Trước
Sau

Chương 1937

Pháp Ấn, Pháp Luân, Pháp Thụ

Chương 1937: Pháp Ấn, Pháp Luân, Pháp Thuẫn

Lục Ly tỏ ý không muốn Hồn nô, mà là muốn lấy mạng Quỷ Sát. Trong mắt Quỷ Sát, sát ý liên tục tuôn ra, không còn gì để nói, chỉ có thể liều mạng.

Hắn không lập tức động thủ, bởi vì Lục Ly quá nhanh, hắn căn bản không thể tới gần. Con ngươi hắn chớp động vài lần, trong sự ngột ngạt cùng tâm hỏa giận dữ, hắn giơ cao pháp ấn trong tay, nói:

– Địa Ngục Sát Thần, ta có một loại bí thuật, chính là loại pháp ấn này. Ta chưa thể luyện chế ra đỉnh phong hình thái. Chỉ cần ngươi có thể nghiên cứu, luyện chế ra thành công, có thể dễ dàng nổ chết một vị Tam Kiếp Thiên Thần bình thường!

Lục Ly trong mắt mang vẻ cười mà không phải cười, đưa tay ra nói:

– Đưa cho ta xem một chút. Uy lực có vẻ rất lớn, ta có thể suy tính một chút.

– Đừng coi ta là ngốc! – Quỷ Sát cười lạnh nói – Nếu không cam đoan được tính mạng, ta thà hủy đi loại bí thuật này.

– Vậy ngươi hủy đi.

Lục Ly chẳng buồn để ý, khua tay nói:

– Loại pháp ấn này ba động quá rõ ràng. Đừng nói Tam Kiếp Thiên Thần, dù là nhị kiếp đỉnh phong cũng có thể cảm ứng được, đồng thời có thể nhanh chóng thoát đi. Muốn tới làm gì?

– Đó là vì ta chưa hoàn toàn tham ngộ Thần Văn, một số Thần Văn không thể bố trí! – Quỷ Sát giải thích – Ba loại Thần Văn mấu chốt nhất bên trong ta không thể bố trí, nếu không ngươi căn bản không cảm ứng được, vừa rồi đã có thể nổ chết ngươi. Ngươi lập Chủ Thần huyết thệ, chỉ cần không giết ta, ta sẽ đưa loại bí thuật này cho ngươi.

– Chủ Thần huyết thệ có thể lập!

Lục Ly nhẹ nhàng nói:

– Bất quá điều kiện tiên quyết là ngươi phải bắt thần nguyên kim mua mệnh của mình. Một trăm vạn thần nguyên kim, cộng thêm loại bí thuật này, ta có thể tha cho ngươi một mạng.

– Một trăm vạn?

Quỷ Sát tròng mắt nổi lên hồng quang, quát lạnh nói:

– Địa Ngục Sát Thần, ngươi quá phận! Đừng nói một trăm vạn, năm mươi vạn ta cũng không có!

– Vậy ngươi đi chết đi!

Lục Ly ngang nhiên xuất thủ, trong tay Thất Tinh chiến đao đột nhiên chém xuống. Kinh thiên đao mang sáng lên, bốn phía biển nước phun trào. Đao mang lộn vòng trên không trung, khiến biển nước kịch liệt cuộn trào. Thiên địa uy áp trấn áp xuống, Quỷ Sát vốn định đào tẩu, nhưng tốc độ lại giảm mạnh, cuối cùng bị đao mang hung hăng bổ trúng.

Lực sát của Quỷ Trảm không thể giết chết Quỷ Sát, bởi vì hắn có Hồng Linh Thiên Bảo chiến giáp. Nhưng một đao kia lại khiến năng lượng trong cơ thể hắn nhiễu loạn, không thể áp chế được Hư Không Trùng.

– A ~

Quỷ Sát kêu thảm một tiếng, ngũ tạng lục phủ yếu ớt nhất trong cơ thể bị gặm nhấm, toàn thân hắn đau đến run rẩy. Trước nguy cơ sinh tử, hắn phản ứng rất nhanh, sừng thú trên đầu lập tức phát sáng. Từng đạo năng lượng màu đen tiến vào cơ thể, lần nữa trấn áp Hư Không Trùng.

