Chương 1277
Quy Tắc
Chương 1277: Quy củ
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
**********
Long Vân Thiên phái một đệ tử mang theo Lục Ly cùng Thiên Huyễn Hàn đi gặp Cổ trưởng lão. Trên đường đi, vị đệ tử này giải thích cho Lục Ly và Thiên Huyễn Hàn nghe rất nhiều quy củ của Cổ trưởng lão, khiến Lục Ly nghe mà đau đầu.
Mặc dù Long Vân Thiên chưa từng nói rõ Cổ trưởng lão là người như thế nào, nhưng qua vài câu ngắn ngủi của hắn, Lục Ly hiểu rõ tính khí của vị trưởng lão này rất cổ quái, tính cách quái gở, cực kỳ khó chung sống.
Tỉ như tại Cổ trưởng lão kia, phải đặc biệt chú ý đến sự sạch sẽ. Nếu để cho cổ điện của ông ta có nửa điểm dơ bẩn, khẳng định sẽ bị trọng phạt.
Lại tỉ như, tại Cổ trưởng lão kia, không được lớn tiếng ồn ào, không được tùy ý rời đi. Mọi việc đều phải xin chỉ thị trước, nếu không cũng sẽ bị trọng phạt.
Thiên Huyễn Hàn nhìn rất trẻ trung, ngoại hình cũng không tệ, thuộc loại dễ khiến người ta sinh lòng hảo cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Dù không tính là khôi ngô tuấn tú, nhưng rất kén người nhìn. Đáng tiếc, tính cách của hắn có chút ngốc nghếch, đôi khi trông khá khờ dại.
Hắn đi theo sau lưng Lục Ly, hiếu kì đánh giá xung quanh. Trên đường đi chẳng hề nói một câu, trong mắt ẩn ẩn có chút hưng phấn. Hắn hoàn toàn không biết mình và Lục Ly sẽ đi đâu, cũng không biết điều chờ đợi hai người là gì. Nhìn Lục Ly im lặng như vậy, Thiên Huyễn Hàn tự hỏi không biết đối phương có thiếu cơ bắp không.
Bảy lần quặt tám lần rẽ, Long Vân Thiên đưa hai người đến một góc của sơn cốc. Nơi đây có một tòa trang viên cự đại, bên trong có một tòa thành lâu đài, cùng hai tòa các lầu nhỏ, nhìn qua rất có khí phái.
“Đệ tử Long Vân Thiên cầu kiến Cổ trưởng lão!”
Long Vân Thiên đứng thẳng ngoài cửa lớn, sau đó cung kính khom người hành lễ, quát khẽ một tiếng. Trong trang viên không có bất kỳ phản ứng nào. Long Vân Thiên không vội vàng, lặng lẽ đứng thẳng người, Lục Ly và Thiên Huyễn Hàn càng không dám nói lời nào.
Trọn vẹn qua hai nén hương thời gian, bên trong mới truyền đến một đạo thanh âm già nua, khàn khàn: “Chuyện gì?”
Long Vân Thiên sắc mặt trang nghiêm, lần nữa khom người nói: “Trong đợt chiêu thu ký danh đệ tử lần này, chúng ta lựa chọn hai đệ tử ưu tú nhất đưa tới đây, nghe theo ngài điều khiển.”
Sau khi Long Vân Thiên nói xong, trang viên lại trở về yên tĩnh. Lại thêm hai nén hương nữa, Cổ trưởng lão mới truyền lời ra: “Người ở lại, ngươi có thể đi!”
“Được rồi!”
Long Vân Thiên khom mình hành lễ, cáo từ: “Kìa, Cổ trưởng lão bận rộn, đệ tử cáo lui.”
Long Vân Thiên nhìn Lục Ly và hai người một cái rồi hướng nơi xa đi đến. Lục Ly trong mắt Long Vân Thiên rõ ràng thấy được nụ cười mỉa mai, Thiên Huyễn Hàn cũng đã nhìn ra, gãi đầu một cái, có chút không hiểu.
