Chương 2261
Vượt qua Vô Pháp
Chương 2261: Vô pháp vượt qua
Có Lục Ly đến, thế cục thoáng cái nghịch chuyển. Chỉ trong khoảng thời gian bằng hai nén nhang, đại bộ phận Hỏa Viêm thú đã bị đánh chết, kiến lửa cũng bị tiêu diệt một mảng lớn, phần còn lại không đáng để lo lắng.
Những người còn lại liên thủ đánh giết Hỏa Mị Tinh. Mặc dù rất nhiều người đều mang thương, nhưng thanh lý Hỏa Mị Tinh vẫn không có vấn đề. Lại thêm hai nén nhang nữa, toàn bộ quá trình tiêu diệt nhanh chóng hoàn tất.
"Hô hô!"
Rất nhiều người ngồi bệt trên mặt đất, không còn chút công tử phong độ nào. Đa số đều bị thương, một số tiểu thư áo bào đều bị vồ nát. Giờ phút này, họ xấu hổ rút vào không gian Thần khí để thanh lý vết thương và thay bộ quần áo mới.
Lục Ly trên thân không dính chút máu, cũng không cần nghỉ ngơi. Hắn quét mắt vài lần khắp trường, chân mày hơi nhíu lại.
Bởi vì hắn vốn định một mình về thành, nhưng xem tình hình này, nếu hắn đi một mình, đám người này có thể trở lại Thiên Hà thành chắc chắn không đến một nửa. Nếu gặp phải tình huống ác liệt, có lẽ sẽ không ai quay về được.
Giúp đỡ một đám người như thế, Lục Ly thực sự không cam lòng, trên mặt hắn lộ ra vẻ xoắn xuýt. Viên Linh Vận luôn chú ý đến hắn, nàng là một nữ tử vô cùng thông minh. Nhìn thấy biểu hiện của Lục Ly, nàng lập tức hiểu ra, vội vàng bước tới, cúi người hành lễ nói:
- Đa tạ Thần Tử ân cứu mạng, chúng ta đều mang ơn. Xin Thần Tử làm đến cùng, dẫn đầu chúng ta cùng nhau hồi Thiên Hà thành.
Viên Linh Vận thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Vô số ánh mắt nhìn về phía họ, thấy Lục Ly mặt không biểu tình, mọi người lập tức luống cuống. Lục Ly xem tình hình tựa hồ không vui lòng mang theo mọi người trở về.
Bất quá ngẫm lại cũng có thể lý giải. Trước đó, đám người này đối với Lục Ly thái độ đều rất kém cỏi. Lục Ly lần này có thể tương trợ đã xem như đáng quý, còn muốn hắn một đường hộ tống bọn họ trở về, cảm giác này có chút ép buộc.
Viên Linh Vận thấy Lục Ly không nhận lời, đôi mắt đẹp vội vàng liếc nhìn, ra hiệu cho mọi người. Mấy vị tiểu thư lập tức hiểu ý, vội vàng bước nhỏ hướng về phía Lục Ly.
Một vị tiểu thư áo bào nhuộm đỏ máu, nhìn Lục Ly với vẻ vô cùng đáng thương nói:
- Thần Tử, ngài đại nhân có đại lượng, hãy cứu chúng ta đi. Nếu ngài không mang chúng ta đi, chúng ta đều sẽ chết.
- Đúng vậy a, Thần Tử. Trước kia là chúng ta không đúng, chúng ta đều biết sai. Ngài nhất định phải cứu chúng ta a. Không có ngài, chúng ta khẳng định không sống nổi.
- Thần Tử, lần này trở về, chúng ta nhất định sẽ báo công lao của ngài cho Trưởng Lão điện, về sau chúng ta sẽ bao vây ngài.
Có mấy vị công tử cũng đi tới, một mặt trịnh trọng nói với Lục Ly, tư thái vô cùng thấp, thoạt nhìn như một đám hài tử đáng thương.
