Chương 1289
Hy Vọng Duy Nhất
Chương 1289: Hy vọng duy nhất
Các bạn vui lòng vào nhóm Facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi, giao lưu với nhau nhé!
**********
Cổ trưởng lão sắc mặt không hề thay đổi, lạnh lùng nhìn Lục Ly không nói một lời. Lục Ly trong lòng nổi lên cảm giác bất an. Hiện tại hắn không có Huyết Viêm Tinh, Chiến Thần Khô Lâu cũng không thể vận dụng, giống như Cổ trưởng lão muốn giết hắn, hắn chỉ có thể khoanh tay chịu chết.
Cổ trưởng lão nhìn chằm chằm Lục Ly trọn vẹn nửa nén hương, sau đó mới lạnh giọng hỏi:
– Ngươi mới phi thăng không bao lâu, vì sao lại đi giết Phủ Quân?
Lục Ly gật đầu, cung kính hồi đáp:
– Đúng vậy. Trước khi phi thăng, ta đã đắc tội với vài vị Thần Linh. Sau khi phi thăng, vừa đúng bị một vị Thần Linh tra ra vị trí của ta. Nàng ta cấu kết với Phủ Quân chặn đánh giết ta, ta không có cách nào khác, chỉ có thể giết chết Phủ Quân để đào tẩu.
Cổ trưởng lão hơi trầm ngâm, lại hỏi:
– Vậy sau đó, vì sao ngươi lại giết Lăng Phi Độ?
Trên mặt Lục Ly lộ ra vẻ khổ sở. Cổ trưởng lão thế mà cũng tra được chuyện này. Hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
– Trưởng lão, kỳ thực việc này Lâu Thập Nhị cùng Tuyết Thánh Nữ đều biết. Tại Nguyệt Đế Mộ, hắn nhiều lần muốn giết ta, ta bị bức ép không còn đường lui, chỉ có thể ra tay chém giết hắn. Sau đó ta gia nhập Thần Khí Các, trưởng lão hẳn là biết nguyên nhân. Chỉ có gia nhập Thần Khí Các, Lăng Tiêu Các mới không dám quang minh chính đại giết ta!
– Hừ, ngươi ngược lại là biết tính toán!
Cổ trưởng lão hừ lạnh một tiếng, ánh mắt chợt chuyển, nói tiếp:
– Lần này sự tình ở Hạt Huyết Sơn, hẳn là do Lăng Vạn Kiếm an bài. Đáng tiếc là không có chứng cứ, nếu không, coi như Lăng Vạn Kiếm cũng phải chết!
Lục Ly không dám nói thêm, thành thật đứng đó, bộ dạng chờ đợi Cổ trưởng lão xử trí. Hắn biết cục diện hiện tại cực kỳ nguy hiểm, một câu nói sai, rất dễ bị giết hoặc bị trục xuất khỏi Thần Khí Các.
Cổ trưởng lão lại trầm mặc. Lục Ly trong lòng lo lắng bất an, trọn vẹn qua một nén nhang, hắn mới lên tiếng:
– Hiện tại, chiến lực của ngươi để đối phó với Thượng Bảng Thần Linh có vấn đề không?
Cổ trưởng lão đột nhiên hỏi một câu như vậy, khiến Lục Ly không biết trả lời thế nào. Hắn chần chừ một lát, cắn răng đáp:
– Trong tình huống bình thường là không có vấn đề. Lăng Phi Độ chính là bị ta giết chết, cái kia Vô Đồng Hầu Hài cũng bị ta phế bỏ cánh tay. Bất quá, nếu không phải trưởng lão cứu viện kịp thời, ta vẫn không phải là đối thủ của hắn, tuyệt đối sẽ bị giết.
Cổ trưởng lão mặt không biểu tình, khó nhìn ra hỉ nộ. Lục Ly chỉ có thể nơm nớp lo sợ đứng đó. Cổ trưởng lão dừng một lát, lần nữa hỏi:
– Nếu như cho ngươi một lần làm lại cơ hội, ngươi có còn giết Lăng Phi Độ không?
