Chương 249
Hận Ngươi Cả Đời
Chương 249: Hận ngươi cả một đời
Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!
“Giả lệnh bài.”
Lục Ly nhíu mày, có chút không hiểu hỏi: “Minh Vũ đại nhân, vì sao ngươi lại dùng giả lệnh bài? Hơn nữa lúc ấy ngươi còn giả bộ như nhận lầm ta.”
“Bởi vì Bạch Yên!”
Minh Vũ giải thích: “Lúc ấy Bạch Yên đang ở phía trên dò xét, chắc hẳn ngươi cũng cảm ứng được. Đã ngươi không muốn thừa nhận thân phận Lục Nhân Hoàng nhi tử, ta liền diễn một vở kịch giúp ngươi che giấu tung tích. Dù sao ta có thể trong bóng tối bảo hộ ngươi.”
“Yên phu nhân!”
Lục Ly bừng tỉnh, hóa ra không thừa nhận thân phận Lục Nhân Hoàng nhi tử cũng là vì phụ cận còn có cường giả ẩn núp dò xét, không ngờ lại là Yên phu nhân.
Lục Ly ngẩn ra một chút, lại hỏi: “Minh Vũ đại nhân, phụ thân ta thật sự có đại ân với ngươi?”
“Đương nhiên!”
Minh Vũ khẽ gật đầu, trịnh trọng nói: “Trên thực tế, đại bộ phận linh tài ta tu luyện đều là phụ thân ngươi ban cho. Ta có thể cảm ngộ thế, là do phụ thân ngươi chỉ điểm. Bạch gia không dám đụng đến ta, là vì phụ thân ngươi từng gặp Thiên Ngục lão nhân một mặt. Phụ thân ngươi có tái tạo chi ân với ta, ta đã sớm lập thệ, phụng hắn làm chủ, đi theo hắn cả đời.”
“Nguyên lai là như vậy.”
Lục Ly bừng tỉnh, mọi nghi ngờ trong lòng đều tan biến. Minh Vũ một thân bí mật, không ngờ đều là vì phụ thân Lục Nhân Hoàng.
“Chỉ là…”
Lục Ly nghĩ ngợi, vẫn chưa hiểu, hắn nhíu mày nói: “Vậy vì sao trước kia ngươi không đến tìm chúng ta? Chúng ta tại Địch Long bộ tộc bị người khi dễ vài chục năm, tỷ tỷ ta suýt chết, giờ vẫn bị người mang đi Thanh Châu.”
“Xin lỗi, Thiếu chủ!”
Minh Vũ trên mặt lộ vẻ áy náy: “Ta tại Thiên Lương quốc có cừu gia, không dám ra Thiên Đảo Hồ. Hơn nữa ta độc lai độc vãng, không biết chuyện bên ngoài Thiên Đảo Hồ, cũng ít quan tâm. Nếu không phải Bạch Yên phái người nhắc nhở, ta cũng không biết Thiếu chủ tồn tại. Ta tưởng chủ nhân đã sớm hồi Trung Châu Lục gia, chờ đột phá Quân Hầu cảnh rồi mới đi Trung Châu tìm kiếm.”
“A nha!”
Mọi chuyện đều sáng tỏ. Kỳ thực, khi Minh Vũ đưa ra chân dung Lục Nhân Hoàng, Lục Ly đã tin tưởng hắn. Dù chưa từng nhìn qua chân dung phụ thân, nhưng trong lòng Lục Ly nhất định đây là cha mình, một loại cảm giác thật kỳ diệu.
Lại thêm những việc Minh Vũ làm tại Luyện Ngục sườn núi, tại Thiên Vũ Quốc, Lục Ly đã xem Minh Vũ như người nhà.
“Rầm rầm rầm~”
Tiếng nổ từ tây bắc truyền đến, Bạch Lãnh Yên phu nhân bọn người đoán chừng bắt đầu vây giết Vũ Phi Nông. Lục Ly lúc này lại không hề lo lắng, bởi vì hắn đứng bên cạnh một Quân Hầu cảnh, lại là Quân Hầu cảnh cảm ngộ thế.
Nghĩ nghĩ, Lục Ly hạ giọng hỏi: “Minh Vũ đại nhân, phụ thân ta từng tại Bắc Mạc cùng cừu địch khai chiến. Nay ngươi bại lộ thân phận, thân phận ta cũng bại lộ, liệu có xảy ra chuyện gì không?”
“Không có việc gì.”
Minh Vũ suy nghĩ một chút rồi nói: “Bắc Mạc gần mấy ngàn năm chưa từng xuất hiện Nhân Hoàng, chủ nhân hẳn là cùng địch nhân phía ngoài khai chiến. Đã qua hơn mười năm, cừu gia còn chưa tìm tới cửa, khẳng định không sao.”