Lục Ly vẫn mặt không biểu tình. Đám người này đều là đại gia tộc tử đệ, lòng dạ rất sâu, rất biết diễn kịch. Giờ phút này nhìn thì đáng thương, lời ngon ngọt hết lời, nhưng đoán chừng sau khi an toàn, quay người về là sẽ trong lòng mắng chửi người.
Viên Linh Vận thấy Lục Ly vẫn chưa đáp lời, nàng cắn chặt răng, khụy hai chân xuống định quỳ. Lục Ly cảm giác lực nhạy cảm tức thì, đưa tay ra giữ lấy vai Viên Linh Vận. Hắn hờ hững nhìn nàng nói:
- Được rồi, không cần như thế. Ta sẽ mang các ngươi trở về.
- Đa tạ Thần Tử!
Viên Linh Vận trên mặt lộ ra nét mừng. Mấy vị tiểu thư trên mặt nổi lên hồng quang, những vị công tử kia thì thở phào nhẹ nhõm. Đàm Long ba người biến mất mấy ngày, xem tình hình rất có thể không về được. Dựa vào Viên Linh Vận bọn họ đi một mình thì không thể về Thiên Hà thành.
- Đều tại chỗ tu chỉnh chữa thương, nửa ngày sau xuất phát!
Lục Ly phất phất tay, thân thể bay lên, ngồi xếp bằng tu luyện trên một tòa núi nhỏ gần đó. Đám công tử tiểu thư thoáng cái hành động. Sự trấn định và thực lực cường đại của Lục Ly khiến họ tìm được điểm tựa tinh thần, một đám người đều trầm tĩnh lại.
Trên người họ cũng không thiếu linh dược, riêng phần trị liệu vết thương, tìm chỗ ngồi xếp bằng chữa thương. Viên Linh Vận an bài hai người ra phụ cận tuần tra, sau đó thân thể hướng về phía Lục Ly bay tới.
Viên Linh Vận không bị thương, trên thân không dính chút máu. Lại gần, mùi thơm cơ thể xông vào mũi. Lục Ly không mở mắt, tiếp tục ngồi xếp bằng.
Viên Linh Vận đứng bên cạnh Lục Ly, nghĩ đến việc đứng nhìn từ trên cao xuống như vậy là không lễ phép, nàng lấy ra một bồ đoàn ngồi xếp bằng, nhìn sang bên mặt Lục Ly hỏi:
- Thần Tử, ngươi có từng gặp Đàm Long, Ninh Ngạo, Hồ Thiên Quân không?
- Gặp được!
Lục Ly nhàn nhạt trả lời. Viên Linh Vận nội tâm trầm xuống, gương mặt xinh đẹp khẽ biến, hỏi:
- Bọn họ đã hoàn hảo?
- Bình thường đi!
Lục Ly mở mắt, lấy ra một khối ký ức tinh thạch ném qua. Viên Linh Vận khẽ giật mình, sau đó quán chú thần lực, quét dọn thần niệm dò xét. Sau một lát, sắc mặt nàng càng thêm kém. Nàng thở ra một hơi thật dài, nhìn thật sâu Lục Ly một chút, thành khẩn nói:
- Ba người bọn họ cũng là gieo gió gặt bão. Cung chủ chọn ngươi làm Thần Tử là đúng. Chiến lực của ngươi so với chúng ta mạnh hơn nhiều. Chúng ta đều là đóa hoa trong nhà ấm, chịu không được quá lớn sóng gió. Ngươi mới thật sự là cường giả. Ân này về sau ta sẽ đoạn tuyệt suy nghĩ Thần Nữ, một lòng tu luyện võ đạo, tranh thủ một vị trí Trưởng lão.
- A?
Lục Ly kinh ngạc nhìn Viên Linh Vận một chút, có chút kinh dị. Hắn nhìn chằm chằm đôi mắt của Viên Linh Vận mấy lần, vẫn còn có chút không phân rõ nàng là thật tâm hay giả dối. Nữ tử này EQ quá cao, giỏi về ngụy trang, ai biết nàng nói thật hay giả?
