Trước
Sau

Chương 192

Nghiệp Chướng (Tiếp)

Chương 192: Nén ép (tiếp tục bạo!

Đỗ Tử Lăng cùng hai võ giả Thiên Hàn Quốc bị Vũ Linh Hư kích thương. Đỗ Tử Lăng nghĩ rằng đi đoạt bảo vật chắc chắn không qua, chi bằng sau khi dưỡng thương xong rồi mới nghĩ cách cướp đoạt.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Hoàng Kim Cự Quan bay đi, kèm theo một tiếng gầm chấn thiên động địa. Đỗ Tử Lăng rất rõ ràng rằng trên đỉnh núi chắc chắn đã xảy ra đại sự, Long Đế bảo tàng đoán chừng cũng đã hiện thế.

Bạch Thu Tuyết cùng Lục Ly bình an hạ sơn, những người còn lại lại không thấy bóng dáng. Đỗ Tử Lăng đương nhiên hoài nghi rằng Long Đế bảo tàng đã bị Bạch Thu Tuyết cùng Lục Ly chiếm được.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Bạch Thu Tuyết lúc này trên thân bị thương rất nặng, trong khi Đỗ Tử Lăng cùng ba người kia thương thế lại cơ bản đã ổn. Bọn họ ba người đều là Hồn Đàm cảnh trung kỳ, còn Bạch Thu Tuyết bên này chỉ có Bạch Hạ Sương cùng Bạch Cô là Hồn Đàm cảnh trung kỳ.

Tam đại vương quốc cùng Thiên Đảo Hồ vốn dĩ có ân oán, là quan hệ thù địch. Đỗ Tử Lăng sao có thể không động tâm nghĩ đến chuyện này?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Trước khi vào Long Đế mộ, các gia tộc đều có bàn giao rằng bên trong không được tổn thương tính mạng của công tử, tiểu thư thuộc các gia tộc đỉnh cấp.

Không thể giết người, không có nghĩa là không thể đả thương người. Cho dù Đỗ Tử Lăng đem Bạch Thu Tuyết bọn người toàn bộ phế đi, võ giả Thiên Hàn Quốc đều có thể bảo vệ bọn họ. Đỗ Tử Lăng sợ gì chứ?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Nhìn thấy đôi mắt đào hoa của Đỗ Tử Lăng hiện lên hàn quang, sắc mặt Bạch Thu Tuyết lạnh xuống. Nàng còn chưa lên tiếng, Bạch Hạ Sương vốn dĩ tính tình nóng nảy, nhịn không được phẫn nộ quát:

– Đỗ Tử Lăng, ngươi có ý tứ gì? Ngươi là cái gì mà muốn phân bảo vật?

Câu nói này của Bạch Hạ Sương nén giận mà ra, căn bản không cân nhắc đến hậu quả. Phía bên kia, Đỗ Tử Lăng tinh mang lấp lánh, xem ra Bạch Thu Tuyết cùng Lục Ly hoàn toàn đã đạt được Long Đế bảo tàng.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Nhìn thấy đôi mắt tham lam kia, Bạch Thu Tuyết lười nhác giải thích, nhàn nhạt nói:

– Đỗ Tử Lăng, ngươi muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, tự gánh lấy hậu quả!

– Ha ha ha!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Đỗ Tử Lăng ngửa mặt lên trời cười ha hả, lắc đầu nói:

– Bạch Thu Tuyết, ngươi cũng bị thương thành dạng này, khẩu khí còn lớn vậy sao? Ta Đỗ Tử Lăng không khi dễ nữ nhân. Long Đế bảo tàng ta chỉ cần một nửa, đừng ép ta động thủ. Đến lúc đó nếu nũng nịu đại mỹ nhân, đứt một tay một chân, có khi không gả ra được. Mà lại đám huynh đệ này của ta đối với ngươi cùng Sương tiểu thư đều ngưỡng mộ đã lâu, vạn nhất bọn họ khống chế không nổi, đem các ngươi tỷ muội...

– Hỗn đản!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Bạch Hạ Sương như một con sư tử cái triệt để nổi giận, trong tay một chiếc nhẫn lóe lên, một cây trường cung xinh đẹp xuất hiện. Tử Nguyệt ấn ký trên cổ nàng cũng phát sáng, liền muốn động thủ.

