Trước
Sau

Chương 1305

Lợi Ích Song Toàn

Chương 1305: Cả hai cùng có lợi

Lục Ly ở lại bên trong nửa ngày, sau đó mới khoan thai bước ra. Thiên Huyễn Hàn đã chờ ở bên ngoài từ lâu, nếu không phải nơi này cấm kỵ không thể tùy ý xông vào, hắn đã lao vào từ lâu.

“Ly ca, ngươi làm gì mà bây giờ mới ra ngoài?” Thiên Huyễn Hàn tiến lên đón, nghi hoặc hỏi.

Lục Ly thuận miệng đáp: “Không có gì, ở lại thêm một lúc, có chút không nỡ bỏ.”

Thiên Huyễn Hàn trợn trắng mắt, sau đó lại gần, thấp giọng nói: “Ly ca, hai ngày trước ta đã thành công luyện chế ra một kiện Thần khí, có sư tôn chỉ đạo. Hắc hắc, bất quá chỉ là Thần khí cấp thấp nhất.”

“Lợi hại!”

Lục Ly giơ ngón tay cái lên. Mặc dù có Cổ trưởng lão chỉ điểm, nhưng bản thân hắn thiếu điểm nội tình, nên dù có chỉ điểm cũng vô dụng. Xem ra Thiên Huyễn Hàn trong khoảng thời gian này không hề lười biếng. Cho dù chỉ là Thần khí cấp thấp nhất, chỉ cần luyện chế thành công, liền có thể coi là Luyện Khí sư chính hiệu.

“Hắc hắc!”

Thiên Huyễn Hàn gãi đầu, nói: “Ly ca, ngươi vẫn luôn chuyên tâm lĩnh hội cấm chế trận pháp. Giống như ngươi trước kia tìm tòi hai bước sau, nếu ngươi cũng có thể luyện chế Thần khí, thiên phú của ngươi so với ta tốt hơn rất nhiều.”

“Đừng nói những chuyện này, đi về trước đã.”

Lục Ly vung tay áo, cùng Thiên Huyễn Hàn hướng về viện tử của Cổ trưởng lão đi tới. Trở lại trong sân, hắn trước tiên đi bái kiến Cổ trưởng lão. Vị trưởng lão này vẫn đang nghiên cứu cách cải tiến Thiên Lôi Dẫn, nhìn thấy Lục Ly trở về, ông chỉ nhẹ gật đầu, sắc mặt không đổi.

“Thiên Huyễn Hàn, ngươi tiếp tục luyện khí, tranh thủ tự mình độc lập luyện chế ra Thần khí, trở thành chân chính Luyện Khí sư!”

Cổ trưởng lão phất phất tay, ra hiệu cho Thiên Huyễn Hàn lui xuống. Chờ hắn đi khuất, Cổ trưởng lão mới hỏi: “Lục Ly, ở bên trong chờ đợi nửa năm, có tiến bộ hay không?”

“Có!”

Lục Ly nghĩ đến Huyết Tiên Đằng, lại nghĩ đến việc trước kia đã đánh lừa lòng tin của Cổ trưởng lão. Nếu để tiến bộ quá nhanh, e rằng sẽ khiến ông cảm thấy khiếp sợ. Vì vậy, hắn nói: “Trên phương diện trận pháp cấm chế có chút ít tiến bộ, ta đang chuẩn bị tìm tòi hai bước Khí Linh và Định Khí. Chờ thêm một đoạn thời gian, hẳn là có thể nếm thử luyện chế Thần khí.”

“Ừm, vậy ngươi xem những sách này trước, có chỗ nào không hiểu thì tùy thời tìm ta!”

Cổ trưởng lão hơi trầm ngâm, rồi lấy ra mười mấy quyển sách đưa cho Lục Ly, đây đều là những tư liệu liên quan tới Khí Linh và Định Khí. Lục Ly nhận lấy, cảm tạ Cổ trưởng lão, đang chuẩn bị rời đi thì ông chợt nhớ ra một chuyện, nói: “Đúng rồi, nửa năm sau là Vạn Tượng đấu pháp. Ngươi có muốn đi mở mang tầm mắt không? Nếu muốn đi, ta sẽ giúp ngươi xin một danh ngạch từ Các chủ.”

