Trước
Sau

Chương 1357

Ta muốn giết ngươi

Chương 1357: Ta muốn giết ngươi

Hạc trưởng lão đại diện Thần Tượng Tông đưa ra điều kiện, nhưng lại mang chút ý nghĩa "sư tử ngoạm đầu". Lần đầu tiên hắn đòi một ngàn viên Lôi Thần Nộ, những năm sau mỗi năm lại đòi thêm năm trăm viên.

Muốn biết Lôi Thần Nộ luyện chế chỉ có thể dựa vào Cổ trưởng lão, mà Cổ trưởng lão khẳng định sẽ không tiết lộ pháp trận đồ ra ngoài, cho nên sau khi khắc họa pháp trận đều cần Cổ trưởng lão tự thân thực hiện.

Hơn nữa, Lôi Thần Nộ cần thiết thần tài đối với Thiên Lôi Dẫn lại càng thêm đắt đỏ. Một viên Lôi Thần Nộ tiêu hao thần tài ít nhất phải mấy vạn thần nguyên, Thần Tượng Tông mở miệng đã đòi một ngàn viên, đây chính là muốn mấy ngàn vạn thần nguyên.

Đây chỉ là giá vốn, đoán chừng cầm về bán ra lời nói, không có vài ức thần nguyên, Giang Tinh Hà tuyệt đối sẽ không bán. Thần Tượng Tông còn yêu cầu hàng năm năm trăm viên, điều này bằng với việc đoạt thần nguyên của người ta.

Giang Tinh Hà biết Hạc trưởng lão đang "sư tử ngoạm đầu", khẳng định có chỗ để cò kè mặc cả. Hắn vội vàng nhíu mày, khổ sở nói:

– Hạc trưởng lão, ngài cũng biết pháp trận Lôi Thần Nộ cần Sơn Hác một người khắc họa, mà lại tiêu hao cự đại. Ngài mở miệng đã đòi một ngàn viên, mỗi năm lại đòi năm trăm, ta sợ mấy năm sau đệ tử Thần Khí các của ta toàn bộ phải chết đói mất. Ngài xem, lần đầu cho hai trăm viên, về sau mỗi năm cho một trăm viên như thế nào?

– Đừng nói bi thảm như vậy!

Hạc trưởng lão cười tủm tỉm, xua tay nói:

– Số lượng ta xem cũng đừng ít. Sơn Hác vất vả hơn một chút, đương nhiên trong tông sẽ không để cho Sơn Hác làm việc vô ích. Trở về ta sẽ xin một nhóm thần tài tiễn đến. Những thần tài đặc hữu của Thần Tượng Tông, cũng có thể phân cho các ngươi một chút. Chúng ta sao có thể để các ngươi làm việc vô ích chứ?

– Ách...

Giang Tinh Hà trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, trong lòng lại thầm nghĩ: "Nói là cho thần tài, nhưng không nói rõ cho bao nhiêu, dạng gì. Vạn nhất tùy ý đưa qua loa một chút, Thần Khí các vẫn là chịu thiệt lớn."

Hắn ngoài mặt lộ vẻ mừng rỡ, ngoài miệng lại tiếp tục cò kè:

– Đa tạ Hạc trưởng lão thông cảm cho chúng ta. Toàn thể đệ tử Thần Khí các đều sẽ cảm kích Hạc trưởng lão cùng Thần Tượng Tông. Giống như một năm cho chúng ta một vạn cân hạt Huyết Thạch, một ngàn viên Thiên Dương Tinh cùng các loại thần tài khác... Ta nghĩ, một năm chúng ta đưa cho Thần Tượng Tông ba trăm viên Lôi Thần Nộ là không có vấn đề.

Giang Tinh Hà bắt đầu hạ giá. Thần Khí các mặc dù là phân thế lực của Thần Tượng Tông, nhưng bản thân Thần Khí các luyện chế ra Lôi Thần Nộ, cũng có vốn liếng để cò kè.

Giang Tinh Hà hiếm có cơ hội cùng Thần Tượng Tông đối kháng, làm sao có thể dễ dàng như vậy mà lùi bước? Có lúc ngươi càng thể hiện thái độ cứng rắn, đối phương ngược lại càng xem trọng ngươi.

– Ha ha ha!

