Trước
Sau

Chương 1269

Thần Khí Cốc

Chương 1269: Thần Khí Cốc

Đại môn Thời Không phủ rất rộng rãi, đủ sức chứa hơn mười người ra vào cùng lúc. Bên cạnh còn có hai cửa nhỏ, đều có võ giả mặc chiến giáp màu lam đỏ trấn thủ. Lục Ly cảm ứng thoáng qua khí tức, phát hiện chúng đều mạnh hơn Phủ Quân, nội tình của Thời Không phủ quả nhiên thâm hậu.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly thấy cửa chính vắng vẻ, ngược lại hai bên cửa nhỏ thỉnh thoảng có người ra vào. Hắn suy nghĩ một chút rồi đi đến cửa nhỏ bên ngoài, chắp tay với hai tên hộ vệ nói:

– Hai vị, ta muốn truyền tống đến một nơi, nên đi qua cánh cửa nào?

Hai tên hộ vệ cũng không kiêu ngạo, lễ phép gật đầu đáp:

– Xin mời đi từ nơi này, bên trong sẽ có người tiếp đãi.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly nhẹ gật đầu, bước vào. Bên trong là một đại điện, đứng đó bảy tám vị lão giả mặc quản sự bào. Nhìn thấy Lục Ly đi tới, một người khách khí tiến lên đón hỏi:

– Vị khách quý kia, xin hỏi ngài cần Thời Không phủ trợ giúp điều gì?

– Ta muốn đi một nơi, Thần Khí Cốc! – Lục Ly đi thẳng vào vấn đề.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Là Thần Khí Cốc của phủ Nam Dương sao?

Vị lão giả đầu chải gọn gàng, phong thái thư sinh rất đàng hoàng. Sau khi thấy Lục Ly xác nhận, hắn trầm ngâm một lát rồi nói:

– Trực tiếp truyền tống qua bên kia, cần hai mươi vạn thần nguyên. Giá này ngài có thể chấp nhận được chứ?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Sau khi nhận được sự xác nhận của Lục Ly, lão giả làm một cái mời, dẫn hắn đi vào bên trong. Bên trong toàn là hành lang, bảy tám lần quặt co, Lục Ly đã đến một phân điện. Trong phân điện có một tòa tế đàn hoa lệ, xung quanh là bốn pho tượng nửa người nửa thú. Trên mặt tế đàn là những đồ văn chằng chịt như mạng nhện, khiến Lục Ly đau cả đầu.

– Trận pháp thật phức tạp!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly quét thần niệm dò xét một trận, khẽ thở dài. Lão giả chỉ vào tế đàn nói:

– Vị khách nhân này, sau khi ngài nộp thần nguyên, chúng ta sẽ lập tức khởi động thời không trận, đưa ngươi truyền tống ra ngoài Thần Khí Cốc, sai số không quá trăm dặm!

– Tốt!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Uy danh hiển hách của Thời Không phủ chắc chắn không lừa người. Lục Ly rất hào sảng nộp thần nguyên. Nhưng hắn không mạo muội bước vào tế đàn ngay, mà hỏi ý kiến:

– Vị lão trượng này, ta muốn hỏi, nếu ta muốn truyền tống về nhân gian, cần tốn bao nhiêu thần nguyên?

– Cái này tùy thuộc vào giới diện ngươi đi đến.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lão giả rất khách khí trả lời:

– Bình thường đi về nhân gian, ít nhất cũng phải tốn vài ức thần nguyên. Nếu là giới diện xa xôi, có thể cần một tỷ, thậm chí chục tỷ thần nguyên. Còn nếu ngươi chỉ đưa một ít vật phẩm Thần khí trở về, đại giới hội sẽ nhỏ hơn một chút.

– A?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly bị hù dọa. Lăng Phi Độ, đỉnh cấp công tử của Lăng Tiêu Các, trên người chỉ có ba mươi vạn thần nguyên. Hắn giết nhiều người như vậy mới tích góp được năm mươi vạn thần nguyên, có thể thấy việc thu hoạch thần nguyên khó khăn đến mức nào.

