Chương 2555
Hồ Huyết
Chương 2555: Huyết Đầm
Phía dưới hỏa diễm kinh khủng đến mức không thể xuống, ngay cả uy thế của Đế binh do Tượng Linh Lung mượn dùng cũng không dám xâm nhập. Mọi người xuống một chuyến nhưng cuối cùng không thu thập được tin tức gì, đành bất đắc dĩ trở về.
Lục Ly nhiều năm nay dựa vào Lôi điện và hỏa diễm để thối thể, nên sức chống cự của hắn đối với Lôi điện và hỏa diễm cực kỳ mạnh mẽ. Lôi điện hắn có thể hấp thu, còn hỏa diễm hắn từng tu luyện nhiều năm tại Sí Viêm đảo, lại luyện hóa đỉnh cấp thần dược, nên kháng tính đối với hỏa diễm vô cùng cao.
Thấy mọi người nhìn chằm chằm mình, Lục Ly khẽ cười nhạt nói:
– Hỏa cũng phải xem là loại hỏa gì, bình thường thì ta cũng không sợ. Bất quá hiện tại ta không thể thông qua khu vực Hàn Sương, cũng không có cách nào xuống dưới.
Giọng nói của Lục Ly rất bình thản, nhưng ý ép buộc lại rõ ràng. Tượng Linh Lung trừng mắt nhìn Lục Ly một cái, nhưng không nói gì.
Tượng Hùng Phi cùng Lộc đại nhân có chút xấu hổ, hai người này đúng là oan gia không gặp gỡ. Tượng Hùng Phi cười khổ nói:
– Linh Lung, chúng ta bây giờ là châu chấu trên cùng một sợi dây thừng, lẽ ra phải đồng tâm hiệp lực, chuyện nhỏ nhặt không cần để trong lòng.
Lộc đại nhân cũng lên tiếng:
– Lục tiểu hữu...
– Tốt, tốt!
Lục Ly cười cười, khoát tay nói:
– Chỉ cần Linh Lung tiểu thư đưa ta xuống dưới, ta sẽ toàn lực đi dò xét khu vực Hỏa Diễm. Nếu lối ra thật sự ở bên trong, ta cam đoan sẽ đưa tất cả mọi người ra ngoài.
– Hừ!
Tượng Linh Lung hừ lạnh một tiếng, sau đó thân hình nhẹ nhàng lướt tới, đưa ra một tay ngọc. Trên tay nàng lúc này còn đeo một bộ bao tay, một tay xách lấy Lục Ly hướng xuống dưới bay đi.
Lục Ly không phản kháng, cũng không nói gì. Tượng Hùng Phi nói đúng, mọi người giờ đã là một sợi dây thừng trên cùng một con châu chấu, đấu đá nhau chẳng có ý nghĩa gì, đồng tâm hiệp lực mới là con đường đúng đắn.
Tượng Linh Lung một tay nắm lấy bả vai hắn, tuy có ngăn cách một chút khoảng cách, nhưng mùi hương nhàn nhạt trên người nữ tử vẫn truyền tới, vô cùng dễ ngửi.
Lục Ly vô thức liếc nhìn sang bên, thấy được gương mặt trắng nõn như ngọc của Tượng Linh Lung, cùng ánh mắt thanh lãnh của nàng, khiến người ta cảm thấy như Cửu Thiên Huyền Nữ cao tại thượng, mang lại một vẻ đẹp kinh tâm động phách.
– Nhìn cái gì vậy?
Tượng Linh Lung quay đầu nhìn Lục Ly, hừ lạnh nói:
– Những tên đàn ông xấu xa các ngươi không có tên nào ra hồn cả. Ta khuyên ngươi đừng si tâm vọng tưởng, hừ!
– Ha ha ha!
Lục Ly cười ha hả nói:
– Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, chuyện này có gì không bình thường? Giống như năm đó phụ thân ngươi không coi trọng mẫu thân ngươi thì sao có mặt ta? Nói thật, những nữ tử ưu tú hơn ngươi ta gặp không ít, dáng vẻ này của ngươi ta còn thực sự thấy chướng mắt!
– Ngươi...
