Chương 1406
Sao ngươi không đi đoạt?
Chương 1406: Tại sao ngươi không đi đoạt?
Lục Ly vô cùng ngạo mạn, nhưng Nhạc Thần Sơn cũng không thể không thừa nhận, hắn nói đúng thực tế. Vừa rồi hắn lao xuống đánh, Nhạc Bất Phàm đã trúng chiêu, toàn thân chiến giáp bị xoắn nát. Nếu Lục Ly thật sự động sát tâm, dù có cứu trở về cũng chỉ là một cỗ thi thể.
Lục Ly giơ cao đánh khẽ, nhưng Nhạc Thần Sơn lại chẳng hề cảm kích, ngược lại càng thêm giận dữ. Bởi vì khí tức của Lục Ly quá yếu, sinh mệnh khí tức còn quá trẻ trung. Bị một tên mao đầu tiểu tử khiêu khích và nhục nhã, đây là điều bất kỳ cường giả nào cũng không thể chịu đựng nổi.
Nhạc Thần Sơn thành danh đã nhiều năm, dù không phải là đỉnh cấp cường giả tại khu vực Tây Nam U Yến, thì cũng là một nhân vật hào kiệt.
Hắn hôm nay có thể tới đây, bản thân đã cảm thấy đã cho rất nhiều mặt mũi, hạ thấp tư thái. Nào ngờ Trì Hi Nhi lại làm đau lòng hắn, giờ đây một tên Lục Ly nhỏ bé còn suýt chút nữa giết chết con trai hắn, lại còn dám nói chuyện với hắn về mặt mũi.
Điều này khiến Nhạc Thần Sơn cảm thấy bị xúc động nghịch lân. Trong tay hắn xuất hiện một tòa bảo tháp, thu Nhạc Bất Phàm vào trong, sau đó cười lạnh nói:
– Tiểu tử, đừng nói bản tọa lấy lớn hiếp nhỏ. Ta cho ngươi một cơ hội, tự sát tạ tội. Nếu không, ta sẽ để Đồ Thần điện chó gà không tha!
Nhạc Thần Sơn nói chuyện sát khí đằng đằng, uy áp vô hình khiến đám võ giả Đồ Thần điện đều không thở nổi. Vị cường giả tiếng tăm lừng lẫy tại biên giới Tây Nam này có đủ lực lượng và thực lực để nói lời này, hắn cũng làm được.
Lục Ly mặt không đổi sắc. Thần giới Siêu Cấp Đại Năng hắn cũng không phải chưa từng giết. Vị này so với Phó đường chủ Thần Tượng Tông Chiến Đường còn yếu hơn rất nhiều, thật sự muốn oanh sát thì vẫn có cơ hội.
Tuy nhiên, không muốn gây bất hòa với Thần giới Siêu Cấp Đại Năng, Lục Ly vẫn không muốn phát sinh xung đột. Dù sao Thiên Đế cung cũng là thượng phẩm thế lực, cường giả như mây. Đến lúc khai chiến, Côn Luân Sơn sẽ vĩnh viễn không ngày yên tĩnh.
Đôi mắt hắn chuyển động, nói:
– Nhạc Phó Cung Chủ, ta vừa rồi đã đưa tin cho trưởng lão Bàn Vương thành. Ngươi ỷ mạnh hiếp yếu, không sợ Bàn Vương tìm Thiên Đế cung phiền phức sao? Nếu Trì Hi Nhi nguyện ý đi với các ngươi, chúng ta sẽ không nói nhiều. Nhưng nàng không nguyện ý, vậy các ngươi chính là cưỡng ép cướp đoạt đệ tử Đồ Thần điện!
– Nói nhảm nhiều làm gì!
Nhạc Thần Sơn hơi mất kiên nhẫn, trong tay xuất hiện một chiến đao hình Liêm Đao, nói:
– Cuối cùng cho ngươi một cơ hội, tự sát hay không? Đợi lát nữa lão phu giết vào, sẽ luyện linh hồn ngươi thành Yêu Hồn, cả đời trầm luân.
– Ha ha ha!
