Trước
Sau

Chương 1151

Ám Ngục

Chương 1151: Ám Ngục

Các bạn vào group facebook để yêu cầu truyện, báo lỗi chương và trao đổi giao lưu với nhau nhé!

**********

Một đường truy sát hai ngày ba đêm, Lục Ly không biết đã công kích bao nhiêu lần, không ngờ Hỏa lão quái lại có nhiều Hắc Hỏa đến vậy.

Trong khoảng thời gian này, lượng Hắc Hỏa tiêu hao đủ để chất đầy không gian giới hạn ngàn trượng, không biết lão quái vật kia cất giữ ở đâu.

Xa xa chân trời xuất hiện một dãy núi khổng lồ mờ ảo, Lục Ly biết đã đến Thông Thiên Sơn. Nội tâm hắn hơi trầm xuống, ngay cả Phong Ngục cũng không hạ được Hỏa lão quái, đi vào Ám Ngục chắc chắn sẽ khó hơn.

Dù sao cũng không chặn được đường, Lục Ly dứt khoát tiến vào Thiên Tà châu, hướng Điếc đạo nhân hỏi ý kiến:

– Điếc đạo nhân, ngài có quen biết Ám Ngục không?

– Quen!

Điếc đạo nhân đoán được hắn muốn đi vào Ám Ngục, sắc mặt hơi nặng nề, nói:

– Ám Ngục có chút phiền phức, nơi đó đen kịt một màu, không có chút ánh sáng nào, muốn truy tung thật sự rất khó khăn. Bất quá Hỏa lão quái muốn trốn cũng không đơn giản như vậy. Chủ nhân đợi lát nữa thả ta ra ngoài, ta sẽ đánh một ấn ký lên người hắn. Chỉ cần ấn ký còn đó, hắn trốn đến đâu ta đều có thể cảm ứng được.

– Tốt!

Lục Ly tinh thần nhất chấn, điều khiển Thiên Tà châu gấp rút bay đi, vòng qua Hỏa lão quái để đến phía trước hắn. Sau đó, hắn và Điếc đạo nhân gần như cùng lúc xuất hiện, hai người đồng thời xuất thủ.

Lục Ly thả ra Sát Đế sát chiêu trấn áp Hỏa lão quái, Điếc đạo nhân trong tay cây cột đá đồng dạng đột nhiên một kích, cây cột đá bên trong hóa thành một đầu Giao Long hư ảnh gào thét mà ra.

Ầm!

Sau khi huyết hồng sắc đao mang đánh bay Hỏa lão quái, xích sắt hóa thành Giao Long hư ảnh lóe lên một cái rồi biến mất, tiến vào trong thân thể Hỏa lão quái.

Ừm.

Hỏa lão quái lúc này mới tỉnh táo lại, hắn trực tiếp xé rách hư không, tiến vào vết nứt không gian bên trong. Một giây sau lại xuất hiện tại cửa vào Thông Thiên Sơn, thân thể như mũi tên nhọn xông tới, rất nhanh biến mất trên Thông Thiên Lộ.

Đi!

Lục Ly vung tay lên, cùng Điếc đạo nhân hai người hướng Thông Thiên Sơn bay đi. Đến Thông Thiên Lộ, Lục Ly rõ ràng cảm giác trọng lực lớn hơn, tốc độ tiến lên của hắn trở nên chậm đi không ít.

– Đại nhân, ta mang theo ngài!

Điếc đạo nhân một tay bắt lấy cánh tay Lục Ly, mang theo hắn lao vụt mà lên, rất nhanh đã tới đỉnh núi Thông Thiên Sơn. Cuối cùng một cước bước ra, hắn cảm giác trước mắt bạch quang lóe lên, sau đó tiến vào một thế giới hoàn toàn đen nhánh.

Thật hắc!

