Chương 2664
Ánh sáng Mễ Lạp
Chương 2664: Mễ Lạp Chi Quang
Lục Ly cùng Chu Kiến Lương tiến vào đấu trường. Chu Kiến Lương không vội động thủ, mà liếc nhìn Lục Ly, lạnh nhạt nói:
– Tiểu tử, ngươi tự nhận thua đi. Bằng không đợi ta công kích, vạn nhất linh hồn ngươi xảy ra vấn đề, hối hận cũng không kịp.
Lục Ly trên mặt lộ vẻ sợ hãi vừa đúng mức, đôi mắt lấp lóe, cắn răng nói:
– Ta không nhận thua. Chết cũng không nhận thua.
– Vậy là ngươi tự tìm lấy.
Chu Kiến Lương cười nhạo, rút ra một cây sáo. Trên đó khắc đầy Thần Văn hoa lệ, rõ ràng là trọng bảo. Lục Ly thoáng kinh ngạc, thầm nghĩ: Tiểu tử này cũng biết lợi dụng Thần Âm pháp tắc để công kích linh hồn sao?
– Giết!
Lục Ly hét lớn, thân thể như lưỡi kiếm sắc bén phóng về phía trước. Trong tay hắn xuất hiện một khẩu trọng đao, mang theo tiếng gió rít gào, hung hăng chém xuống Chu Kiến Lương.
– Mễ Lạp Chi Quang!
Chu Kiến Lương cười nhạo, một chưởng đánh về phía trước. Không gian chấn động, tựa như mặt hồ phẳng lặng bỗng chốc dâng lên sóng lớn ngập trời. Lục Ly bị những đợt sóng không gian đẩy lui, vô pháp tới gần.
– Có chút ý tứ!
Lục Ly thầm cảm khái, không vội nghĩ cách tới gần, mà liên tục gào thét, xông lên.
Chu Kiến Lương không phóng thích công kích linh hồn, mà tựa mèo vờn chuột, mỗi khi Lục Ly tới gần liền đánh ra một chưởng, nhẹ nhàng đẩy lui hắn.
Lục Ly liên tục xông lên, liên tục bị đẩy lui. Cảnh tượng này khiến người xem ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, nhiều người hận không thể tự mình lên đài, dùng thiên đao vạn quả để trừng trị Lục Ly.
Sau thời gian đốt hai nén hương, Chu Kiến Lương cảm thấy đã đủ, hắn đặt cây sáo lên môi thổi. Một tiếng địch du dương vang lên, Lục Ly không khỏi bội phục trước âm luật cao thâm của đối phương.
– Quả nhiên!
Lục Ly nhanh chóng cảm nhận được một tia năng lượng mơ hồ lặng lẽ xâm nhập vào cơ thể, hướng về linh hồn mà chui vào. Năng lượng này rất đặc thù, không hề có cảm giác công kích, khiến Long hồn cũng không tự động hộ chủ.
– Lợi hại!
Lục Ly thầm gật đầu. Nếu là người thường, e rằng đã chìm vào tiếng địch, bất tri bất giác trúng chiêu. Hắn tin chắc năng lượng này cực kỳ hữu dụng. Dù không có vẻ công kích, nhưng khi ẩn nấp vào linh hồn, chắc chắn sẽ gây ra biến cố.
Lục Ly không dùng Vạn Yêu Phệ Hồn Thuật để thôn phệ năng lượng này. Hắn không muốn đánh cỏ động rắn. Một khi thôn phệ, Chu Kiến Lương ắt sẽ phát giác, lúc đó muốn đánh bại hắn sẽ phiền phức hơn, dù sao đối phương cũng là danh môn con em.
Những năng lượng kia lặng lẽ xâm nhập linh hồn Lục Ly. Hắn cũng rất phối hợp, tinh thần trở nên hoảng hốt, tựa như đang yên lặng chịu trận dưới tiếng địch. Chu Kiến Lương khóe miệng nhếch lên nụ cười trào phúng, tiếng địch càng lúc càng gấp gáp.
Đồng thời, Chu Kiến Lương chậm rãi tiến lại gần. Người xem đều mừng rỡ, thấy Lục Ly trúng chiêu, chờ hắn tới gần sẽ ra tay trọng thương, thắng cục đã định.
– Tiểu tử này chắc chắn thua rồi!
Một vị trưởng lão Thiên Đế Tông thì thầm. Trước đó Nhuế Đế đã chú ý đến Lục Ly, nên cuộc chiến này thu hút sự quan tâm của nhiều người.
Bọn họ đều là những người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng Lục Ly hẳn không thể chịu nổi công kích linh hồn của một Yêu Hồn cường đại như vậy.
– Ha ha!
Nhuế Đế lại nở nụ cười, mở miệng nói:
– Chu gia tiểu tử bại.
– Ách!
Người Thiên Đế Tông xung quanh đều kinh ngạc, ánh mắt đổ dồn về phía Lục Ly. Họ thấy Lục Ly toàn thân run rẩy, trên mặt lộ vẻ thống khổ, rõ ràng là đang bị công kích linh hồn.
