Trước
Sau

Chương 233

Để chúng tiến công

Chương 233: Để bọn chúng đánh tới

Đã đến lúc không thể nhịn thêm nữa, nếu không lần sau chắc chắn sẽ đòi đến năm ngàn vạn Huyền Tinh.

Lục Ly không phải là không có Huyền Tinh, trong Không Gian giới của hắn linh dược nhiều như vậy, bán đi cũng đủ mười mấy ức Huyền Tinh, nhưng hắn không muốn cho. Hắn không thể nào chịu nổi cái khẩu khí này, cũng không muốn đem Huyền Tinh cho chó ăn.

Hắn để Thiên Đà Tử dẫn mình đến Huyết Sát đảo, gặp được Hứa Diệu Dương ngồi ở vị trí chủ tọa với vẻ mặt kiêu ngạo, cùng với Nhị trưởng lão Hứa gia là Hứa Tứ Hà.

Lần trước Lục Ly gặp Hứa Tứ Hà là trong ngày đại thọ của Hứa Trần, lúc đó Hứa Tứ Hà còn nhiệt tình kéo tay hắn vào Hứa gia đại viện.

Giờ phút này gặp lại, Hứa Tứ Hà tựa hồ đã biến thành người khác. Hắn ngồi bên cạnh Hứa Diệu Dương, cúi đầu rủ lông mày thưởng thức trà, căn bản không thèm nhìn Lục Ly một cái. Phía sau Hứa Diệu Dương và Hứa Tứ Hà còn đứng hai Hồn Đàm cảnh đỉnh phong, sắc mặt đều lạnh lùng.

Lục Ly quan sát tình huống này, trong lòng đột nhiên có chút hiểu ra. Kẻ đến không thiện, Hứa Diệu Dương rõ ràng là đến gây sự, đến chèn ép Huyết Sát đảo.

Hơn nữa, thanh thượng phương bảo kiếm trong tay Hứa Diệu Dương không phải do Hứa Trần ban cho, rất có thể là do Yên phu nhân cho. Vì Hứa Trần không dám đắc tội Minh Vũ, dù Minh Vũ lần trước rời đi rồi không xuất hiện nữa, nhưng Hứa Trần đoán chừng không dám mạo hiểm như vậy.

Còn chuyện hắn đi Vũ Lăng thành, cái cường giả bí ẩn luôn theo sát hắn, Hứa Trần chắc chắn cũng có phần e dè. Có thể khiến Hứa Trần không còn e dè, để Hứa Diệu Dương đến hồ nháo, rõ ràng là có chỗ dựa phía sau ám chỉ. Chỗ dựa đó dĩ nhiên chính là Yên phu nhân.

Có Bạch gia làm chỗ dựa, Hứa Trần sẽ không còn e ngại chút nào.

Yên phu nhân xem ra là thật sự tức giận, hoặc là muốn để Lục Ly nếm chút đau khổ, để hắn hiểu rõ một đạo lý: đắc tội Bạch gia ở Thiên Đảo Hồ kết cục sẽ rất thảm. Nếu muốn tiếp tục an nhàn sống sót ở Thiên Đảo Hồ, chỉ có cách cúi đầu trước mặt nàng.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Lục Ly bất động thanh sắc bước tới, chắp tay với Hứa Tứ Hà, thở dài nói:

– Lục Ly tham kiến Hứa đại nhân. Hứa công tử từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?

Hứa Diệu Dương hừ lạnh một tiếng, không nói gì. Hứa Tứ Hà mở mắt ra, lạnh lùng nhìn Lục Ly một cái rồi nói:

– Lục Ly tới rồi thì ngồi đi.

Lục Ly không khách sáo, trực tiếp tìm chỗ ngồi xuống, hỏi:

– Hứa đại nhân, không biết hôm nay tới đây có gì chỉ giáo, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi.

Hứa Tứ Hà uống một ngụm trà, trầm trọng thở dài nói:

– Lục Ly a, ngươi không biết đâu. Gần đây hồ phỉ hung hăng ngang ngược, đã xuất hiện bốn cỗ cường đại. Trong đó có hai cỗ còn có Mệnh Luân cảnh dẫn đội. Gần đây Hứa gia chúng ta tử thương thảm trọng, dược thảo linh đan thiếu thốn, dưới tình hình này, chúng ta phải tới tìm các ngươi góp chút Huyền Tinh.