“Vạn Tượng đấu pháp?” Lục Ly nhíu mày hỏi: “Là nơi tụ họp của các Luyện Khí sư sao?”

“Nói cho đúng là thịnh hội của thế hệ trẻ Luyện Khí sư!” Cổ trưởng lão giải thích: “Đây là do Thần Tượng Tông tổ chức, mười năm một lần. Mọi Luyện Khí sư trẻ tuổi đều có thể tham gia. Ai có thể luyện chế ra Thần khí tốt, hoặc bố trí ra kỳ dị đại trận, luyện chế ra thú vị khí phôi... tóm lại, những thứ liên quan đến luyện khí, chỉ cần biểu hiện tốt liền có thể đạt được trọng thưởng từ Thần Tượng Tông. Lần này cũng là hội giao dịch thần tài, đám lão già kia sẽ cùng nhau giao lưu luận bàn, bù đắp cho nhau.”

“A nha!”

Lục Ly có chút hiểu rõ, hắn suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Ta vẫn là không đi đâu. Ta vừa mới học luyện khí, đi qua sẽ làm sư tôn mất mặt. Thà là thành thật ở nhà lĩnh hội, chờ sau này tham gia Nhất giới Vạn Tượng đấu pháp thì sẽ đi, như vậy mới có thể làm vẻ vang cho sư tôn.”

“Ừm, đi thôi!”

Cổ trưởng lão biết rõ, với trình độ hiện tại của Lục Ly và Thiên Huyễn Hàn, việc đi tham gia hoàn toàn không có nhiều ý nghĩa, nhiều lắm cũng chỉ là mở mang tầm mắt. Đã Lục Ly không muốn đi, ông cũng không miễn cưỡng.

Sau khi trở về, Lục Ly cùng Thiên Huyễn Hàn nói chuyện phiếm một phen, rồi lập tức chui vào phòng. Hắn ném đống sách Cổ trưởng lão cho sang một bên, nhanh chóng lấy ra thư tịch của Thiên Linh Tử, từng quyển từng quyển lật xem.

Trước kia, Lục Ly xem một quyển sách cần một khoảng thời gian rất dài, bởi vì không chỉ là đọc qua cho xong, mà còn cần phải tham ngộ đạo lý bên trong.

Nhưng hiện tại, Lục Ly không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần ghi nhớ từng chữ vào lòng, sau đó truyền cho Huyết Tiên Đằng để chính nàng lĩnh hội.

Hiệu quả của cách này quá nhanh. Lục Ly một canh giờ có thể xem mười bản sách, một ngày có thể xem một trăm bản. Linh hồn của hắn hiện tại rất cường đại, cơ bản là gặp qua là không quên, tốc độ đọc sách cực nhanh. Theo tốc độ này, xem hết mấy vạn bản thư tịch trong kho tàng cũng không đến một năm.

Suốt bốn năm ngày, xem mấy trăm quyển sách, Lục Ly để Huyết Tiên Đằng nhô ra xúc tu, thu thập những tin tức này, sau đó để Huyết Tiên Đằng thử lĩnh hội. Chỉ khi nào Huyết Tiên Đằng cảm thụ được, hắn mới truyền cho nó. Về sau, hắn chẳng cần quản gì nữa, hoàn toàn giao phó phương diện cấm chế trận pháp cho Huyết Tiên Đằng.

Vẻn vẹn một ngày sau, âm thanh của Huyết Linh Nhi vang lên trong đầu Lục Ly: “Chủ nhân, tri thức ngươi truyền tới, ta đã toàn bộ cảm ngộ, không có vấn đề gì.”

“Tốt!”

Lục Ly rất phấn chấn, bắt đầu tiếp tục lật xem thư tịch nhanh chóng, ghi nhớ tri thức trong sách vào đầu, rồi truyền cho Huyết Tiên Đằng để nàng lĩnh hội.

Huyết Tiên Đằng lĩnh hội tri thức trận pháp cấm chế rất nhanh, lập tức phản truyền lại, trực tiếp dung nhập vào linh hồn của Lục Ly, biến thành tri thức mà hắn đã lĩnh hội. Cảm giác như linh hồn hắn vốn đã có loại tri thức này, hiệu quả dưới cách này tăng lên cực nhanh.

