Chương 1941
Chẳng dễ dàng như vậy
Chương 1941: Không dễ dàng như vậy
“Hai trăm vạn!”
Thiên Ưng lộ ra nụ cười lạnh giá. Bọn hắn tận tâm tận lực cướp bóc mấy trăm thế lực nhỏ, chưa chắc đã có được hai trăm vạn. Lục Ly vừa mở miệng đã đòi hai trăm vạn, đúng là cho rằng mình thiên hạ vô địch.
Thiên Ưng không thích nói nhảm, hắn vung tay lên, lạnh lùng ra lệnh:
– Xử lý người này!
Hai ba trăm người đi theo hắn lập tức tản ra, từng người như quỷ mị, tốc độ kinh người. Đám người này di chuyển đầy mê hoặc, rõ ràng đang hướng về phía này, thân thể lại xuất hiện ở bên kia, trông tựa như bóng ma.
– Bắn!
Chưa tới gần Lục Ly, nhiều tay sai đã tụ tập tiễn. Những mũi tiễn này khắc thần văn, tỏa ra ánh sáng lục sắc, rõ ràng có kịch độc.
Mỗi người không chỉ bắn ra một mũi, mà là mấy chục mũi. Trong chốc lát, cảm giác như cả bầu trời đều là tiễn. Quan trọng nhất là những mũi tiễn này có thần văn, khiến chúng trông như có sự sống, tựa như những con độc xà đang vặn vẹo giữa không trung, muốn gặm Lục Ly thành hài cốt.
Lục Ly bước một bước lên không, không gian vặn vẹo, thời gian gia tốc. Thân thể hắn thoáng cái bay lên cao, khiến toàn bộ mũi tiễn đều bắn trượt.
– Bắn!
Một người hét lớn, tụ tiễn hướng lên cao vọt tới, đầy trời mũi tên nhỏ màu lục bao phủ bầu trời. Nhưng tốc độ của Lục Ly quá nhanh. Tiêu Dao bộ vốn là tuyệt kỹ thành danh của Chúng Sinh cung cung chủ, đã đạt tới Nhị trọng thiên, huống hồ còn được Tu La lão nhân bị nhốt mấy chục vạn năm cải tiến hoàn thiện.
Thân thể Lục Ly nhất chuyển, biến mất ở phương xa. Khi mọi người không thể khóa chặt mục tiêu, không biết phải làm sao, Lục Ly đã quay lại lao tới.
– Xoẹt!
Lần này, Lục Ly không cho đối phương cơ hội ra tay trước. Hắn từ xa bổ ra Sát Địch Quỷ Trảm, đao mang giữa không trung lộn vòng ba lần, uy thế mênh mông của thiên địa áp xuống, khiến tốc độ đám người đều giảm mạnh.
– Oanh!
Đao mang nổ tung ba bốn người, biến họ thành bột mịn. Lục Ly nhẹ nhàng hạ xuống, không dừng lại, mà thả ra mấy chục vạn con Hư Không Trùng màu vàng kim cùng mấy trăm con Hư Không Trùng màu ám kim.
Những sát thủ này thủ đoạn âm hiểm độc địa. Lục Ly có tốc độ cực nhanh lại có Hư Không Trùng, không đáng đánh cận chiến. Hư Không Trùng nhập thể, đám người này đều phải chết.
– Lục Ly, có bản lĩnh cùng ta chính diện một trận chiến!
Thiên Ưng rống to. Hắn thấy nhiều côn trùng xông vào thân thể thuộc hạ, nhiều người ngã xuống đất, kêu thảm, sắc mặt đại biến. Thân thể hắn phi động, tránh nhẹ nhàng những con Hư Không Trùng màu ám kim, liên tục gào thét kích động Lục Ly ra tay chính diện.
– Xoẹt!
Một đạo đao mang bay tới, lần này nhắm thẳng Thiên Ưng. Điều khiến Lục Ly kinh ngạc là thân thể Thiên Ưng uốn éo, biến mất tại chỗ, cưỡng ép tiến vào hư không. Đợi đao mang gào thét bay qua, hắn mới từ trong hư không chui ra.
Lục Ly thân thể đâm xuyên qua vị trí gần đó, lần nữa thả ra mấy chục vạn Hư Không Trùng màu vàng kim cùng mấy trăm con màu ám kim. Trước khi rời đi, hắn còn trở tay bổ ra Sát Địch Quỷ Trảm, nổ tung vài người.
Chiến thuật du kích!
Lục Ly lục lọi ra một loại chiến thuật mới. Tốc độ của hắn nhanh như vậy, trước kia lại không biết lợi dụng. Lần này hắn đột nhiên tỉnh ngộ, bắt đầu tìm tòi loại chiến pháp đặc thù này.
Đồng thời, hắn cũng đang nghiên cứu Tiêu Dao bộ. Hiện tại hắn chỉ vận dụng được tốc độ nhanh của Tiêu Dao bộ, còn chưa quen thuộc với sự linh hoạt quỷ mị của nó.
Hắn lần lượt lao tới, mỗi lần thả một ít côn trùng, mỗi lần giết chết một hai người. Thiên Ưng nhiều lần muốn công kích, nhưng hắn có Đại Đạo Vết Tích, cảm giác lực vô cùng biến thái. Vận chuyển Tiêu Dao bộ, hắn dễ dàng lách qua, trước tiên đồ sát thuộc hạ của đối phương.
– Đại Đạo Vết Tích cùng Tiêu Dao bộ thật sự là sự phối hợp hoàn hảo!
