Chương 14
Tâm của cường giả
Chương 14: Tâm trí của cường giả
Keng keng...
Âm thanh va chạm vang lên, lực lượng mạnh mẽ truyền đến, khiến tay phải của Địch Hổ run rẩy, hổ khẩu rạn nứt. Trong khoảnh khắc này, hắn suýt chút nữa đã không thể giữ chặt trường đao, sức mạnh kinh khủng khiến toàn bộ cánh tay phải tê dại.
Keng keng keng...
Mấy tiếng xé gió vang lên, ánh đao lấp lóe. Chỉ trong một giây, Lục Ly liên tục vung ra ba bốn nhát đao, đao đao mạnh hơn đao trước.
Địch Hổ rốt cuộc không thể tiếp tục cầm cự, bị đánh bay lui. Hắn liên tục lùi về phía sau, khí huyết toàn thân quay cuồng, không kìm nén được máu tụ trong cổ họng, phun ra một ngụm máu tươi.
Không!
Khoảnh khắc này, Địch Hổ hoàn toàn không để ý đến việc mình đang phun máu. Hắn hoảng sợ nhìn ánh đao đang nhanh chóng phóng đại, kinh hoàng rống to. Nếu như nhát đao kia của Lục Ly không dừng lại, đầu hắn tuyệt đối sẽ bị đánh nát.
Hừ!
Lục Ly không hề dừng lại, chỉ ở thời khắc cuối cùng, thân đao lật lại, dùng sống đao nện mạnh xuống bả vai của Địch Hổ.
Rắc!
Tiếng xương gãy vang lên, Địch Hổ giống như Địch Cổ, bị nện ngã xuống đất, xương quai xanh đứt gãy, đau đến mức lăn lộn trên mặt đất.
Ầm!
Một cái chân hung hăng dẫm lên ngực Địch Hổ, trường đao trượt sát đến cổ, khiến thân thể hắn不敢 động đậy nữa.
Ánh mắt Lục Ly băng lãnh, đứng trên cao nhìn xuống Địch Hổ, lạnh lùng nói:
- Địch Hổ, ngươi nghe cho rõ, lần sau còn dám tìm chúng ta phiền phức, hay nói lời khinh nhờn tỷ tỷ ta, ta sẽ thiến ngươi.
Hưu...
Trường đao Lục Ly xoay chuyển, vạch nhẹ lên quần Địch Hổ, cực kỳ chính xác làm "thứ kia" lộ ra. Cảm giác hạ bộ lạnh lẽo khiến cả người Địch Hổ run lên, giờ khắc này hắn đã quên đi cơn đau nhức kịch liệt trên bờ vai.
Gương mặt hắn hoảng sợ, trong lòng thầm mắng không thôi. Lục Linh là nữ nhân điên, Lục Ly này càng là thằng điên. Vừa rồi nếu trường đao lại sâu thêm một chút, mệnh căn của hắn đã phế.
Nhìn ba người trọng thương, Lục Ly quay người rời đi, ngay cả chiến đao cũng không thu lại, ném mặc cho Địch Cổ. Dù Địch Bá và những người trưởng thành trong bộ lạc đều đi xa, sau ba ngày hắn cũng có thể thức tỉnh huyết mạch.
Nhưng hắn tạm thời không muốn gây ra đại sự. Nếu như cắt đứt tay chân của ba người Địch Hổ, khẳng định sẽ làm bộ lạc xôn xao, trừ khi hắn muốn lập tức dẫn Lục Linh rời khỏi bộ lạc.
Sau khi rời đi, hắn không trực tiếp đến Đoạn Nhận Lĩnh, mà trốn ở phụ cận, theo đuôi ba người Địch Hổ trở về bộ lạc. Hắn sợ ba người Địch Hổ trả thù, phái người tìm Lục Linh phiền phức.
Ba người Địch Hổ dắt dìu nhau trở lại bộ lạc, tiến vào nhà mình. Rất nhanh, trong bộ lạc truyền đến từng tiếng khóc mắng của phụ nữ.
Lục Ly ở hậu sơn quan sát một hồi, xác định không ai đi gây sự với Lục Linh, thì hơi buông lỏng. Hắn vẫn chưa yên tâm, từ sau núi quay người tới gần nhà mình.