Lục Ly điên cuồng hấp thu tri thức trong thư tịch do Thiên Linh Tử lưu lại, gần như đến mức mất ăn mất ngủ. Chỉ khi linh hồn quá mức mệt mỏi, hắn mới dừng lại để ngủ một chút nghỉ ngơi.

Hắn vẫn luôn tu luyện thần lực, đến trình độ này đã không cần ăn uống, có thể dựa vào hấp thu thiên địa linh khí để bổ sung năng lượng cần thiết cho cơ thể.

Mấy tháng sau khi trở về, hắn gần như không ra ngoài, chỉ có Cổ trưởng lão gọi thì mới đi gặp một lần. Thời gian còn lại đều ở trong phòng điên cuồng đọc sách.

Theo dòng thời gian, Lục Ly đã xem hơn một vạn quyển sách. Cộng thêm mấy ngàn quyển trước kia, hắn đã xem hơn phân nửa thư tịch của Thiên Linh Tử.

Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày hắn đều đang tiêu hóa tri thức do Huyết Tiên Đằng truyền tới. Hắn cảm thấy đối với luyện khí, có lẽ mình chưa thực sự tinh thông, nhưng trên phương diện trận pháp cấm chế, trình độ đã có sự nhảy vọt.

Chưa nói đến đám trưởng lão kia, chí ít các hạch tâm đệ tử, cảm ngộ về trận pháp cấm chế tuyệt đối không sâu bằng hắn.

Huyết Tiên Đằng có thiên phú nghịch thiên đối với cấm chế trận pháp. Những thư tịch này nếu nhờ hắn lĩnh hội, không có vài năm thậm chí vài chục năm rất khó đạt được. Nhưng bên phía Huyết Tiên Đằng, gần như trong nháy mắt liền có thể lĩnh hội. Trong khoảng thời gian này, năng lực của Huyết Tiên Đằng đối với trận pháp và cấm chế tăng lên rất lớn. Nàng và Lục Ly chẳng khác gì cả hai cùng có lợi.

Luyện khí là một chuyện rất rườm rà, phần lớn là do tri thức về trận pháp và cấm chế quá đồ sộ. Ngay cả Thần Tượng tông sư cũng không dám nói mình tinh thông bất kỳ loại trận pháp hay cấm chế nào.

Thần giới tồn tại mấy ngàn vạn năm, biết bao tổ tiên tiền bối nghiên cứu và sáng tạo ra vô số loại trận pháp cấm chế. Muốn nắm giữ các loại cơ sở trận pháp cấm chế cần rất nhiều năm tháng. Nếu thiên phú không đủ, nghiên cứu cả đời cũng khó có thành tựu lớn.

Lục Ly tuy thiên phú phương diện này tạm được, nhưng nhờ Huyết Tiên Đằng hao tốn thời gian, đã thay hắn đi qua mấy năm thậm chí vài chục năm đường đời.

“Ông ~”

Khi Lục Ly mệt mỏi không chịu nổi, đang chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, thì cấm chế trong phòng bị rung động. Lục Ly mở cửa phòng, thấy Thiên Huyễn Hàn hăng hái bước vào, kích động nói: “Ly ca, Vạn Tượng đấu pháp sắp bắt đầu rồi. Ta vừa nhận được tin tức, rất nhiều thiên tài phương diện luyện khí đều sẽ xuất động. Đan tiểu thư cũng sẽ đi. Ly ca, ta đi cầu sư tôn giúp chúng ta tranh thủ hai cái danh ngạch đi!”

“Không hứng thú, không đi!”

Lục Ly vung tay áo. Việc này năm tháng trước Cổ trưởng lão đã nói với hắn rồi. Mặc dù trong năm tháng qua, hắn có chút tiến bộ nhảy vọt trên phương diện trận pháp cấm chế, nhưng hắn không muốn quá phô trương, càng không muốn tham gia loại đấu pháp nhàm chán này.

Thiên Huyễn Hàn không hề nản chí, đôi mắt sáng rực nói: “Hắc hắc, nếu ta nói ra tên của vài người, ta nghĩ ngươi tuyệt đối sẽ có hứng thú.”

1,840 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1305: Lợi Ích Song Toàn — Mê Tiên Hiệp