Lục Ly trầm ngâm một lát nói:
- Nên tranh. Ngươi vẫn nên tranh thoáng cái. Vị trí Thần Tử này ta ngồi không lâu. Sau khi sự tình lần này qua đi, danh dự của ba người kia tại La Sát cung khẳng định giảm sút lớn. Một khi ta thoái vị, vị trí Thần Nữ chính là của ngươi, ngươi phải cố gắng. Cảnh giới của ngươi rất cao, linh hồn tạo nghệ rất mạnh, nhưng năng lực thực chiến còn cần đề cao. Quên đi thân phận nhân ái mộ nữ thần của ngươi, hãy coi mình là một võ giả, hảo hảo đi lịch luyện một phen. Thành tựu tương lai của ngươi sẽ lớn hơn.
Lời nói của Lục Ly có thể nói là đãi tất cả chân thành, ngôn ngữ vô cùng chân thật. Viên Linh Vận cũng có thể cảm nhận được sự chân thành của hắn. Nàng có chút không hiểu, vì sao Lục Ly lại nói vị trí Thần Tử mà ít người tha thiết ước mơ lại không tốt?
Nàng ngẩng đầu nhìn Lục Ly, nhìn vào đôi mắt đen nhánh đến tỏa sáng kia, nội tâm nàng có chút rung động. Lục Ly nói hết thảy đều là thật.
Nàng mơ hồ có thể cảm thụ được, cuối cùng cũng có một ngày, Lục Ly sẽ cao chạy xa bay. Đối với nơi này, hắn cũng không có lòng cảm mến, chính như khoảng thời gian trước, hắn và mọi người từ đầu đến cuối không hợp nhau.
Hắn không thuộc về nơi này, cũng không thích nơi này, hắn lưu lại ở đây là không thể nào khác.
Đôi mắt nàng đột nhiên liếc nhìn, tựa hồ nhớ ra điều gì đó, nàng đột nhiên truyền âm hỏi:
- Thần Tử, ngươi có phải bị gieo Huyền Thiên phù không?
Lục Ly không nói gì, chỉ nhìn Viên Linh Vận một cái. Ánh mắt này vừa lưu chuyển, Viên Linh Vận đã hiểu hết.
Nàng nhớ tới trước đó, khi tìm hiểu tin tức về Lục Ly: Lục Ly mưu phản Địa Ngục phủ, cưỡng ép Tô Nguyệt Cầm cùng Mạnh Ly, bị người đuổi giết một đường. Tại Địa Ngục phủ còn bị tứ đại thế lực vây công, cuối cùng tới gần tuyệt cảnh, La Phi Yên xuất hiện, đem hắn mang về La Sát cung.
- Khó trách hắn không muốn làm Thần Tử, nguyên lai là bị ép buộc a!
Nội tâm Viên Linh Vận mềm mại, không hiểu bị xúc động. Lục Ly nhìn luôn không hợp nhau, luôn giống như một cô lang, nguyên nhân là ở chỗ này.
Mục quang của nàng dần dần trở nên nhu hòa. Trọn vẹn thời gian một nén nhang sau, nàng mở miệng nói:
- Thần Tử, về sau nếu có cần xin cứ việc phân phó. Có chỗ mệnh lệnh, Linh Vận định toàn lực ứng phó.
Viên Linh Vận tại thời khắc này nghĩ thông suốt. Nàng phải nghĩ biện pháp trợ giúp Lục Ly rời đi. Chỉ có Lục Ly rời đi, nàng mới thật sự có cơ hội trở thành Thần Nữ.
Nàng trước kia để hòa hợp với Lục Ly chỉ là chênh lệch một chút xíu. Sau lần này, nàng mới minh bạch, đối với nàng mà nói, Lục Ly thực ra là một tòa núi cao nguy nga, thời gian ngắn tuyệt đối vô pháp vượt qua.