Chương 1212
Khí Vận Vọng Tưởng
Chương 1212: Vọng Khí
Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!
Ba vị Thần Linh bị đánh chết, nhìn ba bộ Thần Thi, Lục Ly trong nội tâm vô cùng cảm khái.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Từng có lúc, khi hắn đối với Thần Linh hoàn toàn không hiểu rõ, hắn coi vị Thần Linh kia là tồn tại không gì làm không được. Thần Linh vĩnh sinh bất tử, muốn đi đâu thì đi, một ý niệm trong đầu liền có thể diệt sát ức vạn sinh linh, giơ tay là bài sơn đảo hải, thần phạt hạ xuống, thế giới diệt tuyệt.
Đằng sau hắn mới biết, Thần Linh chỉ là so với nhân loại cường đại hơn mà thôi, có lẽ những Thần Linh càng cường đại còn sở hữu những Thần Thông kinh thế hãi tục không thể tưởng tượng nổi. Nhưng những Thần Linh phổ thông thật sự không có năng lực cường đại như vậy, chí ít không phải vĩnh sinh bất tử, cũng không phải không gì làm không được.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Hôm nay, hắn cùng Điếc Đạo Nhân liền giết chết ba vị Thần Linh, vẫn là vô cùng nhẹ nhàng. Nhìn ba bộ thi thể trước mắt, Lục Ly đều cảm giác vô cùng không chân thật, Thần Linh cư nhiên lại bị giết chết dễ dàng như vậy.
Đương nhiên, mọi sự đều là tương đối. Ba vị Thần Linh này nếu đi vào Đấu Thiên Giới, kia đích thật là tồn tại Thông Thiên, giơ tay nhấc chân khiến vài ức dân chúng Đấu Thiên Giới chết đi quá dễ dàng.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Đối với dân chúng phổ thông mà nói, Địa Tiên Hóa Thần kỳ thật cùng Thần Linh không có khác biệt gì. Đối với Lục Ly hiện tại mà nói, Thần Linh cũng chính là cường giả cùng cấp bậc với hắn. Thần Linh giết Thần Linh, cũng giống như hắn tại Đấu Thiên Giới giết Nhan Chân, không có khác biệt.
“Đem thi thể thiêu hủy!”
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Lục Ly sững sờ một lát mới tỉnh ngộ lại, mặc dù dưới mỏ quặng giết chóc là chuyện rất bình thường, nhưng không thể lưu lại vết tích. Nếu bị phát hiện, Phủ Quân khẳng định sẽ tìm phiền phức, bên ngoài quy tắc không thể phá hoại.
Điếc Đạo Nhân trong tay toát ra hỏa diễm màu đen, bắt đầu thiêu hủy thi thể, ba người Không Gian Giới tự nhiên phải thu lại. Điếc Đạo Nhân đưa ba người Không Gian Giới cho Lục Ly, Lục Ly dò xét một phen, hiện tại so với Không Gian Giới của hắn cao cấp hơn rất nhiều.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
“Thanh Dương Kim lại thật nhiều!”
Ba người Không Gian Giới bên trong, Thanh Dương Kim cộng lại có hơn hai mươi mai, còn có rất nhiều đồ vật hỗn tạp, Lục Ly cũng chẳng thèm để ý. Ba vị Thần Linh này đều không có Thần Khí, tự nhiên không có bảo vật quá quý giá.
Nhìn lướt qua, Lục Ly lấy Thanh Dương Kim ra, rồi thu ba người Không Gian Giới vào. Bên kia, Điếc Đạo Nhân đã thiêu hủy thi thể, còn quét sạch vết máu trên mặt đất.
“Đi!”
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Vết tích dù có che lấp kỹ đến đâu cũng vẫn có, Lục Ly vung tay lên, cùng Điếc Đạo Nhân hướng nơi xa chạy đi. Hai người di chuyển trong hầm mỏ nửa canh giờ, tìm một chỗ tiểu quặng mỏ vắng vẻ, lại đào thêm hơn mười dặm vào bên trong. Lục Ly tiếp tục hộ pháp, Điếc Đạo Nhân tiếp tục luyện hóa Thanh Dương Kim.