Bây giờ trở về Địa Hoàng giới ít nhất phải tốn vài ức thần nguyên, thậm chí có thể cần đến mấy chục, trăm ức thần nguyên. Chẳng lẽ lại để hắn đi không ngừng tìm những kẻ như Lăng Phi Độ để giết? Phải giết bao nhiêu người mới góp đủ một trăm triệu thần nguyên?

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Ừm, ân, ta đã hiểu. Đa tạ, xin giúp ta truyền tống đi Thần Khí Cốc!

Lục Ly chắp tay. Hiện tại tạm thời đừng nghĩ chuyện trở về, trước tiên phải đứng vững chân tại Thần giới, tránh né sự truy sát của Lăng Tiêu Các đã.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly bước vào tế đàn. Lão giả vung tay, bốn vị Bạch lão mặc áo bào trắng từ bên ngoài đi tới. Bốn người trong tay hiện ra thần lực, đồng thời đánh lên bốn phía tòa tượng.

– Ông~

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Pho tượng nhanh chóng phát sáng, tiếp theo là những đồ văn trong tế đàn cũng sáng lên, càng lúc càng rực rỡ. Lục Ly cảm giác thế giới trước mắt bị màu trắng chiếm cứ, thân thể hắn khẽ chấn động một chút rồi biến mất trong tế đàn.

Không biết qua bao lâu, có lẽ là mấy canh giờ, có lẽ là một hai ngày, Lục Ly rốt cục cảm giác chân rơi xuống mặt đất. Hắn thân thể mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất, đầu váng mắt hoa.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Khoảng mười mấy hơi thở sau, Lục Ly mới tỉnh táo lại. Hắn lắc đầu, mở rộng thần niệm, hiện ra cảnh tượng một mảnh rừng rậm xung quanh. May mắn phụ cận không có Hoang thú, nếu không chắc chắn sẽ bị công kích. Có phẩm Thần khí chiến giáp, bình thường Hoang thú cũng không giết được hắn.

Nghỉ ngơi một lát, Lục Ly đứng dậy, kích hoạt trạng thái ẩn thân để di chuyển xung quanh. Một lát sau, hắn đứng trước một tòa cửa vào sơn cốc khổng lồ.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Hai bên sơn cốc là hai ngọn núi lớn. Miệng sơn cốc xây dựng tường thành hùng vĩ, trên tường thành viết ba chữ rồng bay phượng múa: Thần Khí Cốc!

– Tế đàn truyền tống của Thời Không phủ thật lợi hại. Bên này không có trận pháp truyền tống, vậy mà bọn họ có thể đơn phương truyền tống người tới.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly thầm cảm khái, ánh mắt rơi vào đám người ngồi xếp bằng liti nhít bên ngoài tường thành, lông mày hơi nhíu lại. Nhiều người như vậy ngồi ngoài kia làm gì? Thần Khí Cốc sao lại cho phép người ngoài quấy rối?

– Ông~

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Hắn thu hồi Linh Ẩn Chiến Giáp, khoác lên mình một bộ thanh bào phổ thông, chậm rãi hướng về phía đó đi tới.

– Còn hai ngày nữa, thật khó chịu khi phải chờ đợi!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Ha ha, điểm ấy mà cũng không nhẫn nại được, ngươi còn muốn gia nhập Thần Khí Các sao? Ngươi biết luyện khí cần nhất chính là kiên nhẫn không? Nghiên cứu trận pháp cấm chế mà không có kiên nhẫn thì tuyệt đối không thể đại thành.

