Chương 24
Cái Giá Bằng Máu
Chương 24: Cái giá bằng máu
Lục Ly nhìn ngôi nhà cũ bốc cháy, chiến ý trên người càng thêm nồng đậm. Lần này là thật sự không còn đường lui, chỉ có thể tử chiến đến cùng. Ngọn lửa không lớn, nhưng khói đen đặc quánh lại ngút trời!
Gian phòng đất nện này bên trong đồ gỗ không nhiều, chỉ có vài giá sách, chiếc bàn, xà nhà gỗ, cửa gỗ cùng giường chiếu chăn bông... Tuyết mới vừa ngừng rơi không lâu, băng tuyết còn chưa tan hết, xem như nhà gỗ chỉ sợ cũng khó bén lửa lớn, nên khói mới đặc quánh đến thế.
Ngôi nhà của Lục Ly nằm ở nơi hẻo lánh, phụ cận không có nhà ai, nên ngọn lửa cũng không thể lan rộng. Bất quá, khói đen cuồn cuộn phóng lên trời cao đã kinh động rất nhiều người trong bộ lạc. Nhìn thấy Địch Hỏa, Địch Hãn… ở đó, một số phụ nữ và lão nhân đều không dám tiến lại gần.
Rõ ràng, hành động của đám người Địch Hỏa hôm nay khiến đại đa số tộc nhân cảm kích. Địch Bá đã trở thành trưởng lão Ngoại đường của Triệu gia, uy vọng trong tộc tăng lên rất nhiều, không ai muốn vì chút chuyện nhỏ mà đi đắc tội với nhất mạch của Địch Bá.
Đương nhiên, căn bản cũng không có ai ưa thích tỷ đệ Lục Ly. Dù có Lục Thúc Công để ý đến bọn họ, nhưng giờ ông vẫn nằm liệt giường, muốn quản cũng không quản được.
Nhìn thấy tộc nhân bộ lạc đứng ở xa xa, khóe miệng Lục Ly lộ ra vẻ lãnh khốc.
Mặc dù tỷ đệ bọn họ sinh ra và lớn lên tại bộ lạc này, nhưng lại không hề có cảm giác nơi đây là nhà. Giờ khắc này, trái tim hắn triệt để nguội lạnh.
- Tỷ tỷ, tỷ đứng sang một bên, chờ đệ đánh bại đám người này, sẽ dẫn tỷ rời khỏi bộ lạc. Hôm nay ai dám cản chúng ta, ta phế hắn!
Ngọn lửa phía sau càng lúc càng lớn, chiếu rọi lên khuôn mặt của Lục Ly. Hắn chờ Lục Linh bước ra sân nhỏ, đứng sang một bên, rồi chậm rãi đi ra phía ngoài. Lần này, hắn từng bước một tiến về phía Địch Hãn.
- A? Mười mấy người bên ngoài, bao gồm cả Địch Hỏa và Địch Thiên, đều khẽ biến sắc.
Ở thời khắc này, bọn họ cảm nhận được một tia khác biệt. Khí thế của Lục Ly đang không ngừng tăng cao, tựa như một con dã thú bị dồn vào绝境, chuẩn bị liều mạng phản kích.
- Giết!
Địch Hãn cảm thấy không thể để Lục Ly tiến thêm nữa, nếu không khí thế của đối phương sẽ tiếp tục tăng lên. Kéo dài như vậy, hắn sẽ bị Lục Ly đè ép đánh bại.
Hắn bạo rống, chân sau điểm đất, thân thể bay lên. Trường đao trong tay không huyễn hóa ra đao quang hoa lệ, mà đơn giản là cắt thẳng tới.
- Cao thủ!
Người trong nghề vừa ra tay liền biết có môn đạo. Địch Hãn không thi triển huyền kỹ cao thâm, mà chỉ đơn giản vạch một nhát, nhưng Lục Ly lại cảm giác ba phương hướng xung quanh đều bị trường đao khóa chặt. Ngoài lui lại và ngạnh kháng, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Phía sau là nhà cũ bốc khói, Lục Ly không còn đường thối lui, hắn chỉ có thể ngạnh kháng. Hai chân hắn uốn lượn, hai tay nắm chặt trường đao. Trước kia khi đối chiến, hắn luôn dùng một tay cầm đao, có thể thấy áp lực từ Địch Hãn lúc này rất lớn.
- Hây!