Hắn có chút cảm khái một tiếng. Hắn đã nghe nói qua về Ám Ngục, nơi này là tuyệt đối hắc ám, không có một tia sáng. Thậm chí ngươi có lấy ra cây châm lửa hay dạ minh châu, cũng chỉ có thể chiếu sáng một khu vực vô cùng nhỏ.

Lục Ly trước tiên nhô ra thần niệm, hiện tại thần niệm ở chỗ này cũng chịu rất đại hạn chế, chỉ có thể dò xét phương viên mấy trăm trượng, thật sự bị hạn chế nghiêm trọng.

– Phương hướng nào?

Lục Ly mang theo Điếc đạo nhân tiến vào Thiên Tà châu bên trong, Điếc đạo nhân cảm ứng một phen, chỉ vào phương bắc nói:

– Phía bắc, hắn hẳn là muốn trốn đi Hồn Ngục. Hồn Ngục nguy hiểm nhất, hắn đoán chừng là vì cảnh giới của chủ nhân không cao, nên muốn đem ngươi mang đến Hồn Ngục.

Xưu ~

Thiên Tà châu bay đi, vừa mới không bay quá lâu, Lục Ly lại cảm giác đụng phải một vài thứ. Hắn thần niệm dò xét ra ngoài, hiện ra không gian thỉnh thoảng có một số quái thú dài nhỏ miệng như chim đại.

– Đây là cái gì?

Lục Ly đem hình dáng quái thú mô tả một phen, Điếc đạo nhân giải thích:

– Đây là Hỗn Độn thú đặc hữu của Ám Ngục, Hấp Tủy Văn. Loại Hỗn Độn thú này nhìn giống như con muỗi, nên mới có cái tên này. Hấp Tủy Văn tại Ám Ngục khắp nơi đều có, bình thường trực tiếp công kích đầu Võ giả, hút tuỷ não. Chủ nhân không cần cố kỵ, Hấp Tủy Văn không phá nổi Thần khí, chẳng qua nếu chỉ dựa vào Bán Thần khí, Hấp Tủy Văn càng nhiều thì càng gặp nguy hiểm.

A nha!

Lục Ly âm thầm kinh hãi, trực tiếp hút tuỷ não, loại Hỗn Độn thú này đủ độc địa. Hắn phòng bị chu đáo, hỏi:

– Ám Ngục còn có thứ gì đặc biệt kinh khủng không, nói rõ chi tiết đi.

– Ngoài Hấp Tủy Văn ra, loại Hỗn Độn thú lợi hại chỉ có một loại là U Linh Trùng. Loại côn trùng này tiềm phục tại vết nứt không gian, thỉnh thoảng ra đánh lén. Răng của loại côn trùng này rất lợi hại, Bán Thần khí đều có thể dễ dàng gặm toái. Nếu như Hóa Thần không có thủ đoạn lợi hại, bị U Linh Trùng tiếp cận, chỉ có một con đường là chết.

Điếc đạo nhân dừng một chút, lại nói:

– Đại nhân, ngài có Thần khí, chỉ cần không gặp phải nhóm lớn U Linh Trùng thì vấn đề không lớn. Kỳ thật Ám Ngục kinh khủng nhất là huyễn cảnh tự nhiên hình thành ở nơi này. Rất dễ dàng mất phương hướng, giống như mê thất trong ảo cảnh, bất lực phá cục, hoặc là chết ở bên trong, hoặc là cuối cùng cuồng phong đi.

Ách!

Lục Ly khuôn mặt có chút động. Nếu quả thật lâm vào huyễn cảnh, tại nơi đen kịt một màu, không nhìn thấy gì cả. Có lẽ nghỉ ngơi một hai tháng không có việc gì. Nhưng nếu bị khốn trụ một hai năm, thậm chí mấy thập niên...

– Nếu như ta bị khốn trụ mấy năm, có lẽ ta cũng sẽ điên mất.

Tại một nơi tuyệt đối hắc ám, không nhìn thấy bất kỳ cảnh vật gì. Người ta sẽ bản năng cảm thấy kinh khủng, cảm thấy bất lực, cảm thấy mê mang. Coi như tố chất tâm thần mạnh hơn người khác, cuối cùng cũng có thể sẽ điên mất.