Sau khi Long Vân Thiên đi, Thiên Huyễn Hàn lại gãi đầu một cái, suy nghĩ một lát rồi thấp giọng nói với Lục Ly: “Lục Ly, chúng ta đi vào thăm viếng Cổ trưởng lão đi.”
“Cổ trưởng lão không có lời mời, chúng ta cũng đừng động. Chờ đã!” Lục Ly quét mắt nhìn hắn một cái, thấp giọng nói.
Thiên Huyễn Hàn lại gãi đầu một cái, cuối cùng không dám động, cùng Lục Ly trầm mặc đứng ở bên ngoài. Kết quả, hai người đứng đằng đẵng ba ngày ba đêm. Lục Ly và Thiên Huyễn Hàn giống như hai cái ngốc, đứng yên tại ngoài trang viên suốt ba ngày ba đêm.
Thiên Huyễn Hàn mấy lần muốn nói chuyện, định đẩy cửa tiến vào, đều bị Lục Ly dùng ánh mắt ngăn trở. Thiên Huyễn Hàn tính khí cũng khá tốt, liền bồi Lục Ly đứng đó.
“Vào đi~”
Ngày thứ tư, trong trang viên rốt cục truyền đến một đạo thanh âm khàn khàn. Lục Ly thở dài một hơi, xem ra bọn họ đã thông qua cửa khảo nghiệm thứ nhất. Hắn cúi người hành lễ, Thiên Huyễn Hàn vội vàng đi theo. Lục Ly mở cửa lớn ra, mang theo Thiên Huyễn Hàn đi vào trang viên, cuối cùng đi đến tòa thành bên ngoài.
Đến tòa thành bên ngoài, Lục Ly không mạo muội đi vào, mà lại lần nữa khom mình hành lễ nói: “Ký danh đệ tử Lục Ly, thỉnh cầu bái kiến trưởng lão.”
Thiên Huyễn Hàn kịp phản ứng, vội vàng đi theo hành lễ nói: “Ký danh đệ tử Thiên Huyễn Hàn, thỉnh cầu bái kiến trưởng lão.”
Trầm mặc, trọn vẹn qua hai nén hương thời gian, bên trong mới truyền ra thanh âm: “Vào đây!”
Lục Ly sửa sang lại y phục, Thiên Huyễn Hàn học theo. Hai người đi vào tòa thành, bên trong đại điện lại không có người. Lục Ly không dám nhô ra thần niệm, nhìn lướt qua hiện đại điện có ba đầu hành lang, phân biệt thông hướng tả, hữu cùng phía sau phân điện.
Hắn dừng một chút, hướng về phía sau hành lang đi đến. Thiên Huyễn Hàn tựa hồ cũng không có quá nhiều chủ kiến, một mực đi theo Lục Ly tiến lên.
Đi qua thông đạo, sau khi đến hậu viện, đập vào mắt hai người là một lão nhân mặc áo hắc đang ngồi dưới giàn cây nho. Trong tay hắn cầm một khí phôi kỳ quái, nhíu mày quan sát. Bên cạnh, trên bàn đá trưng bày mấy quyển cổ tịch.
“A~”
Thiên Huyễn Hàn hướng về phía hậu viện mặt khác nhìn lại, lại nhìn thấy hai ngôi mộ. Một tòa so sánh cũ kỹ, một tòa lại tương đối mới.
“Bạch!”
Cổ trưởng lão tay đột nhiên động một cái, tiếp đó trong hư không xuất hiện một bàn tay ấn, một chưởng đánh vào mặt Thiên Huyễn Hàn. Thiên Huyễn Hàn căn bản không kịp phản ứng, bị một chưởng đánh bay ra ngoài, lăn xuống mặt đất, trên mặt xuất hiện một vết bầm đỏ thắm.
“Không nên xem, cũng đừng xem!” Cổ trưởng lão đầu đều không nâng lên, lạnh băng băng nói.
Thiên Huyễn Hàn trên mặt xuất hiện một tia tức giận, nhưng không nói gì. Hắn đứng dậy, sắc mặt nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, đứng tại sau lưng Lục Ly.
Lục Ly khom mình hành lễ nói: “Ký danh đệ tử gặp qua Cổ trưởng lão.”