Tượng Linh Lung nổi giận, sát khí bùng lên, định ném thẳng Lục Ly vào khu vực Hàn Sương. Lục Ly bất đắc dĩ giơ tay lên nói:
– Được rồi, được rồi, không nói nữa. Chính sự quan trọng, đừng làm rộn, nếu không chậm trễ việc lớn.
Lục Ly chịu thua, sắc mặt của Tượng Linh Lung cũng hơi dễ nhìn hơn. Nàng cố nén cơn giận trong lòng, thôi động Đế binh bao phủ hai người họ tiến vào.
Uy thế của Đế binh rất mạnh, chặn đứng sự tập kích của Hàn Sương. Tượng Linh Lung nhẹ nhàng mang theo Lục Ly xuyên qua khu vực Hàn Sương, thậm chí Lục Ly còn không cảm nhận được hàn ý quá mạnh.
Vừa mới xuyên qua khu vực Hàn Sương, Lục Ly đã cảm nhận được nhiệt độ tăng lên. Hắn nhìn xuống dưới, thấy phía dưới là một biển lửa trắng xóa. Ngọn lửa vọt rất cao, liếc nhìn lại, ngoài biển lửa ra thì chẳng thấy gì.
Độ cao của biển lửa này ít nhất có mấy trăm trượng. Do sắc thái của hỏa diễm khá sâu, muốn dò xét tình huống phía dưới thì nhất định phải xuyên qua khu vực Hỏa Diễm.
– Ta đưa ngươi xuống đây, bây giờ xem ngươi rồi!
Tượng Linh Lung đứng giữa không trung, lãnh mâu nhìn về phía Lục Ly, sau đó trào phúng nói:
– Đừng nói cho ta biết là ngươi không dám tiến vào.
– Tốt, loại phép khích tướng cấp thấp này cũng đừng dùng.
Lục Ly khoát tay áo, nhắm mắt lại thôi động Đại Đạo Chi Ngân để cảm ứng. Đại đạo của hắn vết tích rất cường đại, trong tình huống bình thường có thể cảm ứng tinh tường toàn bộ tình huống dưới đáy.
– A!
Điều khiến hắn chấn kinh đã xảy ra. Khi hắn cảm ứng xuống biển lửa phía dưới, lại cảm giác mặt hoàn toàn mơ hồ cùng mông lung, gì cũng không cảm ứng được.
– Thật kỳ quái!
Hắn mở to mắt nhìn về phía biển lửa, muốn xem thử những ngọn lửa này rốt cuộc có gì khác biệt. Hắn nhìn trái nhìn phải, nhưng không có bất kỳ phát hiện nào.
Hắn chậm rãi khống chế thân thể bay xuống phía dưới. Đến biên giới của biển lửa, Lục Ly lập tức cảm thấy cao ôn, hắn thậm chí có chút không chịu nổi.
Toàn thân áo bào của hắn lập tức bị thiêu hủy, chỉ lộ ra một bộ quần da, cơ bắp rắn chắc lộ ra bên ngoài. Lục Ly tuy tu luyện Vô Thượng Thần Thể, nhưng lại không phải loại quái vật cơ bắp, ngược lại đường cong cơ bắp vô cùng hoàn mỹ, mang một vẻ đẹp dương cương.
– Phi!
Tượng Linh Lung liếc nhìn, rõ ràng thổi phồng một cái, quay đầu đi nơi khác. Bất quá nàng vẫn âm thầm cảm ứng tình huống phía dưới, xem thử Lục Ly rốt cuộc có thể xuống được hay không.
Lục Ly thi triển Thiên Giáp Thuật, lực phòng ngự lập tức tăng lên rất nhiều. Bất quá khi hắn tiếp cận biển lửa, vẫn có thể cảm giác được da thịt đang bị hỏa diễm đốt thương.
Hắn chỉ có thể thi triển Bác Long Thuật, lần này có thể chống đỡ được hỏa diễm, loại hỏa diễm này còn không thể đốt chết hắn. Lục Ly yên tâm, tiếp tục hướng xuống biển lửa bay đi. Trong ngọn lửa không nhìn rõ bất cứ thứ gì, hắn chỉ có thể thôi động Đại Đạo Chi Ngân để tinh tế cảm ứng.
– Loại hỏa diễm này không giống với hỏa diễm bình thường!