Sau ba canh giờ, Điếc Đạo Nhân lại luyện hóa thêm hai khối Thanh Dương Kim. Hắn mở mắt ra, trong lòng tràn đầy vẻ hưng phấn. Hắn hướng Lục Ly trùng điệp gật đầu, nói:
– Đại nhân, hiện tại chiến lực của ta đã khôi phục đỉnh phong, nhục thân còn mạnh hơn cả thời kỳ đỉnh phong một chút. Nếu còn có thể luyện hóa thêm một chút Thanh Dương Kim, chiến lực của ta còn có thể tiếp tục tăng lên.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
– Ừm, quay đầu lại luyện hóa tiếp.
Lục Ly hơi trầm ngâm. Thực lực của Điếc Đạo Nhân không nên tăng lên quá nhanh, nếu không sẽ gây chú ý. Đến lúc đó nếu sự tình truyền ra, sẽ khiến Phủ Quân để ý. Điếc Đạo Nhân không phải khổ sai, lại sẽ gặp đại phiền toái.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
– Ta về trước đi nộp Thanh Dương Kim, ngươi tiến vào Thiên Tà Châu bên trong, vững chắc thoáng cái cảnh giới.
Ở chỗ này không thể tùy ý vận dụng Thiên Tà Châu, một khi bị phát hiện sẽ gây cho ngoại nhân ngấp nghé. Nhưng Lục Ly không yên tâm để Điếc Đạo Nhân lưu lại nơi này.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
– Không, đại nhân, ta tiến vào Linh Thú Không Gian.
Điếc Đạo Nhân lắc đầu nói:
– Nếu như ngươi gặp địch nhân, lấy ra Thiên Tà Châu sẽ khiến người khác mơ ước. Ta tại Linh Thú Không Gian xuất nhập rất bình thường, Thần Linh sở hữu Linh Thú tại Thần Giới cũng là chuyện bình thường, không có gì lạ.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
– Tốt!
Lục Ly gật đầu. Điếc Đạo Nhân hóa thành một bóng mờ biến mất tại huyệt đạo Lục Ly. Trên mi tâm hắn xuất hiện một hình xăm nhàn nhạt, chính là dáng vẻ sau khi biến thân của Điếc Đạo Nhân.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Lục Ly xuống quặng mỏ hơn hai mươi ngày, giống như biết đường trở về, chỉ tốn hao đại khái nửa ngày thời gian là có thể đi lên. Tuy nhiên quặng mỏ rất nhiều, bốn phương thông suốt, giao thoa tung hoành, Lục Ly sợ tìm không thấy đường trở về, nên chỉ có thể trước thời gian trở về.
Cách làm của hắn là đúng, hắn đi lượn quanh trong đó đại khái nửa ngày mà vẫn chưa tìm tới đường ra. Hắn gặp lại những Thần Linh cùng nhóm với mình vào đây, nhưng nhóm người này tựa hồ có thành kiến với hắn, không ai đáp lại hắn.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Lục Ly mặc kệ, gặp đường là đi, dù sao một đường hướng lên mặt đất chính là.
Đi hơn một ngày thời gian, hắn rốt cục tìm ra khỏi quặng mỏ. Ý nghĩ của hắn lại đúng, chỉ cần một mực hướng lên trên, đường đường giống nhau, sớm muộn gì cũng có thể đi ra khỏi quặng mỏ, trở lại Thương Viêm Cốc.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Hắn cũng không mạo muội đi nộp Thanh Dương Kim ngay, còn có mấy ngày nữa mới đầy một tháng. Nếu hắn đi nộp ngay sẽ rất chói mắt, sẽ bị người hữu tâm nhớ thương.
Hắn trở về tòa thành, vào phòng nhỏ của mình bế quan mấy ngày, chuẩn bị đợi đến khi đầy một tháng mới ra ngoài.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Mấy ngày này, Lục Ly cũng không có tu luyện. Đoạn thời gian trước hắn bế quan trong hầm mỏ, lại không biết tu luyện như thế nào. Mấy ngày này hắn một mực suy tư về vấn đề này.