– Đúng đấy, đều chờ ở đây mấy tháng rồi, hai ngày này mà còn không đợi nổi thì sao trở thành Luyện Khí sư tôn quý? Tại Thần giới phương nam, chỉ có gia nhập Thần Khí Các mới có cơ hội.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Hai ngày sau, Thần Khí Các bắt đầu chiêu thu đệ tử. Không biết lần này khảo nghiệm là gì. Ta đã liên tục thất bại chín lần, lần này mà không được thì vĩnh viễn không cách nào gia nhập Thần Khí Các.

– Hắc hắc, ta Lưu Đại rực rỡ có lòng tin tuyệt đối. Ta nhất định sẽ gia nhập Thần Khí Các, trở thành Luyện Khí sư. Ta không chỉ muốn trở thành Luyện Khí sư, mà còn muốn từng bước trở thành thần tượng, trở thành Đại Thần Tượng, trở thành Thần Tượng Tông sư, cuối cùng gia nhập Thần Tượng Tông, hô phong hoán vũ tại Thần giới!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Chưa bước vào, Lục Ly đã nghe thấy tiếng líu ríu không ngừng. Mấy ngàn người ngồi xếp bằng ở đó, muốn yên tĩnh cũng khó khăn.

– Hai ngày sau, đến rất đúng lúc!

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Lục Ly nội tâm khẽ động, sắc mặt lộ ra nét mừng, bước chân ngừng lại, cẩn thận lắng nghe lời của những người đó, muốn thu thập thêm tin tức để việc gia nhập Thần Khí Các được vạn vô nhất thất.

– Vù vù~

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Vào thời khắc này, từ đại đạo phía sau lưng Lục Ly truyền đến từng đạo tiếng xé gió, kèm theo tiếng bước chân ầm ập.

Lục Ly vì đang trầm tư nên nhất thời không chú ý. Chờ hắn kịp phản ứng quay đầu lại, đã thấy một đội Ảnh Tử màu trắng lao nhanh tới. Đích đạo phía trước nhất, một đạo Bạch Ảnh mắt thấy sắp va phải hắn.

– Lăn đi~

Một tiếng quát khẽ vang lên, tiếp theo một cái roi Tiên Tử quăng tới, bổ mạnh xuống đầu Lục Ly.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Ừ!

Sắc mặt Lục Ly trầm xuống, suýt nữa thì phóng xuất Thần Thi ra giết người, nhưng tại thời khắc mấu chốt, hắn vẫn chọn nén giận. Mặt hướng bên cạnh nhất chuyển, tránh thoát roi Tiên Tử.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Ba~

Tiên Tử không quất trúng mặt Lục Ly, nhưng lại quét trúng vai hắn. Một cỗ trọng lực truyền đến, thân thể Lục Ly bị quất bay ra ngoài, lăn xuống một bên.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

– Tê tê~

Những Ảnh Tử màu trắng kia đều dừng lại. Lục Ly đứng dậy nhìn lướt qua, thấy là từng con Thú Độc Giác màu tuyết trắng. Trên lưng Thú Độc Giác ngồi đầy người, tất cả đều là những nữ tử xinh đẹp tuổi trẻ.

Cô khẽ nghiêng đầu, không dám nhìn anh quá lâu.

Con Thú Độc Giác ở phía trước dị thường thần tuấn, nữ tử ngồi trên lưng nó cũng đẹp đặc biệt. Trên người mặc bộ nhuyễn giáp màu trắng hở hang, bầu ngực tuyết bạch và vòng eo trơn nhẵn đều lộ ra ngoài. Dưới cũng mặc bộ váy giáp da cùng ủng da, lộ ra đôi chân dài tròn trịa thẳng tắp.

Người là mỹ nhân, đỉnh cấp hồng nhan, nhưng tính khí có vẻ không tốt lắm. Nàng liếc nhìn Lục Ly với vẻ kiêu căng, trong tay cầm roi da chỉ về phía xa nói:

– Đầu óc ngươi có vấn đề hay sao? Đứng giữa đường, nếu làm bị thương thần câu của ta, ta sẽ lấy mạng ngươi.

1,955 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1269: Thần Khí Cốc — Mê Tiên Hiệp