Minh Vũ dừng một chút, tiếp tục nói: “Đương nhiên, Thiếu chủ vẫn nên điệu thấp hơn một chút. Về sau ta sẽ cố gắng trong bóng tối bảo hộ. Dù sao chủ nhân thân phận đặc thù, cừu gia của hắn khẳng định không phải thế lực nhỏ. Đối với Thiếu chủ, ngươi có biết chủ nhân ở đâu không?”
“Không biết!”
Lục Ly cẩn thận hơn, vẫn không tiết lộ tung tích Lục Nhân Hoàng, hắn nói: “Lúc ta sinh ra, phụ mẫu đã mất tích. Nhiều năm như vậy không có tin tức, Lục gia cũng không ai đi tìm ta.”
“Minh Vũ đại nhân!”
Lục Ly nghiêm mặt nhìn Minh Vũ nói: “Ngươi có thể đưa ta đi Trung Châu không? Ta muốn đi Lục gia, dò xét tin tức cha mẹ.”
“Thiếu chủ, ngươi gọi ta Minh Vũ là được, hô đại nhân là ép sát ta.” Minh Vũ cũng nghiêm mặt nói: “Đi Trung Châu không vấn đề, nhưng cần chờ ba tháng, ta còn chút việc phải xử lý.”
“Tốt!”
Lục Ly trên mặt lộ vẻ hưng phấn. Có Minh Vũ bảo hộ, hắn nhẹ nhàng trở lại Lục gia. Chỉ cần về đến Lục gia, mọi chuyện sẽ thuận lợi.
“Rầm rầm rầm~”
Tiếng nổ hướng tây bắc càng lúc càng lớn. Lục Ly nhìn về hướng tây bắc, hỏi: “Lát nữa Yên phu nhân khẳng định sẽ tìm ta phiền phức. Minh Vũ, ngươi có thể xử lý được không?”
“Không vấn đề.”
Minh Vũ rất thản nhiên nói: “Thiên Ngục lão nhân cùng phụ thân ngươi từng có ước định, không thể hại ta. Bạch Hỉ ta không sợ hắn, cho nên Thiên Đảo Hồ không ai có thể tổn thương Thiếu chủ. Bạch Yên dám làm loạn, ta giúp ngươi cầm xuống nàng, tùy ngươi đùa bỡn.”
“Vậy tốt!”
Lục Ly dứt khoát mang theo Minh Vũ cùng Thiên Đà Tử hướng rừng rậm đi đến, để Tiểu Bạch ở phía trước dò đường, chuẩn bị trở về Huyết Sát lâu đài chờ Yên phu nhân tìm tới, mở lời cùng nàng.
Có một Quân Hầu cảnh cảm ngộ thế ở bên, lực lượng của Lục Ly tăng lên rất nhiều.
Hướng tây bắc dần không còn tiếng vang, đoán chừng chiến đấu đã kết thúc. Bạch Lãnh mang theo mấy Bất Diệt cảnh giống như vẫn chưa bắt được Vũ Phi Nông hai người, Bạch Lãnh này là chiến lực đệ tam Thiên Đảo Hồ, cũng thật vô dụng.
Thiên Đà Tử đi theo sau Lục Ly và Minh Vũ, thân thể căng cứng, lớn hơi thở cũng không dám phun ra.
Hắn từ cuộc trò chuyện của Lục Ly và Minh Vũ nghe được rất nhiều tin tức, đối với Lục Ly càng thêm cung kính. Trước kia hắn còn chút không phục, lần này là hoàn toàn phục.
“Thiếu chủ, Tiểu Thú này rất lợi hại, hẳn là Thượng Cổ dị chủng.”
Minh Vũ nhìn Tiểu Bạch đang vui vẻ chạy phía trước, ánh mắt lộ tia dị mang. Lục Ly tự nhiên biết Tiểu Bạch cường đại, khẽ gật đầu không nói gì.
Đám ba người đi ra khỏi rừng rậm, Lục Ly đột ngột lấy Quỷ Sát mặt nạ đưa cho Minh Vũ nói: “Ngươi mang mặt nạ này đi, có thể không bại lộ thân phận thì đừng bại lộ, có người ngoài đừng gọi ta là Thiếu chủ.”
“Tốt!”
Minh Vũ đeo Quỷ Sát mặt nạ, thoáng cái khí tức cường đại trên người biến mất. Quỷ Sát mặt nạ là Thiên giai Huyền khí, không đạt Quân Hầu cảnh không ai dò xét ra chân dung hắn. Mặt nạ này ngược lại là bảo bối tốt, rất thích hợp với Minh Vũ.
