Chương 225
Huyết Tẩy Vũ Lăng Thành
Chương 225: Huyết tẩy Vũ Lăng thành
Các bạn vui lòng vào nhóm Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!
**********
Ý nghĩ của Lục Ly hoàn toàn khác biệt với Thiên Đà Tử. Đã coi cái mạng này là nhặt được, hắn nào còn đếm xỉa đến sinh tử.
Vũ gia phái người như vậy để lấy mạng hắn, Bộ gia lại phát điên chém giết già trẻ lớn bé Địch Long bộ tộc, thậm chí đào bới phần mộ ông ngoại hắn, hắn nhất định phải để Vũ gia trả nợ bằng máu, nhất định phải khiến Vũ gia biết phẫn nộ của hắn là như thế nào.
Theo tính toán của hắn, xung quanh Vũ Lăng thành hẳn không có cường giả Bất Diệt cảnh. Dù không rõ nguyên nhân, nhưng nếu có, hắn và Thiên Đà Tử đã sớm chết từ lâu. Kẻ cường giả bí ẩn kia tuyệt đối không thể dẫn Bất Diệt cảnh ra cùng trấn áp.
Vũ Lăng thành cách đây không xa, Thiên Đà Tử toàn lực khống chế Mệnh Luân bay đi, tối đa cũng chỉ mất nửa canh giờ. Khoảng thời gian đó, dù có cường giả Bất Diệt cảnh truy sát, bọn hắn cũng khó mà thoát thân, chi bằng đi báo thù rửa hận.
Hắn cưỡng ép ra lệnh, Thiên Đà Tử không dám trái ý, thả ra Mệnh Luân mang theo Lục Ly hóa thành một đạo lưu quang hướng Vũ Lăng thành bay đi.
Hai người vừa đi không bao lâu, từ sâu trong một dãy núi xa xôi, một đạo hắc ảnh bắn ra. Toàn thân hắn bao phủ trong áo đen, chỉ lộ ra đôi mắt băng hàn.
Hắn nhìn thấy trên mặt đất có một chiếc Mệnh Luân bị hủy, cùng một thi thể Võ giả Vũ gia đã chết, trong mắt hơi lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn lượn một vòng quanh khu vực, vừa tìm thấy trong sơn cốc một thi thể khác cùng một chiếc Mệnh Luân bị hủy. Hắn nhìn chằm chằm vài lần, đột nhiên thốt lên một giọng nói khàn khàn:
– Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con trai của Lục Nhân Hoàng quả nhiên không phải phế vật.
– Hưu!
Nói xong, người áo đen hóa thành một đạo tàn ảnh, phi hướng Vũ Lăng thành với tốc độ kinh khủng, nhanh hơn cả Mệnh Luân mà Thiên Đà Tử cưỡi mấy lần.
Thiên Đà Tử mang theo khí thế hùng vĩ bay về Vũ Lăng thành. Trên đường đi, hắn kinh động không ít kẻ trinh sát ẩn nấp. Lục Ly hạ lệnh cho Thiên Đà Tử xuất thủ, phàm là thấy trinh sát đều dùng Huyền lực chém giết.
Mệnh Luân bay quá nhanh, chỉ hai nén hương sau, Vũ Lăng thành đã hiện trong tầm mắt. Trên tường thành đứng rất nhiều Võ giả mặc chiến giáp màu nâu. Nhìn thấy một chiếc Mệnh Luân bay tới, bọn họ không hề hoảng hốt, tưởng rằng là cường giả của Vũ gia.
Khi Mệnh Luân tới gần, đám Võ giả kia phát hiện cảnh giới của kẻ cưỡi rất lạ, căn bản không biết là ai. Lập tức một tên thống lĩnh gầm thét:
– Người đến là ai? Vũ Lăng thành hiện tại đang giới nghiêm, xin hãy quay đầu lại!
Trong thành, một Võ giả cảnh Mệnh Luân tầng ba bay lên không trung. Đó là một trung niên mục quang như điện, quét qua vài lượt rồi quát lớn:
– Lục Ly cùng Thiên Đà Tử! Toàn thành đề phòng!
