Chương 162
Tuyệt Thế Giai Nhân
Chương 162: Tuyệt thế xinh đẹp
**********
Đêm xuân se lạnh, khiến người ta khó chịu, còn thành Thiên Tội thì đẹp đẽ trong màn đêm.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Trên quảng trường, người qua lại tấp nập như nước chảy. Không ít thiếu niên thiếu nữ đang dạo chơi. Thần sắc thản nhiên của nam tử, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc của nữ tử đều khiến tòa thành trì này thêm phần rực rỡ.
Lục Ly ngồi trên xe ngựa của Bạch quản sự, không hướng Thiên Ngục Thương Hội mà đi ra ngoài thành.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Bạch quản sự giải thích rằng Yên phu nhân hiện đang ở Bạch Đế Sơn, nơi tọa lạc Bạch gia đại viện. Việc nàng triệu kiến Lục Ly là sự coi trọng đặc biệt, bởi không phải ai cũng có thể lên được Bạch Đế Sơn.
Ngồi trong chiến xa, Lục Ly không để ý ngắm nhìn cảnh sắc đẹp đẽ xung quanh. Nàng cúi đầu trầm tư, ánh mắt lấp lánh không ngừng, không biết đang nghĩ gì.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Bạch Đế Sơn nằm cách phía Bắc thành vài dặm, ra cửa Bắc là thấy rõ. Núi không cao lắm nhưng rất dốc đứng, tựa như cột trời chống thẳng lên đỉnh mây.
Chiến xa do hai thần câu kéo, phi rất nhanh. Chỉ mất thời gian một nén nhang đã tới chân núi. Lục Ly nhìn xa thấy một con đường núi uốn lượn, vô cùng dốc đứng, nàng nhíu mày nói:
– Bạch quản sự, đường dốc thế này, xe khó lên lắm.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
– Yên tâm đi.
Bạch quản sự quay đầu cười nói:
– Chân núi có tiểu truyền tống trận, có thể trực tiếp lên đỉnh. Con đường này bình thường chỉ dùng cho hạ nhân, khách nhân sẽ cưỡi truyền tống trận.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Lục Ly trợn trắng mắt. Hào môn chính là vậy sao? Ngay cả ngoài đại viện cũng xây truyền tống trận, đây là chỗ giàu có đến mức Huyền Tinh không biết tiêu vào đâu.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Theo quan đạo, họ nhanh chóng đến một quảng trường nhỏ. Quanh quảng trường có vài thạch bảo, quả nhiên có một truyền tống trận nhỏ, có vài võ giả canh giữ.
Bạch quản sự dẫn Lục Ly xuống chiến xa, giơ lệnh bài vừa hiện thì bước vào truyền tống trận. Một đạo bạch quang bay lên trời. Lục Ly cảm giác ánh sáng lóa mắt, rồi xuất hiện tại một khoảng sân cỏ. Ánh mắt nàng quét qua, bỗng nhiên thấy Thiên Ngục Thành ở phía nam xa xa.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
– Địa điểm tốt thật.
Lục Ly đột nhiên hiểu vì sao Thiên Ngục Lão Nhân lại muốn đặt Bạch gia đại viện ở đây. Từ đây nhìn xuống, cả tòa Thiên Ngục Thành đều lọt vào tầm mắt. Cảm giác trở thành quân vương cao cao tại thượng, nắm giữ mọi cử động của thành trì phía dưới.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Phía trước là những thạch bảo chỉnh tề, khí phái, không thấy điểm cuối. Cây cối bốn phía xanh tươi, cảnh sắc ưu mỹ. Viện tử của bá chủ Thiên Đảo Hồ quả nhiên khác biệt.
– Lục Tiểu Ca, mời đi bên này.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Bạch quản sự không dẫn Lục Ly đi về phía đám thạch bảo lớn mà rẽ sang trái. Khu vực này không có nhiều thạch bảo, thay vào đó là nhiều hồ hoa, khắp nơi trồng hoa tươi. Mùa xuân vạn hoa đua nở, ánh trăng như thủy ngân rải khắp nơi, nhìn lại đẹp không sao tả xiết.
Bảy lần quặt tám lần rẽ, rốt cuộc cũng đến nơi, đó là một tòa Lộ Thiên Các lâu trên vách đá. Từ ngoài nhìn vào, có thể thấy dãy núi xa xa trùng điệp, những tiểu trấn bộ lạc nhỏ bé, khung cảnh khoáng đạt, khiến người ta tâm thần thanh thản.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Trên lầu Lộ Thiên Các có mấy thị nữ đứng hầu. Chính giữa bày một chiếc bàn vuông, bốn phía thắp nến. Một nữ tử mặc áo hoa màu đen bưng một chén rượu ngồi sau bàn.
Nữ tử không nhìn nàng, mà nhìn ra dãy núi xa xa. Đôi mắt sáng như sao, dung nhan xinh đẹp như ngọc, thân thể mềm mại toát lên vẻ mị hoặc ở khắp mọi nơi, ánh mắt dán chặt vào Lục Ly.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Cái gọi là tuyệt thế xinh đẹp, chính là vậy.
Bạch quản sự khẽ gật đầu với Lục Ly rồi lui xuống. Lục Ly bước lên Lộ Thiên Các, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Yên phu nhân. Hắn không che giấu sự nóng rực và dục vọng trong mắt, cứ thế nhìn Yên phu nhân như nhìn một bảo vật đẹp nhất thế gian.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Đợi Lục Ly từng bước tiến lại gần, Yên phu nhân mới thu hồi ánh mắt, quay đầu nhìn nàng cười nhạt:
– Nhìn đủ chưa?
– Chưa thấy đủ!
