Chương 1956
Thiên Địa Thần Dược
Chương 1956: Thiên Địa Thần Dược
Phó công tử để một đám người như lâm đại địch, đây cũng không phải là nói đùa. Tuyệt sát Thần Văn đụng phải chắc chắn sẽ chết, trước đó ở bên ngoài có mấy người đã là ví dụ rất tốt.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Mọi người cẩn thận quan sát. Lục Ly đối với Thần Văn không có nghiên cứu, cũng không dám đem Huyết Linh Nhi thả ra, chỉ có thể chờ đợi người phía trước quan sát. Trong nhóm người này có mấy vị xuất thân đại gia tộc, đối với Thần Văn có chút nghiên cứu. Phó công tử quan sát một lát rồi nói:
– Nơi này có một con đường sống, không hoàn toàn là tử lộ. Mọi người đi theo ta, cẩn thận một chút thì không sao.
– Phó công tử cao thượng!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Phó công tử rất đẹp trai a.
– Đa tạ Phó công tử!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Một đám người đều nhao nhao mở miệng, mấy vị tiểu thư nhìn Phó công tử càng thêm sùng bái.
Lục Ly nhìn chằm chằm Phó công tử, âm thầm gật đầu. Người này nếu không phải đại thiện thì hẳn là đại gian. Dẫn một đám người đi vào, cơ hội đạt được trọng bảo tự nhiên sẽ giảm bớt. Giống như đạt được bảo vật còn phải phân cho mọi người, người bình thường không có hảo tâm như vậy đâu.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Đương nhiên, có lẽ là Lục Ly dùng tiểu nhân chi tâm đo bụng quân tử. Lục Ly cả đời gặp được rất nhiều ngụy quân tử, không thể không phòng bị.
Phó công tử trước tiên đi phía trước, thận trọng tránh khỏi những tuyệt sát Thần Văn. Đi về phía trước trăm trượng đều không gặp nguy hiểm nào. Người phía sau yên tâm, đi theo lộ tuyến của Phó công tử xếp hàng tiến lên.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly dán ở phía sau cùng, không chút hoang mang đuổi theo. Cứ như vậy, Phó công tử ở phía trước mở đường, người phía sau bước không sai lệch mà đi theo. Một đám người đằng đẳng tiến về phía trước ba nén hương thời gian, trên đường gặp phải tuyệt sát Thần Văn có trên trăm cái.
Phía trước dần dần trở nên sáng ngời, xuất hiện một cái cổng màu kim sắc. Phó công tử quan sát một lát, vuốt cằm nói:
– Cổng này là an toàn. Ta đi vào trước, các ngươi đuổi theo.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Phó công tử dùng thân thử hiểm, được đám người tán thưởng. Mọi người ẩn ẩn đều dùng Phó công tử làm đầu, nghe theo mệnh lệnh của hắn hành sự. Phó công tử tiến vào cổng lớn màu vàng óng, người phía sau nối đuôi nhau mà vào.
“Ông~”
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly là người cuối cùng tiến vào. Vừa vào, một đạo bạch quang hiện lên, mọi người thế mà xuất hiện tại một cái sơn cốc. Trong sơn cốc này toàn là cây cối xanh um tươi tốt, vừa tiến đến đã nghe đến từng đạo mùi thơm ngát.
– Thần dược!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Một tiếng kinh hô vang lên. Lục Ly liếc mắt nhìn qua, phát hiện có người đã đạt được một gốc thần dược. Gốc thần dược đó hào quang điểm điểm, quang hoa lưu chuyển, rõ ràng là tương đối trân quý.
– Bên kia cũng có một gốc!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Một người kinh hô lên, thân thể hóa thành một đạo thiểm điện liền muốn đại thủ chộp tới thần dược.
Phó công tử lúc này hét lớn:
– Cẩn thận!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Tiếng gọi của hắn đã quá muộn. Người kia đại thủ đã chộp vào rễ thần dược. Thần dược bên ngoài hiển hiện một đạo ba động, tiếp theo sáng lên một đạo hào quang. Đại thủ của người kia trong nháy mắt bị xoắn nát. Tiếp đó hào quang lan tràn ra, thân thể người này cũng bị xoắn nát, biến thành một đống thịt nát.