“Hưu~”
Ba người vừa đến trước Huyết Sát lâu đài, hướng tây bắc một chiếc cự đại Thiết Giáp phi thuyền nhanh chóng phá không mà tới. Lục Ly phất tay, ra lệnh cho võ giả trên đất trống Huyết Sát lâu đài tản ra, mục quang hướng không trung nhìn lại.
Trên Thiết Giáp phi thuyền, Bạch Lãnh ngạo nghễ đứng thẳng, trong tay xách theo hai cái đầu người đẫm máu. Yên phu nhân cùng Bạch Thu Tuyết, Bạch Hạ Sương đứng trên boong tàu, còn có mấy vị Bạch gia trưởng lão.
Yên phu nhân nhìn xuống, suy nghĩ một chút nói với Bạch Lãnh: “Lãnh ca, các ngươi về trước đi bẩm báo chuyện này cho Hỉ bá, mời tộc trưởng định đoạt. Ta đi xuống một chuyến.”
Bạch Lãnh biết Huyết Sát đảo là cục diện rối rắm, việc này do Yên phu nhân gây ra, nàng nhất định phải giải quyết hậu quả, liền hờ hững khẽ gật đầu.
“Chúng ta cũng đi!”
Bạch Thu Tuyết lập tức khẩn trương nói, nàng sợ Yên phu nhân trong cơn giận dữ một tay chụp chết Lục Ly.
Lần này Yên phu nhân muốn cho Lục Ly một bài học, lại không ngờ Lục Ly đại khai sát giới. Không chỉ làm Yên phu nhân mất mặt, còn dẫn đến Bạch gia chết một Bất Diệt cảnh trưởng lão. Mặc dù Bạch Duệ là Vũ Phi Nông giết, nhưng nói thế nào cũng có chút quan hệ với Lục Ly.
“Bạch Cát, đem hai nha đầu này buộc trở về cấm đoán nửa năm!”
Yên phu nhân gầm thét một tiếng, âm thanh vang vọng đến tai Lục Ly và những người phía dưới. Địa vị của Yên phu nhân tại Bạch gia rất cao, Bạch Cát chỉ có thể đưa tay bắt Bạch Thu Tuyết cùng Bạch Hạ Sương.
“Hưu!”
Yên phu nhân mang theo một vị Bất Diệt cảnh trưởng lão hướng xuống bay đi, trực tiếp rơi xuống đất trống trước Huyết Sát lâu đài.
Thiết Giáp phi thuyền gầm thét bay xa về phía xa. Bạch Thu Tuyết mơ hồ nhìn qua mấy thân ảnh phía dưới, khẽ kêu: “Tiểu Cô, nếu ngươi giết Lục Ly, ta sẽ hận ngươi cả đời.”
“A…”
Lục Ly ở phía dưới nội tâm chấn động, rất cảm động nhìn theo Thiết Giáp phi thuyền bay xa. Chờ khi Thiết Giáp phi thuyền biến mất, hắn thu hồi mục quang, nhìn Yên phu nhân khom người hành lễ nói: “Lục Ly tham kiến phu nhân, tham kiến vị đại nhân này, mời vào bên trong.”
Yên phu nhân cùng Bạch gia trưởng lão nhìn chằm chằm Minh Vũ đeo Quỷ Sát mặt nạ vài lần, mặt mũi tràn đầy sương lạnh hướng Uy Vũ điện đi đến, Lục Ly cùng Minh Vũ, Thiên Đà Tử đi theo vào.
Yên phu nhân trực tiếp ngồi lên chủ vị, lần nữa quét mắt qua Minh Vũ, lạnh giọng nhìn Lục Ly nói: “Lục Ly, ngươi rất lợi hại a! Thế mà cấu kết Vũ gia liên thủ chém giết Hứa Trần bọn người, còn giết chúng ta Bạch gia một vị trưởng lão. Qua mấy ngày nữa, có phải muốn diệt trừ Bạch gia, ngươi làm bá chủ Thiên Đảo Hồ không?”
Lục Ly cùng Thiên Đà Tử trợn trắng mắt, Yên phu nhân này chụp mũ khấu trừ đến phát rồ a. Đây là muốn cưỡng ép định tội cho hắn, buộc hắn đi vào khuôn khổ sao?
Lục Ly còn không biết thời thế, e là Yên phu nhân muốn hạ độc thủ.
: Nguyệt phiếu, nguyệt phiếu, nguyệt phiếu! Ta muốn nguyệt phiếu!!!!!