Cảm ứng một phen, Lục Ly luôn cảm giác có một tia cảm giác khó nói nên lời, loại hỏa diễm này không giống như hỏa diễm phổ thông, tựa hồ trong ngọn lửa có một loại năng lượng không hiểu đang tồn tại.
Hắn cảm ứng một phen, nhưng không có bất kỳ phát hiện nào, chỉ có thể tiếp tục bay xuống. Càng bay, hắn càng cảm thấy không đúng. Nguyên bản hắn cho rằng biển lửa này chỉ cao mấy trăm trượng, hiện tại đã bay ngàn trượng mà vẫn chưa tới đáy, tựa hồ biển lửa này vô cùng vô tận.
Lục Ly tiếp tục bay xuống, phía trên Tượng Linh Lung đã hoàn toàn không cảm ứng được sự tồn tại của Lục Ly, trong mắt nàng cũng hiện lên vẻ kinh nghi. Phía dưới rốt cuộc sâu đến mức nào? Chẳng lẽ lối ra thật sự ở chỗ này sao?
Đợi nửa nén hương thời gian, Tượng Linh Lung phát hiện Lục Ly vẫn không có bất kỳ âm thanh nào, nàng có chút cuống lên. Lục Ly đừng có chết ở bên trong, đến lúc đó ai còn có thể chống đỡ được biển lửa phía dưới.
– Hưu!
Lần nữa qua gần nửa nén hương thời gian, biển lửa lại xuất hiện một trận ba động, một đạo bóng người bắn ra. Tượng Linh Lung lập tức mở to mắt nhìn lại. Thấy là Lục Ly, nàng lập tức như trút được gánh nặng, sau đó lại dời ánh mắt đi, bởi vì Lục Ly toàn thân trơn bóng.
Lục Ly tiện tay lấy ra một bộ áo bào mặc vào, Tượng Linh Lung lúc này mới quay lại hỏi:
– Tình huống như thế nào?
– Tình huống rất phức tạp!
Lục Ly cảm khái một tiếng, giải thích nói:
– Phía dưới vạn trượng xuất hiện một cái huyết đầm. Trong huyết đầm ta có một loại cảm giác nguy cơ rất mạnh, không dám xuống dưới.
– Huyết đầm?
Tượng Linh Lung co rụt con ngươi, phản hỏi:
– Ngươi xác định huyết đầm thật sự có nguy hiểm? Ngươi đừng chịu không nổi hỏa diễm, thuận miệng nói bậy với ta.
– Ngươi nói cái gì? Nói nhảm!
Lục Ly nổi giận, trừng nàng một cái nói:
– Phía trên huyết đầm không có hỏa diễm, nhiệt độ cũng không cao. Nếu ngươi không tin, ta đưa ngươi xuống xem một chút. Nếu ngươi có năng lực, ngươi xuống huyết đầm bên trong tìm tòi, ngươi dám không?
– Xuống thì xuống!
Tượng Linh Lung không cam lòng yếu thế nói. Lục Ly lập tức lấy ra Thiên Ly Châu muốn thu Tượng Linh Linh vào trong. Tượng Linh Lung tự động chống cự, Lục Ly liếc nhìn nói:
– Sao? Sợ à?
– Ông~
Tượng Linh Lung bỏ qua việc chống cự, bị Lục Ly thu nhập Thiên Ly Châu bên trong. Lục Ly phóng thích Bác Long Thuật cùng Thiên Giáp Thuật, vọt thẳng vào trong ngọn lửa. Tốc độ của hắn rất nhanh, chỉ mấy hơi thở đã xông qua khu vực Hỏa Diễm, đứng ở phía trên một cái huyết đầm.
Hắn lấy ra Thiên Ly Châu, phóng thích Tượng Linh Lung ra, chỉ vào phía dưới nói:
– Thấy chưa? Ngươi có năng lực, xuống dưới dò xét đi.
Tượng Linh Lung vừa ra ngoài đã liếc nhìn bốn phía, thấy áo bào của Lục Ly lần nữa bị thiêu hủy, nàng rõ ràng nhíu mày, nghiêng đầu sang một bên nói:
– Đồ lưu manh, ngươi có thể đừng để lộ thân thể cho người ta xem, buồn nôn.