Khi hắn chuẩn bị đào tẩu, đột nhiên phát hiện công kích của Lục Ly còn mang theo công kích linh hồn. Linh hồn hắn bị đông cứng trong chớp mắt. Còn có ngàn vạn kiếm ý vọt tới, như ngàn vạn cây kim, từ bốn phương tám hướng đâm vào.

– Xoẹt ~

Vừa mới hóa giải công kích linh hồn, lần thứ hai Quỷ Trảm của Lục Ly đã tới. Cơ thể hắn lại một lần nữa bị tạc bay, năng lượng trong cơ thể bị chấn động đến nhiễu loạn. Sau đó, hắn hoảng sợ phát hiện bụng mình bị gặm sạch, nói cách khác, thần đan bị gặm nhấm. Hắn mất đi thần lực, tu vi bị phế sạch.

Linh hồn hắn truyền đến vẻ sợ hãi. Thần đan bị gặm, hắn có thể tìm thiên tài địa bảo để chữa trị. Nhưng không có thần lực, hắn ngay cả pháp ấn cũng không thể thôi động. Hắn giờ đã biến thành một phế nhân, không thể tạo thành uy hiếp lớn đối với Lục Ly.

Thứ duy nhất hắn còn có thể vận dụng chính là sừng thú. Đây là đặc thù thiên phú thần thông của bộ tộc hắn. Những năng lượng này tiến vào cơ thể địch nhân, một là có thể phá hủy thân thể, hai là có thể gây ra nhiễu loạn thần lực.

Vấn đề là, Lục Ly sẽ còn cho hắn cơ hội sao?

Trong cơ thể hắn có vô số côn trùng, chỉ cần Lục Ly tiếp tục công kích vài lần, toàn thân hắn sẽ bị gặm sạch. Sở dĩ hắn không để ý đến đau đớn, mà gào thét:

– Địa Ngục Sát Thần dừng tay! Một trăm vạn thần nguyên kim, ta cho ngươi! Trong giới chỉ có tám mươi vạn!

– Ách?

Lục Ly khẽ giật mình, không ngờ Quỷ Sát trên người lại mang nhiều thần nguyên kim như vậy. Là vì quân đoàn của hắn quá giàu có, hay là hắn đã gom hết thần nguyên kim trên người?

– Xoẹt!

Lục Ly không ngừng công kích, liên tục ra tay. Sau ba lần, Hư Không Trùng đã gặm Quỷ Sát thành một cỗ hài cốt.

Quỷ Sát quá âm hiểm xảo trá, Lục Ly không dám tới gần, cũng không có ý định nói chuyện với hắn. Giết chết hắn là cách làm an toàn nhất.

Hắn bay đi, thu vào tay Quỷ Sát Không Gian giới, binh khí, chiến giáp, cùng một pháp ấn. Thần niệm lập tức dò xét vào, đôi mắt hắn đột nhiên co rụt lại.

Bên trong Quỷ Sát Không Gian giới quả nhiên có vô số thần nguyên kim, hắn tùy ý quét qua đã thấy ít nhất bảy tám chục vạn. Hắn sờ lên miệng, thầm cảm khái: giết người cướp của quả nhiên là một món hời.

Khó trách nhiều quân đoàn giặc cỏ, việc này so với tổ kiến chiếm cứ một Tiểu Hải Đảo còn dễ làm giàu hơn. Cướp đoạt tài phú của người khác xa xa đơn giản, trực tiếp và nhanh chóng hơn việc tự mình sản xuất.

Tất nhiên, làm giặc cỏ nguy hiểm rất lớn, không cẩn thận sẽ bị giết. Thường tại bờ sông đi, làm sao không ướt giày? Lục Ly cũng không tiếp tục dự định làm giặc cỏ, chỉ là trước mắt thiếu thần nguyên kim thôi.