Lục Ly thấy mình đã đủ kiểu nhượng bộ, mà Nhạc Thần Sơn vẫn bá đạo như vậy, trong lòng không khỏi nổi giận. Hắn chỉ vào Nhạc Thần Sơn nói:
– Lão cẩu, ngươi còn coi ta sợ ngươi sao? Ngươi muốn chiến, ta liền陪你 chiến! Không muốn liên lụy người vô tội, ngươi lui ra phía sau năm trăm dặm, ta ra cùng ngươi một trận chiến!
Lục Ly bị buộc đến đường cùng, hắn chuẩn bị không đếm xỉa. Đã định vận dụng Lôi Thần Nộ, hắn tự nhiên không muốn liên lụy người Đồ Thần điện, cũng tận lượng không muốn bại lộ Lôi Thần Nộ, miễn cho bị người khác phát hiện thân phận chân thật của mình.
– Hừ!
Nhạc Thần Sơn lạnh lùng hừ một tiếng, nhưng không nói tiếp. Lục Ly lại hỏi:
– Sao? Không dám sao? Không dám thì lăn về Thiên Đế phong của các ngươi đi.
– ...
Đám bang chúng cùng trưởng lão trên trán hiện lên những đường đen dày đặc. Dám nói chuyện với một Thần giới Siêu Cấp Đại Năng như vậy, còn mắng hắn là Lão Cẩu, muốn đơn đấu, trong mắt đám trưởng lão và bang chúng, Lục Ly giống như một kẻ ngu.
– Tốt!
Nhạc Thần Sơn không có dư thừa nói nhảm, trong mắt sát khí đằng đằng. Hắn khống chế chiến xa chậm rãi lùi về phía sau, thần niệm vẫn khóa chặt về phía này.
– Điện chủ!
Nhìn thấy trên người Lục Ly hiện ra Linh Ẩn Chiến Giáp, trong tay xuất hiện Đồ Ma chiến đao, Trần Nhạc bọn người cuống lên. Lục Ly đây là muốn ra ngoài chịu chết sao?
– Đừng nói nhiều, đều đừng ra ngoài, nhìn kỹ Hi Nhi!
Lục Ly khoát tay áo, trong tay đánh ra một đạo thần lực, vòng bảo hộ trở nên hơi mờ. Hắn thân thể lóe lên liền xông ra ngoài, đuổi sát Nhạc Thần Sơn mà đi.
– Có dũng khí!
Nhạc Thần Sơn nhìn thấy Lục Ly thật dám ra đây, không khỏi cảm khái một tiếng. Nghé con mới đẻ không sợ cọp, tiểu tử này lá gan rất to.
– Ông ~
Tiến lên hơn mười dặm, chiến giáp trên người Lục Ly quang mang lóe lên, biến mất tại chỗ cũ. Linh Ẩn Chiến Giáp khiến Thần giới Đại Năng vô pháp dò xét, nhưng Thần giới Siêu Cấp Đại Năng vẫn có thể cảm ứng được.
– Không biết sống chết.
Nhạc Thần Sơn nhẹ giọng thì thào, tiếp tục nhanh chóng lùi về phía sau. Hắn giả bộ như thần niệm vô pháp phát hiện Lục Ly, liên tục liếc nhìn bốn phía. Kỳ thật hắn có thể căn cứ những dao động không gian rất nhỏ để khóa chặt hành tung của Lục Ly.
Nhạc Thần Sơn giờ phút này có một loại khoái cảm “Miêu đùa chuột”. Chuột tự cho là rất lợi hại, kỳ thật làm sao trốn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của Miêu.
“Chờ chút, làm sao giết hắn đây?”
Vấn đề này hiện lên trong đầu Nhạc Thần Sơn. Đối với Lục Ly, hắn không có nửa điểm để ý, cảm giác tiện tay có thể bóp chết.
Lục Ly giờ phút này còn “tự cho là thông minh” ẩn thân, cho là có thể giấu diếm được hắn dò xét. Điều này khiến Nhạc Thần Sơn không tự chủ được nghĩ đến cách làm sao đùa tàn, đùa chết Lục Ly.
Lục Ly một đường lén lút tiến tới, biểu lộ rất khẩn trương. Thân thể hắn di chuyển trong chỗ tối, thỉnh thoảng khẩn trương ngắm Nhạc Thần Sơn một chút, tựa hồ đang “dò xét” xem Nhạc Thần Sơn có phát hiện ra hay không.