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Lục Ly nói rất thành thật, sau đó không đợi Yên phu nhân mời, nàng ngồi đối diện, bưng chén rượu đã rót sẵn uống một hớp:
– Phu nhân đẹp là trời ban cho, đồ vật đẹp là để thưởng thức và ca ngợi. Ta gặp không ít nữ tử, nhưng phu nhân tuyệt đối là người đẹp nhất.
Những lời nói đại mật, thậm chí vô lễ của Lục Ly khiến Yên phu nhân hơi kinh ngạc. Nàng quan sát kỹ Lục Ly một phen, lần nữa lộ vẻ kinh dị. Nàng nhận ra khí chất của Lục Ly khác biệt rất lớn so với lần trước gặp.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Nhiều hơn sự trầm ổn và tự tin, cùng vài phần bá khí. Thiếu niên vẫn là thiếu niên, sự ngây thơ chưa rút đi hết, nhưng hơn một tháng thời gian mà trưởng thành nhanh đến vậy khiến Yên phu nhân có chút thay đổi cách nhìn.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Tay nàng khẽ đưa xuống, mấy thị nữ lui ra. Khóe miệng nàng lộ ra nụ cười tuyệt mỹ, cười nhạt nói:
– Lục Ly, ngươi có lẽ không biết, ta còn có một ngoại hiệu gọi là Độc Quả Phụ. Ngươi độc thân phó ước, còn vô lễ như thế, sợ không xuống được Bạch Đế Sơn sao?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
– Độc Quả Phụ?
Lục Ly hơi kinh ngạc. Yên phu nhân này lại là quả phụ. Độc Quả Phụ, chẳng lẽ đã chết trong tay nàng rất nhiều người?
Hắn nhún vai nói:
– Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu. Có thể chết trong tay tuyệt sắc phu nhân, cũng là vinh hạnh của tại hạ.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Nhìn ánh mắt nóng rực của Lục Ly, Yên phu nhân bất đắc dĩ cười khổ:
– Lá gan ngươi quả nhiên càng lúc càng lớn.
Lục Ly cười nhạt, không để ý chút nào. Vừa mới triệt để đắc tội Bạch Hạ Sương, đánh mặt Bạch gia, giờ lại dám độc thân lên Bạch Đế Sơn, lá gan hắn sao có thể không lớn?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Dưỡng di khí, cư di thể!
Làm đến đảo chủ Huyết Sát Đảo, trở thành Thánh Chủ Thanh Loan Tộc và Mãnh Tượng Tộc, khí chất của Lục Ly đang lặng lẽ thay đổi. Có lẽ cũng vì hắn biết mình là con em của gia tộc Lục gia – gia tộc có huyết mạch mạnh nhất thập đại Trung Châu, nên trong khung người hắn thêm một tia ngạo khí.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Bạch gia rất mạnh, nhưng chỉ là bá chủ nhỏ tại Bắc Mạc. Hắn lại là con em của Lục gia – bá chủ Trung Châu. Hắn còn là con trai của Lục Nhân Hoàng cảnh giới!
Con em Lục gia sao có thể không có một tia bá khí? Con trai của Nhân Hoàng sao có thể không có chút ngạo cốt?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Phản kích của Địch Long bộ lạc, đêm mưa Vũ Lăng Thành, khổ chiến trên Huyết Sát Đảo, kỳ ngộ kỳ dị trong tiểu thế giới, đấu giá điên cuồng... tất cả giúp Lục Ly từng bước trưởng thành. Một loại khí tức nào đó trong người hắn đang chậm rãi thức tỉnh.
Thất trưởng lão bị đoạn tuyệt trăm vạn Huyền Tinh, khiến Lục Ly hiểu ra một đạo lý. Nếu không xử lý quan hệ với Bạch gia, sau này hắn sẽ không thể sống thoải mái tại Thiên Đảo Hồ.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Hắn tới Thiên Ngục Thành, vào phòng đấu giá, đánh mặt Bạch Hạ Sương, giờ lại lên Bạch Đế Sơn, hắn đã chẳng màng nữa.
Hắn hạ quyết tâm, tối nay nếu nói không tốt, hắn sẽ dẫn người vào tiểu thế giới. Đã có đường lui, vì sao còn phải quỳ gối thấp hèn trước Bạch gia?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Còn nếu không xuống được Bạch Đế Sơn, hắn cũng không lo lắng. Vẫn câu nói cũ: Bạch gia nếu không có khí độ ấy, sẽ không thể trở thành bá chủ Thiên Đảo Hồ.
Trên chiến xa, hắn đã nghĩ thông suốt mọi chuyện. Giờ đây, ánh mắt hắn sáng rực lạ thường, nhìn chằm chằm vào gương mặt tuyệt mỹ của Yên phu nhân, vô cùng cực nóng.
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Yên phu nhân trầm mặc một lát, ánh mắt nhìn về dãy núi xa xa, thản nhiên mở miệng:
– Lục Ly, ngươi có biết tối nay ta mời ngươi qua đây để làm gì không?
Chuyện chính sự. Lục Ly thu hồi thái độ lỗ mãng, suy nghĩ một chút rồi nói:
– Biết. Phu nhân muốn ta cúi đầu, còn muốn hợp tác với ta. Đương nhiên hợp tác có lẽ không quan trọng, quan trọng nhất là cúi đầu, đúng không phu nhân?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
Nụ cười trên khóe miệng Yên phu nhân bỗng nhiên đậm đà hơn vài phần. Nàng quay đầu nhìn thẳng Lục Ly nói:
– Ngươi sẽ cúi đầu sao?
Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.
– Đối với Bạch Hạ Sương, sẽ không!
Lục Ly lắc đầu, sau đó lại đưa thân thể về phía Yên phu nhân, nói:
– Đối với phu nhân, có thể cân nhắc.