Bạch Vanh, Bạch Cô bọn họ cũng giận dữ không thôi, toàn bộ rút binh khí liền muốn xuất thủ. Bạch Thu Tuyết lại đưa tay áp chế mọi người, mục quang nhìn về phía Lục Ly nói:

– Lục công tử, có thể giúp ta một chuyện sao?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly nhún vai nói:

– Lục mỗ rất tình nguyện cống hiến sức lực cho Thu Tuyết tiểu thư.

– Tốt!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Bạch Thu Tuyết chỉ vào Đỗ Tử Lăng cùng hơn mười người phía sau lưng, nói:

– Giúp ta đem chân của bọn họ cắt đứt.

– Hoa!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Toàn trường xôn xao. Bạch Thu Tuyết lại lôi kéo Bạch Hạ Sương, trực tiếp hướng nơi xa đi đến, đồng thời ra hiệu cho Bạch Cô mấy người lui ra phía sau.

Bạch Cô bọn người một bên lui lại, một bên ánh mắt lấp lóe, có chút không dám tin.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly mới là Thần Hải Cảnh hậu kỳ. Bạch Thu Tuyết để hắn một người đi độc đấu hơn mười người, trong đó có hơn phân nửa là Hồn Đàm cảnh, lại còn có ba người là Hồn Đàm cảnh trung kỳ.

Lục Ly trầm mặc. Hắn không muốn bại lộ thực lực, mà lại đắc tội Đỗ Tử Lăng, hậu quả cũng rất nghiêm trọng.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Nhưng nghĩ lại nghĩ, nếu hắn không động thủ, Đỗ Tử Lăng cũng sẽ động thủ. Hắn không phải là chiến không thể.

Đã muốn chiến, Lục Ly cũng không thèm đếm xỉa!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Trong tay hắn, giới chỉ lóe lên, Kình Thiên Kích xuất hiện. Hắn chậm rãi nâng lên, chỉ vào Đỗ Tử Lăng cùng những người phía sau, nói:

– Thu Tuyết tiểu thư hạ lệnh, chư vị là tự mình gãy chân, hay là ta giúp các vị?

– Xoạt!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Phía bên kia Đỗ Tử Lăng ồn ào, rất nhiều người chửi ầm lên. Đỗ Tử Lăng có chút kinh ngạc, sau đó giận tím mặt. Một tên Thần Hải Cảnh hậu kỳ cũng dám lớn lối như thế? Người này ngớ ngẩn sao?

– Phế đi hắn!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Đỗ Tử Lăng lập tức phất tay, bên người một đám người phía sau lập tức bay đi. Lục Ly không nhúc nhích, hắn làm một động tác giống hệt trên đỉnh núi: hai tay ngửa ra sau, ngực chập trùng, hít một hơi thật sâu, đầu nghiêng về phía trước, mở rộng miệng,发出一 tiếng kinh thiên nộ hống.

– Lui ra phía sau, che lỗ tai!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Tại Lục Ly triển khai hai tay lúc, Bạch Thu Tuyết lập tức quát khẽ, đồng thời phi thân nhanh nhất về phía sau, hai tay che lỗ tai.

Bạch Hạ Sương bọn người mặc dù không hiểu tình huống, nhưng thấy Bạch Thu Tuyết trịnh trọng như vậy, mọi người tự động lui lại và che lỗ tai.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Ngao!

Một đạo Hổ khiếu long ngâm tiếng rống vang lên. Tầng không gian phía trước Lục Ly chấn động, một đạo cuồng phong hướng tiền phương dũng mãnh lao tới, thổi phất phới y phục của tất cả mọi người phía trước.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Phanh phanh phanh!

Hơn mười người toàn bộ ầm ầm ngã ngửa, hai tay che lỗ tai, bắp thịt trên mặt co rúm, máu tươi từ khóe miệng, khóe mắt, mũi và lỗ tai tràn ra.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Linh hồn của tất cả mọi người giờ khắc này tựa như bị đâm mấy nhát kim châm, bưng lấy đầu lăn lộn trên mặt đất, tru lên thảm thiết.

– Hưu!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Thân thể Lục Ly động, như lưỡi kiếm sắc bén vọt tới. Kình Thiên Kích vung lên, nhẹ nhàng bổ vào hai chân Đỗ Tử Lăng. Bạch Thu Tuyết bảo hắn cắt đứt chân, cũng không nói phế đi bọn họ, cho nên hắn ra tay có chút phân tấc.

