Trước
Sau

Chương 1881

Núi Đao Mãnh Hổ

Chương 1881: Núi Đao Mãnh Hổ

Các bạn hãy vào group Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!

**********

Việc Ưng Chủy Sơn có một Thần Văn Đạo Trường hùng mạnh, rất nhiều lão nhân tu luyện tại Yêu Ma Sơn đều biết, nhưng Ly Hỏa Lão Đạo lại không hề đánh dấu nơi này trên bản đồ.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Hắn nghe nói Lục Ly muốn tìm Yêu Ma, mà nơi có nhiều Yêu Ma nhất chính là Ưng Chủy Sơn. Hắn đoán Lục Ly sẽ đến đó, nên cố ý không đánh dấu trên bản đồ, chỉ muốn cho Lục Ly một phen ngã nhào.

Lục Ly còn chưa lên đến đỉnh núi, đã cảm nhận được sự tồn tại của Thần Văn Đạo Trường. Đỉnh núi rất bằng phẳng, phía trên có một khối bình nguyên khổng lồ, cùng một góc nhô ra, trông giống như một chiếc mỏ đại bàng khổng lồ. Trên đỉnh núi còn có một ngôi miếu cổ, thoạt nhìn tựa như nơi quan sát của diều hâu.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Phía gần miếu cổ có vô số tảng đá kỳ dị, được bày trí rất lạ, nhìn hướng này rồi lại hướng kia, lẻ loi lạc lõng. Nhưng trên tất cả các tảng đá đều khắc thần văn, mà lại là thần văn cực kỳ dày đặc.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Chưa đến đỉnh núi, Lục Ly đã cảm nhận được sát ý vô tận. Những thần văn kia tràn ngập sát cơ nồng nặc, hắn cũng cảm thấy như trong đạo trường đang ẩn nấp những đầu Độc Xà, những con Cự Thú. Ai dám bước vào, chắc chắn sẽ bị phá tan thành từng mảnh.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Phía trước là núi đao, phía sau là mãnh hổ! Lục Ly cảm thấy dường như không còn đường lui. Lão Sơn Thúc đuổi theo từ phía sau, không vội vã ra tay, ngược lại còn cười nhạo:

– Đi đi, sao ngươi không đi? Ngươi cứ vào trong Thần Văn Đạo Trường xem sao. Chỉ cần ngươi bước vào, ta khẳng định sẽ không dám truy sát loạn xạ. Ngay cả ta cũng không dám xông vào nơi đó.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Ha ha ha!

Phía dưới, Vu Phi Tường cùng đám người đuổi theo, một đám tu sĩ đỉnh phong Nhị Kiếp mở đường, dễ dàng đánh lui nhiều Yêu Ma. Bọn họ bị Lục Ly giết hại quá nhiều, trong lòng tràn ngập hận ý, muốn tận mắt xem Lục Ly chết thế nào. Bọn họ cũng lo lắng Lục Ly thoát thân, nên liền tiến lên vây giết.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Trong mắt Vu Phi Tường đều là vẻ cười ngược, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Lục Ly nói:

– Lục Ly, lên đi, tiến vào Thần Văn Đạo Trường, không chừng ngươi còn có đường sống.

– Ha ha ha, Thần Văn Đạo Trường này chính là nơi kinh khủng nhất gần núi Yêu Ma. Lục Ly, ngươi dám vào, tuyệt đối sẽ không còn hài cốt!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Xông lên đi, ngươi không phải rất lợi hại sao? Sao không xông lên?

Đám người hô hào, sắc mặt Lục Ly biến ảo, hắn cắn răng phóng lên đỉnh núi. Lúc này hắn không có cơ hội Liên Phi độ hư không, chỉ có thể xông lên để tìm chút hy vọng sống.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Ha ha!

