Chương 2424
Ban Ngày Gặp Ma
Chương 2424: Ban ngày thấy ma
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
Liễu Nhứ Nhi thật sự không có chút tâm cơ nào, cùng Lục Ly hàn huyên rất nhiều, đem tình huống của bộ lạc đều kể rõ. Tổ tiên của bộ lạc này vốn là một đại gia tộc, nhưng sau đó gia tộc bị diệt, chi mạch của bọn họ trốn thoát, ở nơi này cắm rễ.
Ban đầu những người trốn tới cũng không tệ, thêm vào đó có một vị lão tổ cường đại nhất trốn qua được, nhưng sau đó lại chết, cho nên mạch này của bọn họ dần dần suy thoái. Nơi này không có quá nhiều tài nguyên, linh khí thiếu thốn, gia tộc cũng ngày càng yếu đi, đến thế hệ này, người mạnh nhất chỉ có cảnh giới Tứ Kiếp sơ kỳ.
Người ở gần đây thưa thớt, thành trì gần nhất cũng cách xa trăm vạn dặm. Phụ cận có hơn mười thôn xóm, bộ lạc, cùng ba thế lực trung đẳng đang tranh bá những ngọn Linh Sơn và tài nguyên tốt nhất.
Bộ lạc của bọn họ còn bị ức hiếp hàng năm. Phụ cận có một thế lực trung đẳng thỉnh thoảng bắt nạt họ, bọn họ chỉ biết giận mà không dám nói gì. Trên thế giới này, không có thực lực liền bị khi dễ.
Liễu Nhứ Nhi nói một hồi rồi đi. Một lát sau, gia gia của nàng là Liễu Xuân Lôi bước vào. Ông là một người hiền lành, ôn hòa, không ngừng hỏi thăm một số chuyện. Ví dụ như Lục Ly có gặp phải kẻ thù lợi hại nào không, hay Lục Ly đến từ đâu.
“Lão nhân gia không cần lo lắng!”
Lục Ly thẳng thắn nói: “Ta khôi phục lại mấy ngày rồi, thương thế không tệ lắm là ta sẽ rời đi. Ngươi bảo Nhứ Nhi đừng truyền tên ta ra ngoài, đến lúc đó ta sẽ lặng lẽ đi, sẽ không mang lại phiền phức cho các ngươi.”
“Ta không phải ý tứ này...”
Liễu Xuân Lôi có chút xấu hổ. Lục Ly lại khoát tay, Liễu Xuân Lôi cũng không tiện nói thêm gì, liền bước ra khỏi mật thất. Lục Ly nuốt hai viên thuốc chữa thương, nhắm mắt ngủ một giấc thật say.
Ngủ hai ngày, tuy Lục Ly vẫn rất suy yếu, nhưng rõ ràng đã tốt hơn nhiều. Hắn ngồi xếp bằng chữa thương, dạng thương thế này tốc độ khôi phục càng nhanh hơn, cánh tay bắt đầu nhanh chóng dài ra.
Liễu Nhứ Nhi thỉnh thoảng vào đây đi dạo, cùng Lục Ly nói vài câu. Cô gái nhỏ thuần khiết, hiền lành này khiến Lục Ly rất yêu thích, tựa như là muội muội của mình vậy.
Đến ngày thứ tám, thương thế của Lục Ly đã khôi phục hơn phân nửa, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi. Hắn chuẩn bị thêm ba ngày nữa để chữa thương rồi mới đi. Hắn sợ Đan gia vẫn tiếp tục truy tung, vạn nhất truy tìm tới đây, toàn bộ người trong thôn lạc nhỏ này đều sẽ chết.
“Ông...”
Đúng lúc này, cấm chế trong mật thất phát sáng. Liễu Nhứ Nhi vội vã chạy vào. Tiếng nói của Liễu Xuân Lôi vang lên: “Nhứ Nhi, ở bên trong đợi, gia gia không mở Thần Văn cấm chế, ngươi tuyệt đối không nên ra, hiểu không?”
