Chương 1139
Bán Thú Nhân
Chương 1139: Bán Thú Nhân
Lục Ly để mặc Điếc đạo nhân không hề có chút phản ứng nào. