Trước
Sau

Chương 1842

Chấn nhiếp quần hùng

Chương 1842: Chấn nhiếp quần hùng

Các bạn hãy vào group Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!

**********

Giống như việc Lục Ly không trốn, nếu Lão Cung và bọn người đó còn chần chừ một trận nữa, thì có lẽ Lục Ly vừa bỏ chạy liền sẽ bị họ hiểu lầm là khiếp đảm. Lão Cung đương nhiên sẽ không từ bỏ truy sát.

Mà lại nữa, Lục Ly truyền tống rời đi, đó chính là đi ra ngoài, không còn ở trong địa giới của Tích Lôi Sơn và Thiên Vân Sơn nữa. Cho dù bọn họ truy sát thế nào, trên nguyên tắc đều không vi phạm quy tắc. Thiên Vân Tiên Tử có thể quản lý việc ở Thiên Vân Sơn, nhưng không thể quản lý toàn bộ Thiên Ma Đảo. Thiên Ma Đảo, trừ khu vực trong thành trì ra, những nơi khác đều có thể khai chiến, đây là quy củ do Đại Ma Vương tự mình quyết định.

Tám người như rồng dữ bắn ra, hướng về phía Thiên Vân Sơn đuổi theo. Sau khi đuổi được hơn mười dặm, Lão Cung đột nhiên dừng lại, nói với ông lão tóc tím bên cạnh:

– Lão Triệu, ngươi đi triệu tập mấy trăm người kia phân tán lùng bắt. Cẩn thận Lục Ly dùng chiêu Kim Thiền Thoát Xác. Chúng ta một đường hướng Thiên Vân Sơn đuổi theo, coi như Lục Ly tạm thời không đi Thiên Vân Sơn, nhưng cuối cùng hắn chắc chắn sẽ trở về. Các ngươi tản ra bốn phía lùng bắt, một khi phát hiện hắn thì lập tức đưa tin cho chúng ta.

– Tốt!

Lão Triệu khẽ vuốt cằm. Lão Cung nghĩ đã chu đáo, vạn nhất Lục Ly không hướng Thiên Vân Sơn chạy trốn, hắn triệu tập người cũng có thể lùng bắt được. Lão Triệu quay người bay về phía mấy trăm võ giả đang khai chiến kia, còn Lão Cung thì mang theo sáu võ giả khác chạy như điên.

Lão Triệu rất nhanh đã tới chiến trường khai chiến. Bên này, mấy trăm võ giả còn đang diễn kịch đánh nhau, ngươi tới ta lui, đánh cho quên cả trời đất. Bất quá cũng không có đụng tới đại chiêu, chỉ là những công kích bình thường nhất, nhìn thì dọa người mà thôi.

Dương Thống lĩnh đám người đã lui về. Tích Lôi Sơn bên kia truyền đến động tĩnh, bọn họ đều cảm nhận được, nên mới “vội vàng” quay trở lại.

– Còn đánh cái rắm gì, dừng lại!

Lão Triệu phất phất tay, phẫn nộ quát:

– Các ngươi mười người, phân biệt mang theo mấy chục người tản ra tìm kiếm Lục Ly. Tìm thấy Lục Ly rồi, trước tiên bóp nát ngọc phù thông tin cho ta!

Lão Triệu ném ra mười cái ngọc phù, chỉ vào mười người hạ lệnh. Những người bên này ngừng công kích, nét mặt đầy kinh ngạc, không nghĩ tới Lục Ly lại chạy trốn.

– Đi!

Nghe xong tin Lục Ly chạy trốn, tất cả mọi người đều nổ tung. Mười người kia nhao nhao mang theo mấy chục người hướng bốn phương tám hướng chạy như điên. Lão Triệu vốn định đi theo mọi người đuổi theo, nhưng sau đó hắn nghĩ nghĩ, việc lùng bắt này có vẻ như nhiều một mình hắn không được. Đôi mắt hắn nhất chuyển, dứt khoát hướng Hắc Sơn Cung phóng đi.

Sau gần nửa canh giờ, hơn hai ngàn người từ trong Hắc Sơn xông ra, chia làm mấy chục cỗ đại quân hướng bốn phương tám hướng phóng đi. Lão Triệu trở về điều động hơn hai ngàn người, những người còn lại lão Triệu không triệu tập nổi. Hơn hai ngàn người này đều là kẻ hận không thể đem Lục Ly ra thiên đao vạn quả.

Thêm vào đó vài trăm người kia, không sai biệt lắm hơn ba ngàn người, chia thành mấy chục con đại quân, ở bốn phía tám hướng bay chạy tìm kiếm. Kề bên này thoáng cái náo nhiệt lên. Lúc đầu có rất nhiều người ẩn núp ở phụ cận, giờ phút này đều bị hù dọa, còn tưởng rằng người Hắc Sơn Cung bị điên.

Lục Ly hoàn toàn chính xác không có hướng Thiên Vân Sơn chạy trốn. Tốc độ của hắn không bằng Lão Cung và bọn người đó, nếu hắn hướng Thiên Vân Sơn chạy trốn thì chính là tự chui đầu vào lưới. Hắn hướng phía nam chạy đi, nghĩ đến đường vòng trở về.

Trên tay hắn có một khối ngọc phù. Bóp nát ngọc phù không thể triệu hoán Thần Long, nhưng lại có thể triệu hoán một nữ nhân cường đại. Bất quá, Lục Ly cũng không đơn giản bóp nát ngọc phù. Chỉ là đám Nhị Kiếp Thiên Thần thôi, nếu như hắn gặp chút nguy hiểm đã cầu viện, Thiên Vân Tiên Tử chắc chắn sẽ xem nhẹ hắn.

Chính hắn là một người tự tôn tự ái, sẽ không dễ dàng hướng người khác khẩn cầu viện trợ, chớ nói chi là hướng một nữ nhân!

Thiếu ân tình cũng nên trả lại. Nếu như tất cả mọi chuyện đều hy vọng dựa vào người khác, nên có một ngày quen thuộc dựa vào người khác, vậy mình sớm muộn lại biến thành một kẻ phế vật.

Lục Ly chạy như bay, tốc độ cũng không quá nhanh. Hắn một đường chú ý ẩn tàng thân hình, phòng ngừa bị người phát hiện hành tung. Đầu óc hắn nhanh chóng chuyển động, nghĩ đến làm sao phá giải cục diện trước mắt.

Trốn?

Cho dù có thể trốn về Thiên Vân Sơn lại như thế nào? Chẳng lẽ hắn trở về khẩn cầu Thiên Vân Tiên Tử phái Trần trưởng lão tiếp tục thủ hộ hắn mấy năm nữa? Không nói hắn không mở nổi cái miệng này, liền nói mở miệng, Thiên Vân Tiên Tử có thể đáp ứng hay không đều khó nói.

Chiến!

Kia chỉ còn lại một con đường. Hắn phát hiện vừa rồi tám võ giả mạnh nhất cũng chỉ có cảnh giới Nhị Kiếp Thiên Thần đỉnh phong. Theo hắn tính toán, Nhị Kiếp Thiên Thần đỉnh phong hẳn là vô pháp đơn giản giết chết hắn, cho nên hắn cũng không phải là không có cơ hội.

Thân phận của đám người này, trong lòng Lục Ly đã đại khái xác định, hẳn là mấy ngàn người bị trục xuất từ Thiên Vân Sơn. Mấy ngàn người này mạnh nhất chỉ có Nhị Kiếp Thiên Thần đỉnh phong, hắn không phải là không có sức đánh một trận.

– Lê Thúc!

Lục Ly một bên bôn tẩu, vừa cùng Lê Thúc giao lưu tình huống. Giao phó xong, hắn truyền âm nói:

– Ta chuẩn bị nghĩ biện pháp giết đại bộ phận kẻ truy sát ta, để chấn nhiếp quần hùng, khiến bọn hắn sau này không dám tìm chúng ta phiền phức. Ta cần ngươi trợ giúp!

– Chủ nhân, ngươi nhất định phải làm như vậy sao?

Lê Thúc bờ môi có chút phát khổ. Giống như chỉ là võ giả bình thường, hắn liều mạng cũng không sao, nhưng nếu có võ giả Nhị Kiếp Thiên Thần đỉnh phong, hắn rất có thể sẽ bị đánh chết.

– Liều mạng đi, ngươi yên tâm, ta sẽ hết sức bảo toàn ngươi!

Lục Ly hạ quyết tâm. Hắn để Lê Thúc từ bên trong ngọn thần sơn phóng ra, sau đó chính mình tiến vào bên trong ngọn thần sơn, đổi Lê Thúc mang theo hắn bôn tẩu. Hắn tiềm phục tại bên trong ngọn thần sơn, chính là một con đao sắc bén, tùy thời có thể dùng ra ngoài giết người.

Cường giả Nhị Kiếp đỉnh phong rất mạnh, nhưng trong thân thể một khi đi vào mấy trăm vạn Hư Không Trùng, đoán chừng cũng chịu không nổi. Đến lúc đó, Lục Ly có thể từng điểm từng điểm mài chết hắn.

Lục Ly hạ lệnh, Lê Thúc không có biện pháp, chỉ có thể mang theo Thần Sơn tiến lên. Tốc độ của hắn không dám quá nhanh, cho nên sau nửa canh giờ, đằng sau đã đuổi tới mấy chục người.

Mấy chục người này thần niệm quét bốn phía, nhẹ nhàng khóa chặt Lê Thúc. Bởi vì đều là người từ Thiên Vân Sơn ra, vẫn có người nhận biết Lê Thúc. Một người quát to một tiếng, mấy chục người lập tức chen chúc mà tới.

– Chủ nhân, đuổi tới mấy chục người, thực lực ngược lại là bình thường, chỉ là người có chút nhiều!

Lê Thúc dùng thần niệm liếc nhìn, dò xét tinh tường về sau truyền âm nói. Lục Ly thần niệm lặng yên quét ra, truyền âm nói:

– Ngươi hảo hảo phối hợp ta, xử lý mấy chục người này xong, lập tức chạy trốn!

– Tốt!

Lê Thúc giả bộ bị phát hiện, kinh hoảng bỏ trốn, tốc độ lại tận lực áp chế, để phía sau mấy chục người nhẹ nhàng đuổi theo, đem hắn cho vây quanh đi vào.

– Giết!

Hơn bốn mươi người rống giận hướng Lê Thúc điên cuồng vọt tới, mười mấy người ở rất xa thả ra công kích từ xa. Tại lúc này, trong tay Lê Thúc, Thần Sơn quang mang lóe lên. Thân thể Lê Thúc biến mất vào bên trong ngọn thần sơn, Lục Ly lại thoáng hiện mà ra.

– Rầm rầm rầm!

Hơn mười đạo công kích từ xa toàn bộ đánh vào người Lục Ly. Tiểu sơn bên người Lục Ly đều bị che kín, trong chớp nhoáng này đất rung núi chuyển, tiếng nổ đinh tai nhức óc, bụi đất liên tục mà lên, đất đá bay đầy trời bắn, ngọn núi nhỏ này đều bị tạc ra một cái hố sâu to lớn.

– Hưu!

Một người từ trong hố sâu bay vụt mà lên. Xiêm y của hắn bị tạc đến rách rưới, tóc cũng có chút rối bời, nhưng trên da hắn lại không có một vệt máu.

Cái kia khỏa thân thể lộ bên ngoài, trong cơ thể ẩn chứa cường hoành đến cực điểm lực lượng. Hắn chân sau trên mặt đất một điểm, thân thể như cự thú gào thét hai khu, thoáng cái xông vào trong đám người.

– Phanh phanh phanh!

Mấy cái binh khí bổ vào người và đầu Lục Ly, lại truyền đến một đạo trầm muộn nổ vang, một chút binh khí bị phản chấn lái đi. Lục Ly vung lên nắm đấm đối một người đầu đập ầm ầm đi, người kia trong nháy mắt bị đập bay ra ngoài, mặt bên trên đều là huyết!

– Keng keng!

Lại là mấy người công kích rơi vào người Lục Ly, lại cảm giác đập vào Thần Binh phía trên, căn bản là không có cách nào cho Lục Ly bất cứ thương tổn gì. Một đám người toàn bộ trợn tròn mắt, xem Lục Ly mục quang không giống như là nhìn xem một người, giống như là nhìn xem một cái tu luyện thành hình người viễn cổ Cự Thú.

– Chết đi!

Lục Ly trầm hống một tiếng. Bên trong ngọn thần sơn quang mang lấp lánh, từng bầy màu hoàng kim Hư Không Trùng chen chúc mà ra, trong nháy mắt bành trướng mà ra, đem phụ cận mười mấy người toàn bộ bao phủ đi vào.

: Năm chương đến!!

Giao diện cho điện thoại

1,962 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1842: Chấn nhiếp quần hùng — Mê Tiên Hiệp