Nhiều trưởng lão không hiểu, nhưng不敢 hỏi nhiều. Nhuế Đế đã nói, ắt có lý do của ngài. Bọn họ chỉ dám dùng thần niệm dò xét tình hình của Lục Ly.
Có người thần niệm mạnh mẽ, miễn cưỡng cảm ứng được tình trạng trong linh hồn Lục Ly. Hắn cảm thấy linh hồn Lục Ly rất nhiễu loạn, rõ ràng bị công kích. Yêu Hồn của Lục Ly không có động tĩnh gì, tất cả dấu hiệu đều cho thấy Lục Ly trúng chiêu,而且 rất nghiêm trọng.
Chu Kiến Lương cũng nghĩ vậy. Hắn đã cách Lục Ly vài trăm trượng, chỉ trong chốc lát sẽ tới nơi. Một tay hắn cầm sáo tiếp tục thổi, tay kia rút ra một đoản kiếm, chuẩn bị ra tay trọng thương Lục Ly.
– Hưu!
Tốc độ hắn đột nhiên tăng vọt, thân thể hóa thành tàn ảnh tới gần Lục Ly, giơ đoản kiếm hung hăng đâm vào ngực hắn. Thanh kiếm này là mảnh vỡ Thánh Binh, do gia tộc tế luyện nhiều năm, cực kỳ sắc bén.
– Ông!
Đúng lúc này, đôi mắt Lục Ly đột ngột mở to, bên trong tràn ngập bạo ngược hung tàn, tựa như dã thú dữ tợn, khiến linh hồn Chu Kiến Lương rung động.
Linh hồn Lục Ly vừa rồi còn hỗn loạn, sao giờ lại đột ngột mở mắt? Chu Kiến Lương không kịp suy nghĩ, bởi vì một bàn tay như chớp giật chộp lấy cổ hắn. Tay kia mãnh liệt bổ vào cánh tay hắn, đau đớn khiến đoản kiếm văng ra. Sau đó, nắm đấm của Lục Ly chớp động, đập thẳng vào trán Chu Kiến Lương.
– Ông!
Chu Kiến Lương không phải loại công tử kiêu sa thiếu kinh nghiệm thực chiến. Hắn nhanh chóng rút ra một dị bảo, là một ống tròn màu đen. Ống mở ra, những cây cương châm đen liên tục bắn ra, như mưa hoa hướng về ngực Lục Ly.
Lục Ly không quan tâm, hắn đã sớm thả ra Bác Long Thuật và Thiên Giáp Thuật. Những cây cương châm này làm sao đâm chết được hắn? Hắn vung nắm đấm mang theo bảy thành lực lượng, hung hăng đập về phía đầu Chu Kiến Lương. Hắn chỉ dùng bảy thành lực, sợ rằng một chiêu sẽ giết chết đối phương.
– Oanh!
Dù chỉ bảy thành lực, Chu Kiến Lương trên mặt vẫn hiện lên hoàng quang nhàn nhạt, e là một loại phòng ngự bí thuật. Nhưng một quyền này cũng khiến hắn máu me đầy mặt, mắt nổi đom đóm.
– Cốc cốc cốc!
Đồng thời, những cây cương châm cũng đâm vào ngực Lục Ly, chui vào một nửa rồi không thể tiến thêm. Lục Ly cảm thấy đau nhói cả tim, giận dữ quơ nắm đấm liên tục công kích.
– Rầm rầm rầm!
Trong nháy mắt, mấy chục quyền đập xuống. Đầu Chu Kiến Lương đã nứt ra. Hắn biết nếu tiếp tục bị đánh, e rằng đầu sẽ nổ tung, liền gào thét:
– Ta nhận thua!
Biến hóa quá nhanh, người xem ngoài kia chưa kịp phản ứng. Chỉ đến khi Chu Kiến Lương hô lên ba chữ đó, đấu trường mới vỡ òa. Vô số người chửi rủa, nhiều người sát khí đằng đằng, càng nhiều người kinh nghi bất định. Vì sao trước đó Lục Ly nửa sống nửa chết, trong nháy mắt lại nghịch tập, đánh bại Chu Kiến Lương?
Hắn căn bản không bị công kích linh hồn, hoặc nói đúng hơn, hắn có bản lĩnh tan rã công kích linh hồn của Chu Kiến Lương trong tích tắc! Rất nhiều người lập tức hiểu ra, bọn họ đều bị Lục Ly lừa. Hắn không chỉ lừa được Chu Kiến Lương, mà còn lừa được cả một số trưởng lão Thiên Đế Tông.
– Ông!
Lục Ly và Chu Kiến Lương bị truyền tống ra ngoài. Trên ngực Lục Ly vẫn cắm đầy cương châm, nhưng hắn không còn thời gian để quan tâm.
Hắn phát hiện vô số thần niệm đang khóa chặt hắn, trong lòng thầm thở dài. Xem ra muốn低调 (điệu thấp) để cấp bậc khó mà được. Hắn đã bị vô số người chú ý, những trận đấu sau này muốn thắng dễ dàng e là không đơn giản.