Hắn lựa chọn chủ động xuất kích, trường đao nặng nề đánh xuống, thẳng đến trước mặt Địch Hãn. Đao pháp của hắn vẫn nhanh như cũ, chỉ trong nháy mắt đã tiếp cận Địch Hãn, sắp bổ trúng đầu đối phương.
- Ha ha!
Địch Hãn cười lạnh. Lục Ly không có huyền lực, không cách nào tu luyện huyền kỹ, trong khi hắn lại sở hữu một loại huyền kỹ thân pháp và một loại huyền kỹ đao pháp.
Nhát chém của Lục Ly trong mắt Địch Hãn cực kỳ buồn cười. Hắn có thể nhẹ nhàng né tránh công kích, sau đó dùng đao phản kích đối phương.
Hắn cũng làm đúng như vậy! Trường đao của hắn ép xuống, lướt qua một đường cong xinh đẹp, thân thể đảo ngược, lưỡi đao thẳng đến xương bánh chè của Lục Ly. Nếu để hắn bổ trúng, chân của Lục Ly không chỉ đơn giản là gãy.
Ở nơi xa, vài người không đành lòng nhìn cảnh tượng kia, ánh mắt dời đi chỗ khác. Sắc mặt của Lục Linh lại càng lạnh lùng, tựa hồ sắp bị cắt đứt chân không phải Lục Ly, mà là một người hoàn toàn không liên quan.
- Hây!
Trước bước ngoặt nguy hiểm, Lục Ly cũng không hề bối rối, thậm chí không thèm nhìn nhát đao kia. Hai tay hắn xoay chuyển, đao thế không giảm, lướt qua một đường cong tiếp tục chém xuống đầu Địch Hãn.
Lấy mạng đổi mạng! Đây chính là sách lược của Lục Ly. Hắn muốn dùng một cái chân để đổi mạng Địch Hãn, chỉ xem Địch Hãn có gan hay không mà thôi.
Rõ ràng, Địch Hãn không có gan, hắn cũng không ngu đến mức dùng mạng mình để đổi một cái chân của Lục Ly. Hắn vội vàng biến chiêu, trường đao lật lên đón đỡ đao thế của Lục Ly.
Nhát đao này quá nhanh, hắn đã không còn cách nào tránh né. Lục Ly đang ở giữa không trung, không cách nào mượn lực, chỉ cần ngăn cản một đao, trung môn chắc chắn sẽ mở rộng. Khi đó, hắn có mấy chục loại biện pháp để kích thương Lục Ly.
- Keng keng!
Hỏa hoa sáng lên, âm thanh va chạm làm khí huyết của mọi người quay cuồng. Một đao này lực lượng mạnh mẽ, thân thể Địch Hãn rung động kịch liệt, hai chân lún sâu vào đất đá, ép ra hai cái dấu chân thật sâu.
- Không tốt!
Địch Hỏa thở nhẹ, sắc mặt Địch Thiên ngưng trọng. Hai người từ thần sắc của Địch Hãn đã nhận ra có điều không đúng.
- Hưu hưu hưu!
Trường đao của Lục Ly bị bắn ngược ra, nhưng hắn lại không ngừng nghỉ. Người ở giữa không trung, trường đao liên tục đánh xuống, đao đao trí mạng nhắm vào gáy Địch Hãn. Trong một hơi, hắn đánh xuống bốn năm nhát, mỗi nhát đều mang theo lực lượng vạn cân.
- Keng keng keng!
Từng tiếng va chạm ngột ngạt vang lên, tia lửa văng khắp nơi. Sắc mặt Địch Hãn khổ sở không tả, có lẽ ngoại nhân nhìn không ra gì, nhưng hắn biết mình phải đón đỡ vất vả đến nhường nào.
Lục Ly không có huyền lực, nhưng khí lực không hề thua kém hắn, ít nhất cũng có vạn cân cự lực. Quan trọng nhất là...
Đao của Lục Ly quá nhanh, một hơi có thể bổ ra bốn năm nhát, hơn nữa mỗi nhát đều có vạn cân cự lực. Trong chớp mắt, hắn đã đánh xuống hơn mười nhát, cảm giác như hắn vĩnh viễn sẽ không kiệt lực.
Đao quá nhanh, nhát này nối tiếp nhát kia, Địch Hãn căn bản không có cách nào phản kích. Nếu hắn không đón đỡ, đầu sẽ bị chém nát.
Hắn không muốn chết, chỉ có thể cắn răng ngăn cản công kích của Lục Ly.