Trước khi đạt tới Thần Cảnh, Lục Ly còn biết phương hướng tu luyện, đó chính là cảm ngộ chân ý! Hiện tại hắn đã cảm ngộ hai loại chân ý, mặc dù hắn biết hai loại chân ý này còn có thể tiến hóa đến trạng thái mạnh hơn, nhưng trong lúc nhất thời hắn không biết phải tu luyện như thế nào. Hiện tại, ngoài việc tu luyện Huyền lực và Thần lực, hắn không biết làm cách nào khác.
“Có thời gian hẳn là phải tìm cường giả Thần Giới thỉnh giáo!”
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Chênh lệch thời gian không nhiều lắm, Lục Ly đứng dậy ra khỏi phòng. Hắn nhìn thấy rất nhiều người đều đã trở về, phần lớn mọi người đều ủ rũ, rõ ràng là chưa hoàn thành nhiệm vụ.
– Lê Lộc huynh đệ!
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Một thanh âm vang lên, Lục Ly hướng bên trái nhìn lại, thấy một thanh niên khí chất lãnh khốc, chính là Tô Tử Hề ngày đó muốn cùng hắn tổ đội.
Tô Tử Hề đi tới, gọi Lục Ly bằng tên giả, khóe miệng mang theo nụ cười thân hòa. Tuy nhiên do khí chất của hắn, nụ cười trở nên có chút lạnh lùng. Hắn chắp tay nói:
– Lê Lộc huynh đệ, nhiệm vụ hoàn thành?
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Nhìn thấy rất nhiều ánh mắt của Thần Linh quét tới, Lục Ly không trả lời thẳng, mà mập mờ suy đoán nói:
– Kém một chút. Đang muốn đi nghĩ biện pháp. Tô huynh, hoàn thành?
– Ừm!
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Tô Tử Hề nhàn nhạt gật đầu:
– Lê Lộc huynh đệ kém bao nhiêu? Tựa hồ chênh lệch hai ba mai. Ta cho ngươi mượn tốt.
– Bá bá bá ~
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Vô số ánh mắt của Thần Linh lập tức quét tới, trong mắt đều là nóng rực. Có mấy người nhanh chóng xông tới, vẻ mặt tươi cười trò chuyện với Tô Tử Hề. Muốn dùng bảo vật trao đổi Thanh Dương Kim, hoặc là lôi kéo tình cảm để mượn Thanh Dương Kim.
– Thật có lỗi, chư vị! Ta và các ngươi không quen, các ngươi tùy tiện đi.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Biểu lộ của Tô Tử Hề thay đổi, lạnh băng nhìn quanh những người vây quanh, thái độ đối đãi với Lục Ly hoàn toàn khác hai loại.
Lục Ly khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, Tô Tử Hề này còn rất là một nhân vật. Hắn hướng Tô Tử Hề nhẹ gật đầu, đi ra phía ngoài. Tô Tử Hề thoát khỏi đám người đi theo, đuổi kịp Lục Ly sau đó nói:
– Lê Lộc huynh đệ, ta còn dư ra ba khối Thanh Dương Kim, ngươi nếu cần, cứ cầm lấy đi, quay đầu có bao nhiêu lại cho ta là được.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo!
Lục Ly nghĩ nghĩ, bản thân mình tựa hồ không có gì đáng giá để Tô Tử Hề lừa gạt. Xem ra quái nhân này là thật tâm muốn kết giao bằng hữu. Hắn dừng bước lại, nghi ngờ nhìn Tô Tử Hề nói:
– Tô huynh, vì sao đối ta tốt như vậy? Vô công bất thụ lộc, ngươi nói rõ nguyên nhân, nếu không ta sẽ cảm thấy sợ hãi.
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.
– Ha ha!
Tô Tử Hề thần bí cười cười nói:
– Không dối gạt Lê huynh, ta có một loại Thần Thông đặc thù. Mi tâm ta có ẩn tàng con mắt thứ ba, có thể vọng khí. Cả tòa sơn cốc này, khí vận của Lê huynh là vượng nhất. Nói cách khác, cả tòa sơn cốc này, sau này thành tựu của Lê huynh sẽ là lớn nhất. Ta hiện tại kết giao với Lê huynh đệ, quay đầu Lê huynh lên như diều gặp gió, cũng có thể dìu dắt ta thoáng cái.
Giao diện cho điện thoại
Sau đêm hôm đó, cô nghĩ rằng cả đời này sẽ không còn có được tình yêu.