Khi nói những lời này, ánh mắt Cổ trưởng lão lộ ra nhàn nhạt sát cơ, trên thân vô hình khí tức lan tràn ra. Lục Ly toàn thân đều căng thẳng. Hắn biết giờ phút này phi thường mấu chốt, nếu trả lời sai lầm vấn đề này, rất có thể sẽ bị một chưởng vỗ chết.
Trong đầu hắn điên cuồng chuyển động, suy nghĩ về dụng ý của câu hỏi này. Chẳng lẽ hắn và Lăng Tiêu Các có quan hệ, hay là muốn thử xem hắn có phải là loại người xúc động, làm ẩu không?
Càng nghĩ, Lục Ly cuối cùng cắn răng, chắp tay nói:
– Tính cách ta vốn như thế. Bình thường chưa từng gây chuyện, nhưng nếu có người bức ta vào đường cùng, ta chỉ có thể liều chết phản kích! Nếu như lần sau, Lăng Phi Độ vẫn muốn giết ta, ta chỉ có thể liều chết giết chết hắn.
Nói xong, Lục Ly cả người đều trầm tĩnh lại. Hắn nhắm mắt lại, không nghĩ gì nữa. Nếu Cổ trưởng lão muốn giết hắn, hắn cũng chịu.
Cổ trưởng lão không động thủ, nhưng sát cơ trên người vẫn nồng đậm vô cùng. Thời gian từng giờ từng phút trôi qua. Một lát sau, Cổ trưởng lão lạnh băng băng nói:
– Nếu như ta hiện tại phái ngươi đi giết một người, ngươi có gan làm không?
Lục Ly ngạc nhiên, hỏi lại:
– Trưởng lão muốn giết ai?
Cổ trưởng lão mặt không đổi, phun ra ba chữ:
– Giang Nhược Đan!
– Giang Nhược Đan là ai? – Lục Ly nhíu mày, sau đó tỉnh ngộ hỏi – Là Đan tiểu thư?
Cổ trưởng lão khẽ gật đầu, không đổi sắc mặt. Lục Ly khóe miệng co quắp, cảm thấy đau đầu. Cổ trưởng lão đây là phát điên à? Sao lại bắt hắn đi giết Đan tiểu thư? Hắn trầm tư một lát, lần nữa cắn răng nói:
– Đan tiểu thư tuy có chút ân oán với ta, nhưng nàng cũng không muốn đưa ta vào chỗ chết. Cho nên ta không thể giết nàng!
– Ngươi không giết nàng, ta sẽ giết ngươi!
Cổ trưởng lão trong tay hiện lên quang mang màu đen, sát khí đằng đằng nói:
– Cho ngươi một cơ hội, đi giết nàng, hoặc là ngươi chết!
– Người điên!
Lục Ly gầm lên một tiếng trong lòng, cắn răng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Cổ trưởng lão nói:
– Xin trưởng lão ban cho cái chết!
– Ngươi không phải rất có can đảm sao? Ngay cả Lăng Phi Độ cũng dám giết, vì sao lại không dám giết Giang Nhược Đan? – Cổ trưởng lão không động thủ, phản vấn.
– Đây không phải chuyện dũng khí hay không dũng khí! – Lục Ly lắc đầu nói – Ta làm người không thẹn với lương tâm. Nếu là địch nhân của ta, hoặc là kẻ tội ác tày trời, chỉ cần ta có năng lực, cho dù là bảy mươi hai tông tông chủ ta cũng dám giết. Đan tiểu thư cùng ta không có thâm cừu đại hận, ta không hạ thủ được.
– Bảy mươi hai Thần Tông tông chủ, khẩu khí thật là lớn!
Cổ trưởng lão cười lạnh, hắn dừng một chút rồi nói:
– Vậy đổi thành người khác, nếu ta bảo ngươi đi giết Sát Cung Thiếu Cung Chủ, ngươi có dám không? Ta có thể cam đoan người này tội ác tày trời, ức hiếp kẻ yếu, gian dâm giết hại thiếu nữ, làm rất nhiều chuyện thiên địa không dung!