Hạc trưởng lão đại cười, tiếp tục pha trò, bắt đầu cùng Giang Tinh Hà cãi cọ, lặp đi lặp lại việc cò kè mặc cả, cuối cùng xác định một mức giá mà cả hai bên đều có thể chấp nhận.

Trong lúc Giang Tinh Hà cùng Hạc trưởng lão đang cãi cọ, Lục Ly bên này lại mang theo Lạc Hoàng hướng về hậu viện vườn hoa đi đến.

Bất quá hắn không chút nào tới nơi này, cũng không phải rất quen thuộc, cho nên chỉ mang theo Lạc Hoàng dạo qua một vòng. Hắn cũng không biết đi đâu, liền dẫn đến một cái đình bên hồ.

– Nơi này ta so ngươi tựa hồ còn quen hơn một chút.

Lạc Hoàng đi theo Lục Ly lượn quanh một vòng, thế mà lại đến cái đình bên hồ nơi nàng thường xuyên ngồi xếp bằng. Trong mắt nàng lộ ra một tia bất mãn, nói:

– Lục Ly, bảo ngươi dẫn ta đi chơi, ngươi lại dẫn ta đến chỗ này sao?

– Thật có lỗi!

Lục Ly buông tay nói:

– Thần Khí cốc cũng không có chỗ nào vui vẻ, mà lại hậu viện ta cũng chưa quen thuộc. Ta chỉ là một đệ tử bình thường, bình thường cũng không có tư cách đến nơi này. Hơn nữa ngươi lớn như vậy rồi, sao còn ham chơi như vậy? Hạc trưởng lão để ta mang ngươi ra, kỳ thật chỉ là không muốn chúng ta ở bên trong ảnh hưởng bọn họ đàm luận thôi. Chúng ta tùy ý ngồi một chút, chờ bọn họ nói xong sự tình thì trở về cũng được.

Lục Ly ngồi ở một bên, ánh mắt nhìn ra xa mặt hồ, không hề rót trà cho Lạc Hoàng, thậm chí tựa hồ cũng không quá muốn nói chuyện cùng nàng.

Hắn hoàn toàn không giống những nam tử khác. Mỗi lần cùng Lạc Hoàng ở bên nhau, hoặc là xu nịnh, hoặc là không ngừng khoác lác mình ngưu bức cỡ nào, hoặc là cố gắng thể hiện ưu điểm cùng mặt mạnh mẽ của mình.

Lạc Hoàng liếc nhìn Lục Ly, có chút bất mãn hỏi:

– Lục Ly, ngươi tựa hồ rất chán ghét ta? Ta đã đắc tội gì ngươi sao?

– Cũng không có!

Lục Ly quay đầu, bình tĩnh nhìn Lạc Hoàng nói:

– Hoàng tiểu thư đừng nhạy cảm. Ngươi rất xinh đẹp, đầy đủ ưu tú, là nam tử nào cũng sẽ không chán ghét ngươi. Lục mỗ thân phận hèn mọn, cùng Hoàng tiểu thư ở bên nhau rất sợ hãi, cho nên có chút câu nệ, không dám nói nhiều thôi.

– Câu nệ?

Lạc Hoàng trợn trắng mắt, thêm vào đó là vẻ kiều mị hoạt bát. Nàng thấy thế nào cũng không nhìn ra Lục Ly có nửa điểm câu nệ, chớ nói chi là sợ hãi. Lục Ly căn bản là không coi nàng ra gì, rõ ràng là đang qua loa đối đãi nàng.

– Hừ hừ!

Nàng lạnh lùng hừ một tiếng, hờn dỗi không nói lời nào. Lục Ly liếc nhìn nàng bằng ánh mắt dư quang, ánh mắt lại nhìn về phía xa, thân thể tựa vào cột đình, không nói thêm gì nữa.

Hắn không muốn cùng nhân sinh của Lạc tiểu thư này có bất kỳ giao thoa nào. Đã đối với đại mỹ nhân này không động tâm, cho nên hắn chỉ muốn ngồi đây một chút, chờ bên trong nói xong rồi, hắn coi như giao nộp nhiệm vụ.