Lão Sơn Thúc không tấn công, trơ mắt nhìn Lục Ly xông lên đỉnh núi. Thiên Lượng Sơn nằm ngay cạnh Yêu Ma Sơn, bọn họ đã đến đây vô số lần. Thần Văn Đạo Trường nơi này cực kỳ khủng bố, ngay cả hắn cũng không dám lại gần ngôi miếu đá kia. Thậm chí gia chủ của Vu gia bọn họ cũng không thể tiến vào miếu đá, có thể thấy sự khủng bố của Thần Văn Đạo Trường nơi này.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Lục Ly chỉ là Thiên Thần Nhất Kiếp, dù nhục thân có phần cường đại, nhưng dám vào Thần Văn Đạo Trường này, hắn tin rằng không lâu nữa sẽ bị xoắn thành thịt nát. Trừ phi hắn ra tay trước.

– Ông!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Khi chân chạm vào đỉnh núi, Lục Ly cảm giác những thần văn xung quanh như sống lại. Ánh sáng lấp lánh hiện lên trên thần văn, tuy không rõ ràng lắm, nhưng tựa như những con Cự Long đang duỗi mình trong thạch phong.

Thần văn khẽ động, sát cơ đầy trời đập vào mặt. Cảm giác này tựa như Lục Ly xông vào một kiếm trận, giống như hắn dám di chuyển nửa bước, hàng vạn đại kiếm liền sẽ phóng tới, đâm hắn thành tổ ong.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Lục Ly căng thẳng toàn thân, thần niệm quét bốn phía, hắn muốn tìm một con đường sống. Nhưng khi rà quét toàn bộ tứ phương, hắn phát hiện khắp nơi đều là sát cơ, căn bản không có sinh lộ nào. Hắn cảm giác dù có lao về hướng nào, cuối cùng cũng sẽ bị xoắn thành bột mịn.

– Làm sao bây giờ?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Tiến lên là chết, lui lại cũng là chết. Lục Ly đối với cảm ứng nguy hiểm chưa bao giờ sai lầm, hắn tin rằng thần văn nơi này ẩn chứa lực lượng kinh khủng. Nếu đi nhầm một bước, dù nhục thân có cường đại đến đâu cũng sẽ bị nghiền nát.

Nếu lùi lại liều mạng với Lão Sơn Thúc, hắn biết bản thân không thể địch nổi, chớ nói chi là còn có Ngốc Đầu Hồ cùng nhóm cường giả khác đang đứng xem.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Ném nát Thiên Vân Tiên Tử ngọc phù, Thiên Vân Tiên Tử ở xa Thiên Vân Sơn, dù nàng là đỉnh phong Tam Kiếp cũng không thể lập tức bay tới.

– Huyết Linh Nhi!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Lục Ly cuối cùng nghĩ ra một biện pháp, hắn truyền âm cho Huyết Linh Nhi:

– Ta đến một nơi cực kỳ khủng bố, khắp nơi đều là thần văn. Ngươi mau giúp ta dò xét xem, từ chỗ nào đi ra sẽ an toàn hơn?

Huyết Tiên Đằng chui ra từ Thiên Tà Châu, đâm vào cơ thể Lục Ly, sau đó nhô ra từ dưới chân hắn, đi dò xét thần văn bốn phía. Lục Ly đứng yên bất động, lặng lẽ chờ đợi.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Đi đi, sao ngươi không đi? Ha ha ha!

– Đồ phế vật, vừa rồi còn ngạo mạn, giờ xông lên đỉnh núi rồi lại không dám động bước.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Tiểu tạp chủng, có cần ta đưa ngươi vào không?

– Lão Sơn Thúc, hắn đã muốn vào, cứ tiễn hắn vào đi. Không chừng hắn còn có thể tìm được bảo tàng trong cổ miếu, ha ha ha!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Tiếng cười ngược từ phía dưới truyền lên, Lục Ly mặc kệ, thần niệm khóa chặt người phía sau, sợ bọn họ tấn công, dùng một chưởng đánh hắn vào Thần Văn Đạo Trường.

Lão Sơn Thúc lạnh giọng nói:

– Tiểu tử, ngươi tự mình vào, hay là chúng ta đưa ngươi vào?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Có thể không tự tay giết Lục Ly, Lão Sơn Thúc hiểu rằng không nên động thủ. Hậu quả nếu Thiên Vân Tiên Tử truy cứu, họ cũng có thể trút sạch trách nhiệm cho việc Lục Ly tự mình vào Thần Văn Đạo Trường mà chết. Việc đó liên quan gì đến bọn họ?