– Ách...
Lục Ly có chút không hiểu mục đích của Cổ trưởng lão hôm nay. Hắn suy nghĩ một lát rồi nói:
– Nếu như ta có năng lực như vậy, lại có thể cam đoan điều kiện tiên quyết là ta sống sót, và xác định người này quả thực tội ác tày trời, ta dám giết hắn.
– Tốt!
Cổ trưởng lão hắc nhiên đứng dậy, nói:
– Lục Ly, hiện tại ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, ta sẽ báo cáo sự tình này cho Các chủ. Thần Khí Các sẽ không giết ngươi, nhưng ngươi chắc chắn sẽ bị trục xuất khỏi các. Đến lúc đó, Lăng Vạn Kiếm chắc chắn sẽ trăm phương ngàn kế giết ngươi. Thứ hai, ngươi giúp ta giết Địa Sát Cung Thiếu Cung Chủ, Cừu Thiên Quân!
Hồ Ly rốt cục lộ ra đuôi. Lục Ly đến giờ phút này mới hiểu dụng ý của Cổ trưởng lão. Lựa chọn thứ nhất không cần suy nghĩ nhiều, hắn bị trục xuất khỏi Thần Khí Các, khẳng định không quá mấy tháng sẽ bị Lăng Tiêu Các truy sát.
Chỉ còn con đường thứ hai. Lục Ly không ngốc, đương nhiên không dễ dàng đáp ứng. Hắn cười khổ nói:
– Trưởng lão, Địa Sát Cung là một trong bảy mươi hai Thần Tông. Ta cho dù có dũng khí này, cũng không có thực lực đó. Mà lại, ta giết Thiếu Cung chủ Địa Sát Cung, một khi bại lộ, chắc chắn sẽ bị Địa Sát Cung truy sát.
– Sai!
Cổ trưởng lão khoát tay nói:
– Nếu ngươi giết Cừu Thiên Quân, một khi bại lộ, ngươi không chỉ bị Địa Sát Cung truy sát, mà còn bị Thời Không Phủ truy sát. Bởi vì Địa Sát Cung thật ra là thế lực thuộc hạ của Thời Không Phủ.
Lục Ly trợn trắng mắt. Thời Không Phủ chính là Tứ Đại Thần Thế Lực, đắc tội Thời Không Phủ, cho dù là Các chủ Thần Khí Các cũng phải chết!
Cổ trưởng lão không nhìn Lục Ly, trong ánh mắt hiện lên một tia bi thống, nói:
– Ngươi có biết trong hậu viện, mộ phần ta mai táng là ai không?
Lục Ly khẽ gật đầu, nhưng không nói tiếp. Khuôn mặt Cổ trưởng lão càng thêm bi thiết, hắn nói:
– Mộ phần đó chôn cất con trai, con dâu và tôn nữ của ta. Đó là mộ quần thể. Con trai, con dâu và con gái của ta đều bị Cừu Thiên Quân giết chết. Nguyên nhân chính là Cừu Thiên Quân ham muốn cháu gái của ta.
– Cái gì!
Lục Ly khẽ giật mình, sau đó kinh nghi hỏi:
– Đã vậy, vì sao trưởng lão không báo lên Thần Tượng Tông, thỉnh cầu bọn họ làm chủ?
– Không có chứng cứ!
Cổ trưởng lão thống khổ lắc đầu:
– Nếu có chứng cứ thì dễ làm. Ngoài ra còn một điểm, Cừu Thiên Quân có một thái gia gia là Trấn Phủ Trưởng Lão của Thời Không Phủ, chức cao quyền trọng, Thần Tượng Tông có chút e dè. Cho nên ta chỉ có thể dựa vào chính mình báo thù rửa hận, mà ngươi chính là hy vọng duy nhất của ta hiện tại!