Vô số Võ giả trong đại viện bay vụt lên, rất nhiều bóng đen xuất hiện trên tường thành, như lâm đại địch. Từng thanh nỏ máy được chống lên, nhắm thẳng vào Lục Ly và Thiên Đà Tử.
Lục Ly rút Kình Thiên Kích ra, chỉ vào tên trung niên cảnh Mệnh Luân tầng ba kia, lạnh nhạt hỏi:
– Ngươi là người của Vũ gia? Bộ gia tộc trưởng ở đâu? Địch Long bộ tộc có phải do các ngươi giết không? Phần mộ ông ngoại ta có phải do các ngươi đào không?
– Quả nhiên là Lục Ly! Giết!
Tên trung niên cảnh Mệnh Luân tầng ba sát cơ bùng nổ. Từ đại viện của Liễu gia trong thành, một Võ giả cảnh Mệnh Luân tầng một bay lên. Đó là một lão giả mặt mũi dữ tợn, quát lớn:
– Lão phu chính là Bộ gia tộc trưởng! Phần mộ tổ tiên của lão tử chính là ta tự tay đào, Địch Long bộ tộc toàn bộ đều do ta giết. Lục Ly, Thiên Đường có lối ngươi không đi, Địa Ngục không cửa ngươi lại xông vào! Toàn bộ nghe lệnh, chém giết Lục Ly, trọng thưởng!
– Tốt!
Lục Ly cười, Thiên Đà Tử cũng như trút được gánh nặng. Thành nội quả nhiên không có Bất Diệt cảnh, chỉ có hai tên cảnh Mệnh Luân. Nếu giết được hai tên này, muốn huyết tẩy Vũ Lăng thành cũng quá đơn giản.
– Thiên Đà Tử, phóng thích Mệnh Luân, tiếp cận hắn, sau đó lập tức tránh ra!
Lục Ly khẽ nói bên tai Thiên Đà Tử, đôi mắt cực nóng. Đây là cảnh giới đỉnh phong của Mệnh Luân, nếu có thể hủy đi Mệnh Luân, thì quá kích thích.
– Hưu!
Hắn khống chế Mệnh Luân trượt một đường cong, nhẹ nhàng tránh thoát mưa tên đầy trời. Tên đối phương cảnh Mệnh Luân đỉnh phong cười nhạo, thân thể đằng không lên, phía dưới là cảnh Mệnh Luân tầng ba xoay tròn, mang theo cuồng phong cùng khí thế kinh thiên, muốn dùng Mệnh Luân cùng hai người bọn họ đâm nát.
– Phá!
Khi tên cảnh Mệnh Luân tầng ba tới gần, Lục Ly vung Kình Thiên Kích hung hăng bổ về phía trước. Trong tay hắn một đạo bạch quang lóe lên rồi biến mất, thoáng cái phóng lên trên đầu Mệnh Luân, cắn chặt lấy nó.
– Ách!
Cảnh giới đỉnh phong của Mệnh Luân chính là Vũ gia cường giả Vũ Dương. Người khác không nhìn rõ Tiểu Bạch, nhưng hắn lại thấy rất rõ. Nội tâm hắn đột nhiên có cảm giác bất an.
– Đây là vật gì?
Khi nhìn thấy Tiểu Bạch thoáng cái phá vỡ Mệnh Luân chui vào, Vũ Dương toàn thân run lên, từ sâu trong linh hồn truyền đến cảm giác sợ hãi. Sau đó hắn thấy ánh sáng của Mệnh Luân không ngừng yếu đi, càng khiến hồn vía anh bay.
– Hưu!
Hắn trước tiên khống chế Mệnh Luân bay trở về, muốn thu hồi nó, nhưng đã quá muộn. Bảy thải quang mang của Mệnh Luân giảm rõ rệt bằng mắt thường, khi bay đến bên cạnh hắn đã trở nên ảm đạm tối tăm.
– Phốc!
Mắt Vũ Dương tối đen, khóe miệng phun ra tiên huyết. Hắn cùng Mệnh Luân trùng điệp rơi xuống, khiến tên Bộ gia tộc trưởng đang bay tới giật nảy mình.