Thiên Huyễn Hàn trong lòng đoán chừng rất bất mãn, nhưng mặt ngoài không biểu hiện ra. Hắn khom người nói: “Ký danh đệ tử Thiên Huyễn Hàn gặp qua Cổ trưởng lão, đệ tử có lỗi, mời trưởng lão trách phạt!”
“Đã trách phạt qua.”
Cổ trưởng lão không ngẩng đầu, lạnh lùng nói: “Ở chỗ ta làm việc, chỉ cần không vi phạm quy củ của ta, chuyện gì cũng dễ nói. Vi phạm quy củ, ta tự nhiên sẽ trách phạt. Nếu không phục, các ngươi có thể tìm Trưởng Lão đường xin điều đi, ta tuyệt không ép ở lại.”
“Điều đi…”
Lục Ly khóe miệng lộ ra một nụ cười khổ. Giống như hắn dám tìm Trưởng Lão đường xin điều đi, e là chán sống. Đám người đó chắc sẽ trực tiếp trục xuất ra tông phái, hoặc là phái đi thủ nghĩa trang trăm năm, ngàn năm gì đó.
Bị điểm ủy khuất không tính là gì, chỉ cần cẩn thận chút ít, nắm đúng tính khí của Cổ trưởng lão, Lục Ly tin tưởng mình vẫn có thể an nhàn ở lại đây. Hắn sẽ chậm rãi tìm tòi con đường luyện khí, một bên âm thầm tu luyện, chầm chậm mưu toan.
Vì vậy, hắn dừng một chút, rất cung kính nói ra: “Trưởng lão huấn thị chính là. Có thể đi theo Cổ trưởng lão, là vinh hạnh của chúng ta, tự nhiên muốn tuân thủ quy củ của Cổ trưởng lão.”
“Các ngươi ở tại phía đông Các Lâu!”
Cổ trưởng lão tựa hồ có chút không kiên nhẫn, lạnh lùng khua tay nói: “Không có lệnh của ta, loại trừ tại trong lầu các, chỗ nào cũng không được đi. Ta có việc sẽ gọi các ngươi, gọi lên liền đến!”
“Vâng!”
Lục Ly cùng Thiên Huyễn Hàn khom mình hành lễ, đang chuẩn bị rời đi, Cổ trưởng lão đột nhiên nhớ tới điều gì đó nói ra: “Các ngươi đi trước bên trái thần tài điện chỉnh lý thần tài, trong ba ngày phải quen thuộc tất cả thần tài. Ba ngày sau ta muốn luyện khí, nếu không kịp thời lấy ra thần tài cần thiết, các ngươi sẽ tự đoạn hai tay mười lần.”
“Bá bá bá~”
Lục Ly cùng Thiên Huyễn Hàn biến sắc. Trong ba ngày phải biết hết tất cả thần tài, ai biết trong thiền điện kia có bao nhiêu thần tài, mà bọn họ hoàn toàn không có tư liệu về phương diện này. Một khi phạm sai lầm, tự đoạn hai tay mười lần tương đương với việc phải mạnh mẽ tiếp nhận nỗi đau gãy tay mười lần. Cổ trưởng lão này cũng quá biến thái!
“Là~”
Lục Ly cắn răng khom người rời đi, Thiên Huyễn Hàn cũng vậy. Hai người rời khỏi hậu viện, đi đến bên trái thiền điện, đẩy cửa bước vào. Hai người lập tức bị truyền tống vào một không gian tiểu kỳ dị. Hai người liếc nhìn vài lần đều trợn tròn mắt!
Đây cũng không phải là một thiền điện thần tài, mà là một tiểu thế giới kỳ dị. Bên trong khoảng chừng phương viên hơn mười dặm, khắp nơi đều chất đầy thần tài kỳ quái, liếc nhìn lại cũng không biết có bao nhiêu. Ba ngày thời gian, bọn họ làm sao phân biệt cho hết?
Trọng yếu nhất là bọn họ căn bản không có tư liệu về phương diện này, việc phân loại này đơn giản là không thể bắt đầu.