Lục Linh đang ở trong nhà yên tĩnh đọc sách. Nhìn thấy vết máu trên bụng Lục Ly, nàng nhíu mày hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Lục Ly lấy từ trong bao bố ra một ít thuốc bột đắp lên để cầm máu. Hắn mười tuổi đã lên núi săn giết dã thú, bị thương là chuyện rất bình thường, nên thuốc bột luôn ở bên người.
Hắn giải thích sự tình một lần, sau đó nhìn Lục Linh nói:
- Tỷ tỷ, xin lỗi, lần này đệ nhịn không được.
- Không sao, bị thương thì bị thương!
Lục Linh cũng không bối rối, ngược lại gương mặt bình tĩnh nói:
- Địch Bá không ở bộ lạc, bằng đám người Địch Hổ cũng lật không nổi sóng gió. Đệ yên tâm đi kéo quan tài đi, đừng lo lắng cho ta. Mặc dù tỷ tỷ không thể tu luyện huyền lực, nhưng năng lực tự vệ vẫn phải có. Ai dám tìm ta phiền phức, ta sẽ để bọn hắn hối hận.
Ách?
Nhìn thần sắc bình tĩnh của Lục Linh, Lục Ly cảm giác tựa hồ nàng ẩn giấu rất nhiều bí mật.
Hắn rất tin tưởng Lục Linh, nhẹ gật đầu không nói gì nữa, từ hậu viện nhảy ra ngoài, chạy về phía Đoạn Nhận Lĩnh. Dù bụng dưới bị thương nhẹ, chạy đi có chút đau đớn, nhưng tâm tình của Lục Ly lại rất vui vẻ.
Trọng thương ba người Địch Hổ, khiến hắn từ nhỏ đến lớn bị khi dễ vô số lần, lệ khí bị đè nén nhiều năm rốt cục được phóng thích.
Sau ba ngày hắn có thể thức tỉnh huyết mạch, còn có thể tu luyện huyền lực, hắn cũng không lo lắng Địch Bá trở về tìm phiền toái, cả người cực kỳ phấn khởi.
- Thức tỉnh huyết mạch, huyền lực, ta nhất định có thể trở thành cường giả!
Giờ khắc này, tâm trí trở thành cường giả của Lục Ly càng mãnh liệt. Chỉ có nắm giữ chiến lực mạnh mẽ, mới có thể không bị người khi dễ, mới có thể thủ hộ tỷ tỷ, mới có thể sảng khoái như vừa rồi.
Hiệu quả của thuốc bột không tệ, chờ đến Đoạn Nhận Lĩnh, vết thương của Lục Ly đã khép lại, ẩn ẩn có dấu hiệu kết vảy.
- Sao hôm nay tới trễ như vậy?
Di tiểu thư vừa vặn ở Đoạn Nhận Lĩnh. Lục Ly vừa đi vừa về giày vò mấy bận, chờ đến Đoạn Nhận Lĩnh thì mặt trời đã lên cao. Hiện tại Lục Ly là chủ lực kéo quan tài, nàng tự nhiên có chút bất mãn.
Lục Ly gượng cười hai tiếng, thuận miệng giải thích:
- Trong nhà có một số việc, cho nên tới trễ.
Di tiểu thư thản nhiên nhìn lướt qua vết máu trên bụng Lục Ly, cũng không hỏi, mà dặn dò:
- Bên Hàn Băng Thâm Uyên kia có thể sắp xảy ra chuyện, tăng thêm tốc độ, tranh thủ mấy ngày nay di chuyển toàn bộ tổ quan.
- Vâng!
Lục Ly nhìn phương bắc, nội tâm cũng có chút nặng nề. Vũ Lăng Quận ở phía nam Hàn Băng Thâm Uyên, một khi bên kia xảy ra chuyện, Địch Long bộ lạc rất có thể sẽ gánh tai ương, phải mau chóng kéo quan tài đạt được đủ Thối Thể Đan.
Nắm giữ 8500 cân cự lực, mặc dù bị chút thương tích, hôm nay lại đến chậm. Nhưng Lục Ly liều mạng, vẫn có thể kéo được ba quan tài, lấy được ba viên Thối Thể Đan.
- Cho hắn năm viên Thối Thể Đan!
Thời điểm lĩnh thù lao, đột nhiên Di tiểu thư mở miệng, sau đó nàng bổ sung thêm:
- Thêm hai viên là chi trước cho ngươi, sau khi kéo quan tài xong, sẽ khấu trừ ở trong ban thưởng.