– Oanh!
Chiếc Mệnh Luân khổng lồ đập xuống, san bằng một tòa thạch bảo, đồng thời đập chết hai Võ giả đang ở dưới. Tiếp đó, Vũ Dương rơi xuống, lộn vài vòng rồi hôn mê bất tỉnh, sinh tử chưa biết.
Tĩnh mịch!
Phía quanh hoàn toàn tĩnh lặng, lặng ngắt như tờ. Vô số người ngước nhìn chiếc Mệnh Luân khổng lồ, nhìn Vũ Dương ngã trong vũng máu, kinh hãi. Rất nhiều người chưa hiểu rõ tình huống, chỉ thấy Vũ Dương phóng thích Mệnh Luân, sau đó Mệnh Luân bay trở về, cuối cùng cả Mệnh Luân và Vũ Dương cùng nhau rơi xuống.
– Khống chế Mệnh Luân bay xuống, dẫn Tiểu Bạch trở về!
Lục Ly không rảnh rỗi, trước tiên ra lệnh cho Thiên Đà Tử. Thiên Đà Tử mặt đỏ bừng, kích động không thể tự kiềm chế. Hắn lập tức khống chế Mệnh Luân bay xuống. Lục Ly quát khẽ:
– Tiểu Bạch!
– Hưu!
Tiểu Bạch bay ra từ trong Mệnh Luân, chui vào tay áo Lục Ly. Lục Ly từ trên Mệnh Luân bay vọt xuống, vung Kình Thiên Kích hung hăng đập vào đầu Vũ Dương đang nằm trên đất.
– Ầm!
Đầu Vũ Dương vỡ vụn. Đạo thanh âm trầm muộn kia tựa như sấm vang rền trong lòng tất cả người Bộ gia. Vô số người hoảng sợ đến toàn thân run rẩy. Vũ Dương chết tại Vũ Lăng thành, Bộ gia khó lòng thoát tội. Nói hôm nay qua đi, ngày mai còn có Bộ gia hay không?
– Lục Ly... Lục Ly chính là kẻ đã rời khỏi Vũ Lăng thành trước kia sao?
Rất nhiều người không dám tin. Hơn nữa Lục Ly hiện tại chỉ có cảnh giới Thần Hải hậu kỳ, lại một kích đập chết Vũ Dương cảnh Mệnh Luân đỉnh phong, điều này khiến người ta khó tin.
– Hây!
Lục Ly không dừng lại chút nào, thân thể bay vụt lên trên Mệnh Luân của Thiên Đà Tử. Hắn nhìn về phía Bộ gia tộc trưởng, lạnh lùng nói:
– Các ngươi, vì sai lầm của ngươi mà quyết định, từ ngày mai trở đi sẽ bị diệt tộc. Ngươi hãy xuống Minh giới, thỉnh tội với liệt tổ liệt tông của Bộ gia đi.
– Hưu!
Thiên Đà Tử khống chế Mệnh Luân phóng về phía Bộ gia tộc trưởng. Tên kia sợ đến mặt xanh mét, sững sờ một lát rồi lại vội vã điều khiển Mệnh Luân bay đi, không hề dừng lại, trong nháy mắt đã bay ra khỏi Vũ Lăng thành.
– Chủ nhân!
Thiên Đà Tử nhìn Lục Ly, suy nghĩ một lát rồi cắn răng nói:
– Được rồi, tạm thời tha cho hắn một mạng. Động thủ, chém giết tất cả Võ giả Bộ gia, một tên cũng không để lại!
Vô số Võ giả Bộ gia mặc chiến giáp màu nâu phía dưới, trong nháy mắt mất hết sắc máu. Thiên Đà Tử khống chế Mệnh Luân bay vụt xuống, bắt đầu đồ sát Võ giả Bộ gia.
– Rống!
Lục Ly hướng về nơi tập trung Võ giả Bộ gia nhất,发出一 tiếng kinh thiên nộ hống, sau đó thân thể bay vọt xuống, bắt đầu cuộc tàn sát đẫm máu.