– Răng rắc!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Xương cốt hai chân Đỗ Tử Lăng đứt gãy. Lục Ly vung chiến kích quét ngang, hai bóng người bị đập bay, xương cốt hai chân cũng đồng dạng đứt gãy.

Thân thể Lục Ly như u hồn hiện lên trong đám người, chiến kích như thiểm điện đánh xuống. Từng đạo tiếng gào thét vang lên, hơn mười người chỉ trong hai hơi thở đã toàn bộ bị đánh gãy chân.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Hưu!

Lục Ly lui lại, đứng tại chỗ, mặt hướng về phía Bạch Thu Tuyết bọn người. Hắn thu hồi chiến kích, chắp tay nói:

– Thu Tuyết tiểu thư, chân của những người này đã đoạn, còn có chỉ thị gì không?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Yên tĩnh! Phía bên Bạch Thu Tuyết hoàn toàn tĩnh mịch, không có ai nói chuyện.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Bởi vì giờ khắc này màng nhĩ của các nàng còn đang oanh minh rung động, rất nhiều người lỗ tai từng đợt nhói nhói, căn bản nghe không rõ Lục Ly đang nói gì.

Không chỉ là các nàng, xa xa, võ giả Thiên Vũ Quốc và Thiên Lương Quốc cũng giống như thế. Toàn bộ mọi người tựa như ngốc, nhìn về phía Lục Ly, trên mặt đều là vẻ chấn kinh và ngạc nhiên.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Tiếng rống trên đỉnh núi lại là do Lục Ly phát ra?

Bạch Hạ Sương thất thần thì thào, tựa như ban ngày thấy ma. Một tiếng rống to này của Lục Ly hoàn toàn lật đổ nhận thức của nàng về võ đạo.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Tại Bắc Mạc, võ giả có phân chia đẳng cấp nghiêm khắc, cơ bản vô cùng khó khăn để vượt cấp giết địch, trừ phi có huyết mạch thần kỹ cấp cao.

Tỉ như Bạch Hạ Sương với Tử Nguyệt, giống như nàng ở đỉnh phong Thần Hải Cảnh, nếu đánh lén thì có khả năng lớn giết được Hồn Đàm cảnh tiền kỳ.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Nhưng đó là đánh lén!

Lục Ly lại là quang minh chính đại nghiền ép một đám Hồn Đàm cảnh, trong đó có ba Hồn Đàm cảnh trung kỳ, khiến đối phương không hề có lực phản kháng, đường đường chính chính trấn áp.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Tiếng rống này là gì? Chẳng lẽ là huyền kỹ cấp cao?

Dùng lý giải của Bạch Hạ Sương về huyền kỹ, Bắc Mạc còn chưa có huyền kỹ biến thái như vậy, trừ phi là Thánh giai. Nhưng huyền kỹ Thánh giai Thiên Đảo Hồ chỉ có một người có, đó chính là người Thiên Ngục đảo, mà lại Thiên Ngục lão nhân đã tìm hiểu ba năm.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Nếu không phải huyền kỹ Thánh giai, thì chỉ có huyết mạch thần kỹ mới giải thích được. Vấn đề là Lục Ly không có huyết mạch ấn ký, đã không phải huyết mạch chiến sĩ, thì làm sao có thể có huyết mạch thần kỹ?

Bạch Hạ Sương không nghĩ ra, Bạch Thu Tuyết lúc này lại nghĩ đến một khả năng khác. Nàng nhíu mày nhìn Lục Ly một lát, thì thào:

– Chẳng lẽ đây là trong truyền thuyết, linh hồn loại cao cấp huyền kỹ?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Các người đặt mua quá sức, lão yêu không đếm xỉa, tồn cảo toàn bộ đập, lại bạo tám chương. Hôm nay đã bạo đến Chương 39:

Các người có bao nhiêu sức, lão yêu có bấy nhiêu điên cuồng!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Tiếp tục cầu trả tiền đặt mua!

Mời đến QQ đọc, tay q đọc, điểm xuất phát sáng thế trả tiền đặt mua Bất Diệt Long Đế!!!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Mời các người duy trì!!

Giao diện cho điện thoại

2,154 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 192: Nghiệp Chướng (Tiếp) — Mê Tiên Hiệp