“Gia gia!”
Liễu Nhứ Nhi mặt đầy kinh hoảng, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Gia gia, ngươi nhất định phải cẩn thận a, đừng tranh đấu với những người xấu kia. Thực sự không được thì hãy giao Nhứ Nhi ra, ta không thể thiếu ngươi được, gia gia.”
“Đừng nói nữa, gia gia tự có phân tấc!”
Liễu Xuân Lôi trầm giọng nói một câu, sau đó đóng chặt cửa mật thất, mở Thần Văn cấm chế. Lục Ly nhíu mày, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy, tiểu Nhứ Nhi?”
Nước mắt Liễu Nhứ Nhi thoáng cái như vỡ đê, nàng khóc nói: “Bên cạnh Chính Dương Cung có một kẻ xấu muốn cưới ta về làm tiểu thiếp. Gia gia không đồng ý, hắn liền dẫn người đến giết bộ lạc, muốn bắt ta về. Đại ca ca, ta rất sợ hãi, bọn hắn sẽ giết chết gia gia.”
“À...”
Lục Ly nhíu mày, mở miệng nói: “Nhứ Nhi đừng khóc, ta đi dò xét trước một chút. Ta sẽ giúp ngươi, có ta ở đây, gia gia ngươi sẽ không gặp chuyện gì đâu.”
“Ngươi...”
Liễu Nhứ Nhi khẽ giật mình, có chút hồ nghi nhìn Lục Ly nói: “Đại ca ca, ngươi chỉ có cảnh giới Nhị Kiếp đỉnh phong, ngươi có thể làm sao?”
“Ha ha ha!”
Lục Ly cười ha hả, hắn ngầm bảo Huyết Linh Nhi lặng lẽ đi dò xét trước, sau đó mới nói: “Yên tâm, đại ca ca rất lợi hại, ngươi tin tưởng đại ca ca là được.”
Huyết Linh Nhi nhô xúc tu ra, cảm ứng tình huống bên ngoài. Một lát sau, nó hồi báo: “Chủ nhân, bên ngoài có một đội võ giả đang đến gần. Ba người Tứ Kiếp trung kỳ, cùng một trăm quân sĩ.”
“A a, tùy thời chú ý tình huống!”
Lục Ly không để ý, nếu đám người này chỉ đến thăm dò, hắn sẽ không động thủ, nếu không dễ dàng bại lộ tung tích. Nhưng nếu bọn chúng làm loạn, hắn sẽ không nương tay, giết sạch.
Liễu Nhứ Nhi cùng gia gia đã cứu hắn một mạng. Mặc dù hắn ở trong núi, nếu không bị người phát hiện thì cũng không chết, nhưng ân tình này hắn không thể không nhận. Chứ đừng nói chi là Liễu Nhứ Nhi lại là một cô gái nhỏ thuần chân đáng yêu, cho dù không có ân tình, hắn đi ngang qua cũng sẽ không mặc kệ.
“Vù vù...”
Ngoài thôn, từng đạo tiếng xé gió vang lên, tiếp theo là hơn một trăm con dị thú gào thét mà đến. Những con dị thú kia đều cao lớn hùng vĩ, hung ác bạo ngược, khí tức tràn ngập. Chiến lực của mỗi con dị thú đều có thể sánh ngang cảnh giới Tam Kiếp đỉnh phong.
Một trăm quân sĩ, ba người Tứ Kiếp trung kỳ. Người dẫn đầu là một thanh niên trẻ tuổi, mặc hoa bào, mặt đầy ngạo nghễ. Hắn điều khiển dị thú bay thẳng đến trước bộ lạc, tay cầm một cây chiến kích, sát khí đằng đằng.
“Vù vù!”
Trong thôn, bất kỳ ai đạt tới cảnh giới Tam Kiếp võ giả đều vọt lên. Khoảng hơn một ngàn người, còn lại người già trẻ em tụ tập tại một góc của bộ lạc.