Lục Ly quyết định kéo dài thời gian, hắn quay đầu nhìn Lão Sơn Thúc nói:

– Ngài cũng là một tiền bối tu luyện nhiều năm, ra tay đối phó một hậu bối, ngài không xấu hổ sao? Việc của thế hệ trẻ, để thế hệ trẻ giải quyết là vừa vặn.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

– Tốt!

Lão Sơn Thúc nhún vai nói:

– Các ngươi nhìn xem đủ chưa?

Vu Phi Tường cùng đám người trên mặt lập tức lộ vẻ âm tàn, hai người chạy như bay, muốn tấn công Lục Ly, đưa hắn vào Thần Văn Đạo Trường. Lục Ly vội vàng hét lớn:

– Chờ chút! Vừa rồi ta đã bóp nát ngọc phù thông báo Thiên Vân Tiên Tử, đồng thời dùng bảo vật đặc thù ghi chép lại cảnh tượng lúc này, truyền thu cho Tiên Tử. Các ngươi dám giết ta, Tiên Tử tuyệt đối sẽ không tha thứ.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Hai tu sĩ đỉnh phong Nhị Kiếp đang chạy như bay dừng bước, quay đầu nhìn Lão Sơn Thúc. Lão Sơn Thúc lại cười nhạo:

– Ngươi còn coi ta là trẻ ba tuổi sao? Thiên Vân Sơn cách đây xa như vậy, Thiên Vân Tiên Tử dù muốn phân thần mạnh mẽ xuống cũng không thể làm được. Bảo vật truyền thu cảnh tượng như vậy, lão phu chưa từng nghe nói.

– Giết!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Vu Phi Tường gầm thét, hai tu sĩ kia đưa tay phóng ra hai đại thủ ấn, muốn đánh bay Lục Ly. Huyết Linh Nhi lúc này truyền âm vang lên, khiến Lục Ly như rơi xuống vực thẳm:

– Chủ nhân, ta lĩnh hội thần văn không đủ thời gian, thần văn nơi này quá huyền diệu, ta căn bản không hiểu nổi. Thật xin lỗi.

– Xuy xuy!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Một đạo hắc quang cùng một đại thủ ấn đồng loạt bay tới. Hắc quang thoáng cái đánh trúng vào Lục Ly. Lục Ly cảm giác bị một cỗ cách lực đánh trúng, thân thể áp chế không nổi. Chờ khi đại thủ ấn phía sau đánh tới, hắn triệt để mất đi sự vững chắc, thân thể đập thẳng vào bên trong.

– Ông ~

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Bên trong Thần Văn Đạo Trường, ánh sáng vạn trượng rực rỡ, tựa như vô tận kiếm trận bị kích hoạt. Hàng vạn sát cơ khóa chặt Lục Ly, hắn cảm giác căn bản không có chỗ trốn, bất kỳ hướng nào cũng là tuyệt địa.

– Đúng rồi!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám để anh nhìn quá lâu.

Trước nguy cơ sinh tử, tiềm năng của Lục Ly bị kích phát. Trong khoảnh khắc này, tốc độ suy nghĩ của hắn nhanh gấp trăm lần bình thường. Hắn nhớ tới một sự kiện, trong cơ thể hắn có đại đạo vết tích, thứ này có thể khiến cảm giác lực của hắn nhạy cảm hơn mấy chục lần.

Hắn cắn răng nhắm mắt lại, không nhìn cảnh vật xung quanh, tâm niệm lặng lẽ đi vào bên trong đại đạo vết tích. Hắn điên cuồng vận chuyển thần lực trong cơ thể, du tẩu trong đại đạo vết tích, mượn nhờ nó để cảm ứng vô tận sát cơ bốn phía.

2,019 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1881: Núi Đao Mãnh Hổ — Mê Tiên Hiệp