc nhân nghe được tin tức này đều biến sắc. Ông ngoại của Lục Linh, Lục Ly, là tù trưởng đời trước, từng dẫn một đám cường giả đi Hàn Băng Thâm Uyên làm việc, cuối cùng đều chết thảm.
Giờ Lục Linh nói là Địch Bá và đám lão nhân cụt tay làm?
- Nói hươu nói vượn!
Lão nhân cụt tay nổi giận rống to, quát:
- Không liên quan tới lão phu, cũng không liên quan tới chúng ta, ông ngoại ngươi chết đơn thuần là tự gây nghiệt.
- Ha ha!
Lục Linh cười khanh khách, thân hình mềm mại rung động. Nàng nhìn Lục Ly nói:
- Thấy chưa, hắn có tật giật mình.
Lục Ly, sau này đệ có năng lực, nhất định phải tra rõ chuyện này. Ai hại chết ông ngoại, một kẻ cũng không buông tha.
- Ừm!
Lục Ly nặng nề gật đầu. Hắn nhìn chằm chằm Địch Hỏa và Địch Thiên, sát ý không ngừng ngưng tụ, khí thế dần dâng cao, tựa như một bảo đao sắp ra khỏi vỏ, muốn chém diệt hết thảy địch nhân.
Không sai, địch nhân!
Thời khắc này, Lục Ly đã xem tất cả mọi người trước mắt như kẻ thù. Địch Hỏa và Địch Thiên trong lòng hắn càng là kẻ tất phải giết.
- Một kẻ cũng không buông tha?
Lão nhân cụt tay hừ lạnh, ánh mắt nhìn về phía đám người Địch Hỏa, cười lạnh nói:
- Tỷ đệ các ngươi nghĩ rằng hôm nay còn có thể sống đi ra khỏi bộ tộc sao? Ban ngày ban mặt giết chết Địch Hãn, còn phát điên như thế. Nếu để tỷ đệ các ngươi đào tẩu, sau này Địch Long bộ tộc chúng ta sẽ không có ngày an bình.
Địch Hỏa, Địch Thiên, toàn bộ động thủ, chém giết hai tỷ đệ này cho ta!
- Chỉ bằng các ngươi?
Lục Linh cười lạnh, đùa cợt. Nàng vác túi xách lên lưng, tay chống quải trượng, nhìn Lục Ly nói:
- Đệ đệ, cầm đao của đệ, mang theo tỷ tỷ giết ra ngoài. Ai dám cản chúng ta, giết!
- Tốt! Ai dám cản chúng ta, giết!
Lục Ly rống lên, thân thể chắn trước người Lục Linh, từng bước một tiến về phía trước.
Địch Hỏa, Địch Thiên cùng đám lão nhân cụt tay chiến lực cường đại, nhưng giờ khắc này nội tâm Lục Ly lại không chút e ngại. Phía sau là tỷ tỷ thân nhất, yêu nhất của hắn, hắn không có đường lui!
Hắn chỉ có thể cầm đao của mình, giết ra một con đường máu.
Lưỡi đao nhập xương không thể không chiến, gánh nước xưng hùng không bằng thì vong!
- Giết!
...
Địch Hỏa và Địch Thiên liếc nhau. Sau khi lão nhân cụt tay xuất hiện, lực lượng của hai người tăng lên rất nhiều. Có một đám trưởng giả quan chiến, hai người còn e ngại gì?
Không giết Lục Linh, hai người sẽ còn bị ác mộng quấn thân. Không giết Lục Ly, sau này tuyệt đối là một đại địch mạnh mẽ, hậu hoạn vô tận.
- Giết!
Mấy thanh niên đều động, nhưng không dám áp sát quá gần.
Lục Linh nói tầm bắn của Tác Mệnh Nỏ là hai mét, tốc độ tương đương một kích toàn lực của Thần Hải cảnh. Địch Hãn cũng không thể trốn thoát, bọn họ thì càng không thể.
- Địch Lô, lấy tấm chắn!
Địch Hỏa ra lệnh. Nơi xa, một thanh niên lập tức chạy đi, chỉ mấy giây sau đã vác năm tấm chắn bằng đồng về, ném cho Địch Hỏa, Địch Thiên và hai thanh niên Huyền Vũ cảnh trung kỳ khác.
Tay cầm tấm chắn, lòng tin của đám người Địch Hỏa tăng vọt, ngạo nghễ không sợ gì Lục Ly và Lục Linh.
Lục Ly mặt không đổi sắc, từng bước một tiến tới. Hai tay nắm chặt chiến đao, không nhìn người ngoài, chỉ nhìn chằm chằm Địch Hỏa.
- Lục Ly, không cần để ý đến tỷ! Cứ việc động thủ. Tỷ từng hứa dẫn ngươi san bằng Địch Long bộ tộc, ngay ở hôm nay!
Lục Linh yêu kiều nói. Thân hình nàng đứng ở nơi xa, Lục Ly quát khẽ, thân thể bắn tới.
Hai chân hắn nặng nề đạp mặt đất, khiến nền đá dưới đất nứt toác. Thân hình hắn nhảy lên cao hơn một mét, mang theo xung lực to lớn đánh xuống tấm chắn của Địch Hỏa.
- Chết!
Địch Thiên động, trường đao huyễn hóa ra đạo đạo đao ảnh, như độc long cuốn về phía Lục Ly.
Bất quá, hắn vừa động, đột nhiên cảm thấy không đúng, tốc độ chậm đi mấy phần.
- Ầm!
Một đao mang theo vạn quân lực của Lục Ly đập xuống tấm chắn. Tiếng kim thiết va chạm điếc tai, tia lửa văng khắp nơi.
Trong ánh mắt kinh ngạc của vô số người, Địch Hỏa mang theo tấm chắn bay ra ngoài.
- Cái này...
...
Đám người lão nhân cụt tay chấn động kinh ngạc. Địch Hỏa là Huyền Vũ cảnh đỉnh phong, sắp đột phá Thần Hải cảnh, làm sao có thể bị Lục Ly không có huyền lực đánh bay?
- Hưu!