Tuy nhân số bên này nhiều, nhưng thực lực chênh lệch rất rõ ràng. Một trăm người kia, trừ ba người Tứ Kiếp trung kỳ, tất cả đều là Tam Kiếp đỉnh phong. Chưa nói đến ba người Tứ Kiếp trung kỳ, chỉ riêng một trăm quân sĩ này cũng có thể ngang ngửa toàn bộ bộ lạc.
“Liễu lão đầu!”
Thanh niên mặc hoa bào dùng chiến kích chỉ vào Liễu Xuân Lôi nói: “Giao người hay không giao? Không giao, thôn các ngươi sẽ không còn một ngọn cỏ!”
Liễu Xuân Lôi mặt đầy tức giận, tay cầm một chiếc cự phủ nói: “Vương công tử, làm người không nên quá phận. Câu ‘ác giả ác báo’ ngươi chưa nghe nói qua sao? Ngươi không sợ gia tộc Thiên gia của ta đánh xuống thần lôi tiêu diệt ngươi sao?”
“Ha ha ha!”
Vương công tử cười ha hả nói: “Liễu lão đầu, ngươi ngốc hay không? Thần lôi ngươi cũng không phải chưa trải qua, đó là độ thiên kiếp mà. Lão thiên gia cũng mặc kệ những việc này, nếu lão thiên gia quản chuyện này, thì Thần Phong Đại Lục mỗi ngày đã không chết nhiều người như vậy. Thôi bớt lời, không giao người thì ta sẽ động thủ.”
“Giết!”
Liễu Xuân Lôi có thể nhường mọi thứ, kể cả mạng sống cũng không quan trọng, duy nhất tôn nữ của hắn là nghịch lân của ông. Ai động đến tôn nữ, ông dám liều mạng.
“Ông...”
Đúng lúc này, từ trong thạch bảo cư trú của Liễu Xuân Lôi, một đạo hắc vụ dâng lên. Tiếp theo, nhiệt độ cả thôn dường như giảm xuống rất nhiều, mọi người cảm thấy thân thể run lên, có loại cảm giác rợn cả tóc gáy.
“Cái gì đó...”
Thân thể Vương công tử cùng đám người rung động, toàn bộ hướng về phía bóng đen kia nhìn lại. Bóng đen tốc độ quá nhanh, thoáng cái đã vọt tới trước mặt Vương công tử. Một lão đầu tóc nâu bên cạnh Vương công tử quát khẽ: “Công tử, lui, để ta chặn lại!”
“Ô ô...”
Một đạo tiếng quái khiếu vang lên, bóng đen chui vào thân thể lão đầu tóc nâu. Thân thể lão đầu kia rung động, tiếp theo chớp mắt, trực tiếp ngã xuống đất. Bóng đen từ trong thân thể hắn chui ra, thoáng cái xông vào thân thể Vương công tử.
“Công tử!”
Một người Tứ Kiếp trung kỳ khác hốt hoảng. Nhưng không đợi hắn làm gì, thân thể Vương công tử lộn một vòng, ngã xuống đất, trực tiếp chết đi.
“Ô ô...”
Đạo hắc ảnh kia lại bay ra, hướng về người Tứ Kiếp trung kỳ thứ ba phóng đi. Người kia hốt hoảng vừa bay đi vừa hét lớn: “Trốn, lập tức trở về bẩm báo cung chủ!”
Tiếng hô của hắn vừa vang lên, bóng đen đã đuổi kịp hắn, sau đó người này lại biến thành một cỗ thi thể. Những quân sĩ còn lại hốt hoảng, hóa thành chim thú bay trốn tứ phía.
“Có quỷ a...”
Rất nhiều người sợ hãi gào thét, ngay cả Liễu lão đầu cùng đám người cũng dọa đến toàn thân run rẩy. Rất nhiều hài tử dọa đến oa oa khóc lớn, một số dân bộ lạc khác thì sợ hãi chạy trốn. Ban ngày thấy ma, đổi lại ai cũng sợ.