Những lời nói nhảm này Lục Ly đều không muốn nghe, hắn nói thẳng:

– Ta nghe nói Hứa đại nhân lần này cần năm trăm vạn Huyền Tinh? Nho nhỏ như Huyết Sát đảo chúng ta sao có thể lấy ra được?

– Lục đảo chủ khiêm tốn.

Hứa Tứ Hà cười nhạt nói:

– Ngươi tại phòng đấu giá vung tiền như rác, thoáng cái đập hai ngàn vạn Huyền Tinh, việc này Thiên Đảo Hồ ai không biết? Thực không dám giấu giếm, theo suy đoán của chúng ta, những hồ phỉ này rất có thể là hướng về phía các ngươi mà tới, muốn cướp bóc Huyết Sát đảo của các ngươi, ăn cướp đại thổ hào như các ngươi. Các ngươi ở hậu phương an nhàn, còn Hứa gia chúng ta lại không ngừng có người chết, chuyện này nói không qua đi.

– Hướng ta tới?

Lục Ly trong lòng cười lạnh liên tục, quả nhiên đến đây vì hắn. Hồ phỉ ai biết là gia tộc võ giả nào ngụy trang, nói không chừng một phần trong đó đều là người của Hứa gia.

– Thật không có!

Lục Ly lắc đầu, thở dài nói:

– Huyết Sát đảo hiện tại đã cùng đường, giống như Hứa đại nhân muốn mấy chục vạn Huyền Tinh chúng ta còn có thể đi, nhưng năm trăm vạn thì giết ta cũng không có.

– Không đưa Huyền Tinh kỳ thật cũng không quan hệ.

Hứa Tứ Hà nhìn Lục Ly, ngưng giọng nói:

– Không đưa tiền thì xuất lực đi. Các ngươi Huyết Sát đảo xuất chiến một vạn người, cùng nhau tiễu phỉ.

– ...

Lục Ly càng thêm bó tay. Huyết Sát đảo cộng lại số võ giả cũng không đủ một vạn người. Huống hồ, dù hắn điều người ra ngoài tham chiến, sợ rằng cuối cùng có thể trở về không là mấy. Chính hắn đi ra ngoài, nói không chừng cũng sẽ bị người ám sát.

Lục Ly trực tiếp cự tuyệt:

– Hứa đại nhân, Huyết Sát đảo chúng ta không có nhiều võ giả, toàn bộ đều chiến lực thấp, đi cũng là chịu chết. Nếu không, chúng ta để Lục Ải Nhân toàn bộ điều cho các ngươi?

– Không được!

Hứa Tứ Hà khẳng định nói:

– Tộc trưởng đã hạ lệnh, sở hữu thế lực phụ thuộc hoặc là đưa Huyền Tinh hoặc là xuất lực, nếu không hồ phỉ đánh vào Huyết Sát đảo, chúng ta cũng sẽ không quản.

– Vậy thì để bọn chúng đánh đi.

Lục Ly không muốn nói thêm lời nào, đứng dậy nói:

– Hứa đại nhân, ngươi có thể truyền lời cho những hồ phỉ đó. Lục mỗ tại Huyết Sát đảo chờ bọn chúng đại giá. Bất quá, dám bước vào Huyết Sát đảo nửa bước, sinh tử tự phụ.

Nói xong, Lục Ly nhanh chân bước ra ngoài. Đối phương làm như thế gấp gáp, đã không cho hắn đường lui. Đã muốn chơi, vậy thì hảo hảo cùng Hứa gia chơi đùa. Hồ phỉ dám vào bao nhiêu, hắn sẽ giết bấy nhiêu.

Việc này chắc chắn là do Yên phu nhân truyền lệnh từ phía sau. Yên phu nhân không dám công khai xuất hiện, Lục Ly cũng không sợ nàng. Không dám công khai xuất hiện nghĩa là Bạch gia Bất Diệt cảnh sẽ không động thủ, chỉ là một chút Hồn Đàm cảnh cùng vài Mệnh Luân cảnh, Lục Ly cũng không phải là không có lực lượng để đánh một trận.

Hồ phỉ công kích không thể xảy ra ngay lập tức, những đợt đầu chắc chắn không quá mạnh. Cứ như vậy vài vòng tiếp theo, đoán chừng Dạ Tra mấy người cũng sẽ ra tay. Lục Ly không muốn nhẫn nhịn nữa.