Lui về phía sau năm trăm dặm, Nhạc Thần Sơn đứng bất động tại chỗ. Lục Ly cách hắn có mấy chục dặm. Hắn lén lút vụng trộm tiếp cận, dáng vẻ này trong mắt Nhạc Thần Sơn nhìn cực kỳ buồn cười.
Ba mươi dặm, mười dặm, năm dặm!
Lục Ly lúc này hoàn toàn khẩn trương lên, bởi vì Linh Ẩn Chiến Giáp của hắn không nhất định có thể chống đỡ được công kích của Thần giới Siêu Cấp Đại Năng. Một sơ suất, dù hắn có thể oanh sát Nhạc Thần Sơn, thì bản thân cũng có thể bị chém giết.
Nhạc Thần Sơn một mực không nhúc nhích, chờ Lục Ly tới gần. Hắn muốn cho Lục Ly một chút hy vọng, rồi cuối cùng khiến hắn tuyệt vọng. Hắn rất muốn nhìn thấy biểu lộ chấn kinh tuyệt vọng của Lục Ly, hắn cho rằng sẽ rất thú vị.
Ba dặm!
Lục Ly không dám tới gần hơn, bởi vì hắn phát hiện nhẫn trên tay Nhạc Thần Sơn hơi có chút tỏa sáng. Xem ra Nhạc Thần Sơn chuẩn bị động thủ. Nhẫn của hắn gần như đồng thời phát sáng lên, tiếp theo hai đạo Lôi Thần Nộ xuất hiện!
– Ông!
Linh Ẩn Chiến Giáp trên người hắn biến mất, thay vào đó là Kinh Lôi Giáp. Trong tay Lôi Thần Nộ phát sáng lên, liền muốn dẫn bạo.
– Lôi Thần Nộ!
Không ngờ Nhạc Thần Sơn thoáng cái kinh hô lên. Tiếp theo, trong tay hắn xuất hiện một tòa bảo tháp, thân thể lóe lên tiến vào bên trong bảo tháp. Hắn truyền ra thanh âm có chút kinh ý:
– Tiểu tử, đừng dẫn bạo, chuyện gì cũng từ từ!
– Ách...
Lục Ly có chút kinh ngạc. Nhạc Thần Sơn không ngờ lại là người biết hàng. Thần niệm của hắn nhìn mấy lần trên tòa bảo tháp kia, cũng không dẫn bạo Lôi Thần Nộ. Bởi vì tòa bảo tháp này là siêu phẩm Thần khí, lực phòng ngự hẳn là rất mạnh, Lôi Thần Nộ không nhất định oanh lên được.
Hắn âm thầm đề phòng, tùy thời chuẩn bị dẫn bạo Lôi Thần Nộ, dừng một chút nói:
– Nhạc Lão Cẩu, đừng tưởng rằng ngươi tiến vào xác rùa đen bên trong, ta oanh không ra ngươi. Đã nhận ra Lôi Thần Nộ, hẳn là biết uy lực, oanh sát ngươi quá đơn giản. Ngươi giết ta không có bất kỳ chỗ tốt nào, ngược lại sẽ cho Đồ Thần điện mang đến vô tận hậu hoạn.
Ngữ khí của Nhạc Thần Sơn biến mềm nhũn một chút, truyền lời ra nói:
– Việc này đích thật là lỗi của chúng ta. Đã Trì Hi Nhi không muốn cùng ta đi, vậy hãy theo ngươi đi. Chúng ta về sau nước giếng không phạm nước sông.
Nhạc Thần Sơn sợ, sợ rất triệt để, ngoại tôn nữ cũng không cần. Lục Ly trầm ngâm, cũng không có dự định buông tha Nhạc Thần Sơn như vậy. Hắn nghĩ nghĩ, nói:
– Muốn sống cũng được, lập xuống Chủ Thần huyết thệ, về sau tuyệt không làm địch với Đồ Thần điện của ta. Mặt khác, cho chúng ta một tỷ thần nguyên, ta sẽ thả ngươi một con đường sống.
– Một tỷ? Tại sao ngươi không đi đoạt!
Nhạc Thần Sơn nghe xong liền nổ, trực tiếp quát:
– Vậy ngươi oanh đi! Trước khi chết ta cũng muốn lôi kéo ngươi đệm lưng!