“Tê tê~”
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Nguyên bản rất nhiều người muốn bốn phía phóng đi tìm kiếm thần dược, thấy cảnh này đều sợ ngây người. Thần dược người người muốn, nhưng nếu phải đánh đổi bằng mạng sống thì chẳng đáng giá.
– Thần dược này ngoài có tuyệt sát Thần Văn, các ngươi không nên tùy tiện loạn hái!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Phó công tử vọt lên, quan sát thần dược bên cạnh vài lần, sau đó vòng qua một bên khác của thần dược. Trong tay hắn xuất hiện một mảnh sứ vỡ trắng xóa không trọn vẹn, hắn ném mảnh sứ đó về phía thần dược.
“Ông~”
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Đạo hào quang lần nữa sáng lên. Tuy nhiên, trên mảnh sứ vỡ không trọn vẹn văn lộ lấp lánh, một đạo hùng vĩ khí tức truyền đến, trấn áp đạo hào quang kia.
“Hưu!”
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Phó công tử thả ra một đại thủ chưởng, một tay tóm lấy thần dược, thu vào Không Gian giới. Sau đó hắn vung tay, mảnh sứ vỡ bay trở về.
– Đây là Thánh Hoàng Thần Binh mảnh vỡ!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Một người kinh hô lên, mặt mũi tràn đầy hâm mộ nói:
– Phó gia thật cam lòng, loại bảo vật này thế mà cũng ban cho Phó công tử.
– Sai.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Phó công tử lắc đầu nói:
– Đây chỉ là một kiện hàng nhái. Nhà ta có thật Thánh Hoàng Thần Binh mảnh vỡ, nhưng đó là dùng để trấn tộc, sẽ không dễ dàng vận dụng.
– Lại là hàng nhái.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly trong đôi mắt dị sắc liên tục suy nghĩ. Hàng nhái mảnh vỡ đã kinh khủng như vậy, chân chính Thánh Hoàng Thần Binh phải cường đại đến mức nào thật vô pháp tưởng tượng.
– Mọi người bốn phía tìm xem. Nếu có tuyệt sát Thần Văn thì không nên khinh cử vọng động, báo cho ta biết, chúng ta cùng nhau hạ thủ, chia đều. Một canh giờ sau tập hợp tại chỗ này!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Sơn cốc này rất lớn. Phó công tử phất phất tay, mang theo mấy người hướng mặt bắc đi đến. Những người còn lại lập tức phân tán ra, chia nhau tìm kiếm. Lục Ly một mình chạy đi, tại bốn phía du đãng tìm kiếm.
Sơn cốc hoàn toàn chính xác phi thường lớn. Nơi xa còn có một cái đầm nước cự đại, trên vách đá dựng đứng có thác nước chảy xuôi xuống. Lục Ly nhìn thấy thác nước liền lập tức hướng bên kia phóng đi, trong đầm nước chắc chắn có dị bảo.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Không chỉ có hắn, còn có ba người khác cũng hướng bên kia phóng đi. Bên đầm nước và trong đó rất dễ xuất hiện linh dược. Lục Ly tốc độ tăng lên một chút, sớm hơn bọn họ một bước vọt tới cạnh đầm nước.
Hắn thôi động đại đạo vết tích cảm ứng, tại bên đầm nước cẩn thận tìm kiếm. Rất nhanh đôi mắt hắn sáng lên. Phía tây đầm nước, trên một tảng đá ngầm có một gốc linh dược. Gốc linh dược toàn thân màu đen, phía trên kết một quả màu đen. Mặc dù là màu đen, nhưng bên trong mơ hồ có bảy sắc quang mang lưu chuyển, rõ ràng là thần dược.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– A kia là Thất Thải Hắc Quả!
Đằng sau có người vọt lên, thoáng cái phát hiện thần dược kia. Ba người phi tốc hướng bên kia phóng đi, trong mắt đều là cực nóng. Rất rõ ràng thần dược này có giá trị không nhỏ.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly không đi. Không phải hắn sợ xung đột với ba người này, mà là hắn phát hiện một gốc thần dược còn cường đại hơn.