Lần này dù hắn có nhẫn thế nào, đối phương cũng sẽ không buông tha. Hắn càng nhẫn, Hứa Diệu Dương càng được một tấc lại muốn tiến một thước. Dù có đưa mấy ngàn vạn Huyền Tinh, kết cục cuối cùng cũng vậy, vậy tại sao còn vô cớ làm lợi cho Hứa gia?

– Ha ha!

Nhìn thái độ ngạo mạn của Lục Ly, Hứa Diệu Dương giận quá mà cười, lạnh lùng nói:

– Lục Ly, ngươi khư khư cố chấp. Nếu hồ phỉ công kích Huyết Sát đảo, chúng ta tới không kịp cứu viện, các ngươi cũng đừng trách chúng ta.

Lục Ly bước tới cửa ra vào, quay đầu nhìn Hứa Diệu Dương, nói với ý nghĩa tranh phong:

– Hứa công tử, ta cũng khuyên ngươi một câu, làm người hay là lưu một tuyến đường tốt, nếu không ngày sau sẽ không tốt gặp nhau. Còn nữa, gần đây hồ phỉ quá nhiều, ngươi chút thực lực ấy vẫn là đừng đi ra ngoài đắc ý, vạn nhất bị hồ phỉ giết, vậy cũng không tốt.

Nói xong, Lục Ly rời khỏi thành lâu đài. Đối bên ngoài chờ đợi Liễu Di và Thất trưởng lão, hắn nói:

– Các ngươi giúp ta đưa tiễn Hứa đại nhân cùng Hứa công tử, ta còn có việc trước cáo từ một bước. Nhớ kỹ nhất định phải bảo vệ tốt Hứa công tử, đừng để hắn chết trong phạm vi Huyết Sát đảo.

– Phanh!

Bên trong truyền đến một tiếng nổ trầm muộn. Hứa Diệu Dương trong cơn giận dữ một tay vỗ lên bàn bên cạnh, làm bàn vỡ nát. Hứa Tứ Hà trầm mặt đứng dậy nói:

– Về thôi.

Hứa Tứ Hà dẫn Hứa Diệu Dương rời đi, Liễu Di và Thất trưởng lão nơm nớp lo sợ đưa tiễn họ. Trở về, họ lập tức tìm thấy Lục Ly đang đứng trên đỉnh núi Long Tượng. Thất trưởng lão mặt mũi tràn đầy ngưng trọng nói:

– Đảo chủ, thật sự muốn cùng Hứa gia vạch mặt?

– Không phải vậy đâu.

Lục Ly lạnh lùng nhìn Thất trưởng lão nói:

– Hứa gia đã rõ ràng muốn đối phó ta, cho thêm nhiều Huyền Tinh cũng vô dụng. Đã bọn chúng muốn chơi, vậy thì đùa đi.

Nhìn sắc mặt càng thêm khó xem của Thất trưởng lão và Liễu Di, Lục Ly dừng một chút nói:

– Sao các ngươi sợ vậy? Nếu các ngươi không muốn khai chiến cũng được, đem Địa Long đảo phân cho ta là được. Các ngươi công bố ra ngoài ta thoát ly Huyết Sát đảo, tất cả mọi chuyện Lục Ly một người gánh vác.

Thất trưởng lão có chút chần chờ. Liễu Di lại không hề nghĩ ngợi, cắn răng nói:

– Liễu gia tất cả mọi thứ hiện tại đều là do đảo chủ cho. Đảo chủ muốn chiến, Liễu gia sẽ dùng hết người cuối cùng cũng phải chiến đến cùng.

Thất trưởng lão suy nghĩ một chút. Không có Lục Ly, kết cục cuối cùng của Liễu gia cũng là diệt vong. Hiện tại họ đã bị khóa chặt trên cỗ chiến xa này, Liễu gia đã khắc ấn ký của Lục Ly, sao có thể tách rời. Hắn nhanh chóng gật đầu nói:

– Chúng ta nguyện cùng đảo chủ cùng tiến thối.

– Rất tốt!

Lục Ly ánh mắt híp lại, mục quang nhìn về phía hướng Lạc Thần đảo, nhếch miệng cười nói:

– Vậy chúng ta hảo hảo cùng Hứa gia chơi đùa.

1,880 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 233: Để chúng tiến công — Mê Tiên Hiệp