Lạc Hoàng tâm cao khí ngạo, Lục Ly lại im lặng, nàng đương nhiên sẽ không chủ động tìm Lục Ly nói chuyện. Nàng hờn dỗi ngồi một bên, ánh mắt nhìn ra xa mặt hồ, cũng không nhìn Lục Ly lấy một cái.

Hô hô~

Một lát sau, Lạc Hoàng đột nhiên nghe được một đạo thanh âm kỳ dị. Nàng lắng nghe chỉ chốc lát, đôi mắt đột nhiên trợn to, nhìn sang bên trái.

Quả nhiên, nàng nhìn thấy Lục Ly tựa vào cột đình ngủ say, mà lại ngủ rất say sưa, thần sắc rất buông lỏng.

Lạc Hoàng triệt để bó tay, trong lòng lần đầu tiên có cảm giác bị thất bại. Nàng bắt đầu nghi ngờ mị lực của bản thân. Một đại mỹ nhân quốc sắc thiên hương như nàng ngồi bên cạnh, Lục Ly thế mà có thể ngủ được?

Lục Ly là thật sự mệt mỏi. Mấy tháng nay hắn chưa từng ngủ đủ một canh giờ, luôn luôn bồi Cổ trưởng lão luyện chế Lôi Thần Nộ. Giờ phút này khó được có thời gian rảnh rỗi, ngồi một chút liền ngủ mất.

Vô dục tắc cương! Một nam tử nếu đối với nữ tử không có nửa điểm dục vọng, kia mặc kệ Lạc Hoàng xinh đẹp đến đâu, mị lực lớn đến đâu, đối với Lục Ly mà nói cũng chẳng khác gì một đóa hoa tươi.

So với thưởng thức cảnh đẹp, ngủ một lát hội càng thoải mái hơn.

Hỗn trướng~

Lạc Hoàng hận hận trừng mắt liếc Lục Ly, trong lòng muốn nổ tung. Hạc trưởng lão để Lục Ly mang nàng đi du ngoạn, Lục Ly lại một mình ngủ thiếp đi, gạt bỏ nàng – một đại mỹ nhân sang một bên. Điều này khiến Lạc Hoàng vừa cảm thấy xấu hổ, lại cảm thấy uất ức.

Hừ hừ~

Ngồi một lát, Lạc Hoàng càng nghĩ càng giận. Nàng đứng dậy, trong tay sáng lên nhàn nhạt bạch quang, tiếp theo là khí lưu băng lãnh xuất hiện. Nàng vung tay về phía hồ nước, một đầu Thủy Long gào thét mà lên, bay từ tay Lạc Hoàng qua, mặt hồ lập tức đóng băng. Thủy Long đối đầu Lục Ly chụp xuống.

Hoa~

Thủy Long ngâm Lục Ly một đầu, nước đá trong nháy mắt khiến hắn tỉnh táo lại. Hắn vừa mới từ trong giấc ngủ mơ bừng tỉnh, cho là có địch nhân đánh lén, bản năng hướng tiền phương đập một chưởng, đồng thời rút ra Đồ Ma Thần Binh. Trong tay Không Gian giới phát sáng, Thiên Tà châu hiển hiện.

Ầm!

Lạc Hoàng đứng ngay trước mặt Lục Ly. Lục Ly lại đang ngồi, một chưởng này rất trùng hợp đập vào chính ngực Lạc Hoàng, đập lên núi non tự hào của nàng.

Cái này cũng chưa tính, lực đạo một chưởng này của Lục Ly cực lớn, Lạc Hoàng lại hoàn toàn không có phòng bị, cho nên thân thể nàng bỗng chốc bị đánh bay, trùng điệp đập vào hồ nhỏ cách đó không xa, biến thành một con Phượng Hoàng rơi xuống nước.

– Nguy rồi!

Nhìn thấy ánh mắt xấu hổ khó dằn nổi cùng sát khí đằng đằng của Lạc Hoàng, Lục Ly thoáng cái luống cuống, thần lực chấn động như u hồn bay đi.

Tam thập lục kế, tẩu vi thượng kế. Nếu không Lạc Hoàng khẳng định sẽ không để hắn yên.

A, a, a~

Lạc Hoàng vừa thẹn vừa giận, phát cuồng gào thét:

– Lục Ly, ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!

1,826 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1357: Ta muốn giết ngươi — Mê Tiên Hiệp