Hắn phát hiện sau thác nước có một sơn động, bên trong có một gốc Tiểu Thụ. Mặc dù không có khí tức cường đại, nhưng Tiểu Thụ này thế mà đang chậm rãi di động.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Thần dược biết di động! Điều này khiến Lục Ly nhớ tới Kỳ Dương Thảo, Kỳ Dương Thảo cũng có thể động. Tiểu Thụ này tuyệt đối so Thất Thải Hắc Quả cao cấp hơn.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly không đi quản bên kia, lặng yên hướng về phía thác nước vọt tới. Hắn thôi động đại đạo vết tích cảm ứng, phát hiện không có nguy hiểm liền thân thể lóe lên, xông vào trong thác nước.
Gốc Tiểu Thụ kia phát hiện Lục Ly xông tới liền lập tức co lại vào góc sơn động. Đồng thời, điều khiến Lục Ly khiếp sợ xảy ra: Tiểu Thụ này thế mà nhanh chóng khô héo, cuối cùng biến thành vài miếng lá nát.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
– Không đúng, là ngụy trang!
Lục Ly thông qua đại đạo vết tích cảm ứng được rằng Tiểu Thụ này mặc dù khô héo, nhưng sinh cơ vẫn rất mạnh. Hắn lập tức đi về góc động, nhưng đi vài bước hắn đột nhiên ngừng lại.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Bởi vì hắn cảm ứng được nguy cơ trí mạng. Đôi mắt hắn đột nhiên mở ra, thần niệm hướng về phía trước dưới mặt đất tìm kiếm. Sắc mặt hắn rất nhanh đại biến.
Bởi vì phía trước dưới mặt đất có một tuyệt sát Thần Văn, giấu ở lòng đất. Nếu hắn mạo muội xông qua, sợ là sẽ bị xoắn thành huyết vụ.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
“Xùy!”
Lục Ly nghĩ nghĩ, lui về phía sau mười trượng, học theo Phó công tử đánh ra một đại thủ ấn, hướng Tiểu Thụ chộp tới. Nhưng đại thủ ấn khi xông qua tuyệt sát Thần Văn, mặt đất đột nhiên sáng lên, tiếp theo một mảnh hào quang xông ra, toàn bộ xoắn nát đại thủ ấn của hắn.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Hào quang rất sáng, chiếu sáng toàn bộ sơn động. Bên ngoài ba người kia đang ngắt lấy quả màu đen, giờ phút này đều kinh động, toàn bộ ngẩng đầu hướng bên này trông lại.
– Thác nước sau có dị bảo, lão Lục, lão Thất các ngươi đi xem một chút!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Một đạo quát khẽ vang lên. Hai người nhanh chóng hướng bên này vọt tới. Lục Ly âm thầm kêu khổ, thật vất vả phát hiện thần dược, chẳng lẽ muốn chắp tay nhường cho người khác?
– Thần Sơn ra!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly con ngươi nhất chuyển. Thần Sơn thế nhưng là Cửu Kỳ Sơn, năm đó trọng bảo của Mục Đế. Không biết có thể trấn áp tuyệt sát Thần Văn hay không. Hắn đánh Thần Sơn về phía trước. Đạo hào quang kia lập tức yếu đi không ít.
– Tốt!
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Lục Ly lần nữa nhô ra đại thủ, đem gốc Tiểu Thụ khô héo chộp trong tay. Tiểu Thụ mỗi lần bị bắt lấy liền toả ra sinh cơ, phía trên toát ra rạng rỡ thần quang.
Tiểu Thụ còn cực lực vặn vẹo, giống như một con thú nhỏ muốn tránh thoát. Lục Ly đại hỉ, nhanh chóng thu hồi lại, chứa vào Thiên Tà Châu bên trong, đồng thời thu hồi Thần Sơn.
Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!
Cùng lúc này, hai đạo nhân ảnh phá không mà đến, xuyên qua thác nước tiến vào trong sơn động. Hai người vào đây nhìn thấy Lục Ly, trên thân lập tức bốc lên vô tận sát cơ.