Lục Ly âm thầm cảm khái. Tốc độ cực hạn của Tiêu Dao bộ cộng với cảm giác lực siêu cường của Đại Đạo Vết Tích, khiến hắn cảm giác như cá gặp nước.
Thiên Ưng tuy tinh thông các loại thuật ám sát, nhưng giờ lại rơi vào cảnh anh hùng vô dụng. Hắn có thể dễ dàng cảm nhận được sự tồn tại của Lục Ly, tránh né trước thời điểm, khiến hắn không có cơ hội xuất thủ.
Thuộc hạ của Thiên Ưng lần lượt chết đi, hơn phân nửa đã chết nhanh chóng, khiến Thiên Ưng đỏ ngầu cả mắt. Hắn vô số lần muốn ám sát Lục Ly, nhưng ngay cả ống tay áo của Lục Ly cũng không chạm tới.
Thủ đoạn ám sát của hắn rất nhiều, nhưng vấn đề là đều cần cận thân. Không có cách nào cận thân thì không thể công kích, trừ phi có thể cách không ám sát. Hắn cũng đã thả ra rất nhiều lần, đáng tiếc Lục Ly trơn trượt như bùn, một lần cũng không trúng.
– Phải đi, nhất định phải đi, nếu không ta cũng sẽ chết ở đây!
Con ngươi Thiên Ưng chuyển động. Đợi Lục Ly lại một lần nữa bay đi, hắn thân thể tiềm nhập vào hư không, một lần duy nhất vượt ngang mấy trăm dặm, xông ra khỏi hải đảo.
– Muốn chạy trốn?
Giọng nói lạnh lùng vang lên. Thiên Ưng quay đầu nhìn lại, Lục Ly đã đuổi theo dễ dàng. Trong mắt hắn lộ ra vòng hồng quang, nhưng không công kích, mà là bên ngoài cơ thể xuất hiện hỏa diễm, thân thể như một đạo lưu quang bay về phía xa.
– Thiêu đốt tinh huyết?
Lục Ly cười lạnh. Thiên Ưng thật sự không cam tâm, thiêu đốt tinh huyết để tăng tốc. Dù tăng lên cũng kém xa tốc độ của hắn. Chân hắn đạp lên hư không, không gian vặn vẹo, thời gian gia tốc, thoáng cái vọt tới, đuổi kịp Thiên Ưng.
– Xoẹt!
Lục Ly vung Thất Tinh Chiến Đao, phóng thích Sát Đế Quỷ Trảm. Thiên Ưng là thủ lĩnh Thiên Ưng Quân đoàn, đại bộ phận thần nguyên kim và bảo vật đều ở trên người hắn, làm sao có thể để hắn đào tẩu?
Thiên Ưng thiêu đốt tinh huyết, tốc độ phi thường khủng bố, nhưng sau khi đao mang đập tới, tốc độ hắn giảm mạnh, cuối cùng bị đao mang trọng trọng đánh bay ra ngoài.
Băng sương kiếm ý bắt đầu công kích, linh hồn Thiên Ưng bị đông cứng trong nháy mắt, ngàn vạn kiếm ý tập kích linh hồn hắn. Linh hồn Thiên Ưng không tính mạnh, đợi hắn tỉnh táo lại, đao mang đã lại bổ tới.
May mắn hắn mặc Hồng Linh Thiên Bảo Chiến Giáp, lực phòng ngự bản thân cũng không tệ, nên chỉ bị đánh bay ra ngoài, chịu chút thương tích nhẹ.
– Hưu hưu hưu!
Hai người đã bay ra hải đảo mấy vạn dặm. Những cuộc công kích thu hút nhiều trinh sát ở gần. Từng nhóm trinh sát bị kinh động, bay về phía này.
– Đao mang lộn vòng, chẳng lẽ là Địa Ngục Sát Thần?
– Đúng vậy, chính là Địa Ngục Sát Thần. Nhất kiếp tu vi, tốc độ thật nhanh, mang theo mặt nạ Lệ Quỷ, không sai rồi.
– Người truy sát hắn là ai? Hình như là thủ lĩnh Thiên Ưng Quân đoàn, Thiên Ưng.
– Hình như là! Tê tê, Địa Ngục Sát Thần quá mạnh, lại truy sát Thiên Ưng. Thiên Ưng với thuật ám sát lừng lẫy nổi danh mà.
– Mau trở về bẩm báo!
Sát chiêu đặc biệt của Lục Ly bỗng chốc bị người nhận ra, Thiên Ưng cũng là người rất nổi danh, đều bị trinh sát nhận diện, lập tức gây ra chấn động lớn.
– Địa Ngục Sát Thần, ngươi muốn giết ta không dễ dàng như vậy!
Thiên Ưng đột nhiên gầm lên giận dữ. Trên tay hắn, giới chỉ sáng lên, lấy ra một trái cây màu đỏ, nuốt chửng vào. Toàn thân khí tức lập tức cường thịnh gấp mười lần.
Thay vì công kích Lục Ly, hắn hóa thành một đạo lưu quang hướng phía nam bay đi, tốc độ thậm chí không hề chậm hơn Lục Ly.
– Đây là linh quả gì?
Lục Ly âm thầm lấy làm lạ. Thủ lĩnh giặc cỏ quân đoàn quả nhiên không thể khinh thường, đều có bảo mệnh thần thông. Hắn hừ lạnh một tiếng, tốc độ đạt tới toàn thịnh, tiếp tục đuổi giết.
Loại trái này dược lực có hạn, nhiều nhất chỉ duy trì được mấy nén nhang, lại khẳng định có di chứng. Đợi dược lực tiêu hao hết, Lục Ly xem Thiên Ưng còn cách nào trốn.