Còn tốt hắn mang theo Điếc đạo nhân. Loại lão quái vật cấp bậc này hẳn là thường xuyên đi qua Ám Ngục, Hồn Ngục đoán chừng cũng xông xáo không ít. Lục Ly hướng Điếc đạo nhân xác thực, cũng xác nhận điểm này. Điếc đạo nhân không chỉ thường xuyên đi Hồn Ngục, Lôi Ngục còn đi qua ba lần.

– Lôi Ngục thật sự khủng bố như trong truyền thuyết sao?

Lục Ly nghĩ nghĩ lại hiếu kỳ hỏi, xông qua Lôi Ngục vậy liền có thể đi Thần giới, Lôi Ngục theo đạo lý nói hẳn là cực kỳ khủng bố.

Ừm!

Điếc đạo nhân lòng vẫn còn sợ hãi gật đầu, đôi mắt chỗ sâu đều là sợ hãi. Hắn dừng một chút mới nói:

– Nếu như ta khôi phục thực lực đỉnh phong, có lẽ có nắm chắc xông vào một lần. Bằng vào thực lực hiện tại của ta, đừng nói đi khu vực trung tâm, coi như ở ngoại vi đều rất dễ bị oanh sát.

Khủng bố như vậy?

Lục Ly có chút lo lắng. Điếc đạo nhân sau khi biến thân lực phòng ngự rất khủng bố, đã hắn ở ngoại vi đều chịu không được, dùng Tiểu Bạch độ cùng lực phòng ngự có chịu nổi sao? Đừng thoáng cái bị oanh sát.

Hắn mục quang hướng đại điện nơi hẻo lánh, nơi Tiểu Bạch đang ngủ say nhìn lại, trầm tư một lát rồi lắc đầu. Vẫn là có cơ hội đi Lôi Ngục rồi nói sau. Nói không chừng Tiểu Bạch thiên phú dị bẩm có thể chống đỡ được đâu. Tiểu Bạch những năm này thế nhưng là một mực dùng Lôi điện Thối Thể, nói không chừng đối với Lôi điện sức chống cự mạnh phi thường.

– Đại nhân, Hỏa lão quái hẳn là ngay ở phía trước!

Điếc đạo nhân đột nhiên nhắc nhở, khiến Lục Ly giật mình tỉnh lại. Hắn xuyên thấu qua Thiên Tà châu cảm ứng bên ngoài, quả nhiên nghe phía bên ngoài có một đạo tiếng phi hành xé gió nhanh chóng.

Ông!

Hắn không hề nghĩ ngợi, thân thể loé sáng mà ra, vung lên Thần binh theo phía trước liền là đột nhiên bổ ra một đao, sau đó thân thể lập tức lách vào Thiên Tà châu bên trong.

Xoẹt ~

Huyết hồng sắc đao mang gào thét mà đi, phía trước bóng người kia trên thân lập tức đã tuôn ra Hắc Hỏa. Mặc dù Hỏa lão quái không nhìn thấy đao mang phía sau, nhưng trước mắt thế giới vẫn như cũ biến thành một mảnh huyết hồng.

Ầm!

Hỏa lão quái bị trọng trọng đánh bay ra ngoài, thân thể hắn lập tức từ phía dưới phóng lên tận trời, hướng nơi xa chạy trốn mà đi.

Không thể tiếp tục nữa, Ly Hỏa không nhiều lắm. Chờ không có Ly Hỏa, ta hẳn phải chết không nghi ngờ!

Hỏa lão quái âm thầm suy nghĩ, thần niệm hắn hướng phụ cận quét tới, rất nhanh ánh mắt lộ ra một tia tàn nhẫn, thân thể chuyển hướng hướng trái phía trước bay đi.

1,703 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1151: Ám Ngục — Mê Tiên Hiệp