Hắn tiếp tục liếc nhìn thần niệm, phát hiện bên trong Quỷ Sát Không Gian giới bảo vật rất nhiều, Thần tài chồng chất như núi. Hồng Linh Thiên Bảo chiến giáp có ba kiện, binh khí có hai kiện, các loại kỳ dị bảo vật khiến người ta hoa mắt.

– Ông ~

Lục Ly lấy ra một quyển cổ thư, lật ra xem vài lần, thần sắc nhanh chóng trở nên chuyên chú. Bản này chính là bí thuật mà Quỷ Sát nói tới.

Đây là một loại Pháp khí luyện chế thư tịch, phía trên có rất nhiều tri thức về Thần Văn, được giảng giải rất tỉ mỉ. Phía trên không chỉ có pháp ấn luyện chế chi thuật, mà còn có hai loại Pháp khí kỳ dị khác.

Bốn phía có độn thú bơi tới, nhưng đều bị Hư Không Trùng thôn phệ. Lục Ly quét một lát, thu thập một phen rồi hướng trên biển phóng đi. Độn thú tuy không đáng sợ, nhưng nơi này vừa trải qua chiến đấu, không phải là địa điểm tốt để lĩnh hội.

Rời đi phụ cận, Lục Ly lặn ngầm hơn một canh giờ, tìm tới một hải đảo ẩn núp. Hắn không chờ đợi nữa, lấy ra bản Cổ Tịch để quan sát. Lúc trước tại Thần giới, hắn từng theo Cổ trưởng lão học qua một đoạn thời gian luyện khí, đối với luyện khí vẫn có một chút hứng thú.

Quan trọng hơn, ba loại Pháp khí được miêu tả trong Cổ Tịch này đều rất lợi hại, mỗi loại đều mang theo Thần Thông. Nếu có thể luyện chế ra, sẽ giúp ích rất lớn cho chiến đấu của hắn.

Ba loại Pháp khí này theo thứ tự là: Pháp Ấn, Pháp Luân, và Pháp Thuẫn.

Pháp Ấn là công kích hình. Quỷ Sát không gạt người, dựa theo mô tả trong Cổ Tịch, nếu luyện chế ra hình thái hoàn mỹ nhất của Pháp Ấn, uy lực không tầm thường, oanh sát Tam Kiếp Thiên Thần không phải vấn đề.

Pháp Luân cũng là tính công kích, nhưng là công kích linh hồn, vô cùng quỷ dị, lực công kích rất sắc bén.

Pháp Thuẫn xem xét là pháp bảo phòng ngự. Dựa theo lời nói phía trên, một Pháp Thuẫn ở hình thái hoàn mỹ nhất có thể chống đỡ được một kích mạnh nhất của Tam Kiếp đỉnh phong.

Ba loại pháp bảo này đều là duy nhất, một lần sử dụng. Ví dụ như Pháp Ấn nổ tung thì không còn, Pháp Thuẫn cũng vậy, chỉ có thể kháng cự một lần công kích.

Nhưng một Pháp Ấn có thể oanh sát một Tam Kiếp Thiên Thần, một Pháp Thuẫn có thể chống đỡ công kích của Tam Kiếp đỉnh phong. Loại Pháp khí này thật sự nghịch thiên. Nếu có thể luyện chế một vài cái đeo trên người, đó chính là bảo mệnh và giết địch lợi khí.

Việc luyện chế ba loại Pháp khí này không khó, mấu chốt là Thần Văn. Nếu không tham ngộ được Thần Văn, cả đời cũng không thể luyện chế ra ba loại Pháp khí này.

Lục Ly không có áp lực về phương diện này, bởi vì hắn có Huyết Tiên Đằng. Việc lĩnh hội Thần Văn giao cho Huyết Tiên Đằng là được. Chờ Huyết Tiên Đằng nghiên cứu xong, hắn sẽ thu thập Thần tài để bắt đầu luyện chế.

Hôm nay chỉ có một chương, tôi lười biếng một cách quang minh chính đại, vì hôm nay là sinh nhật của lão yêu.

Ngửa mặt lên trời cười to, bước ra ngoài sóng, ha ha ha.

1,798 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1937: Pháp Ấn, Pháp Luân, Pháp Thụ — Mê Tiên Hiệp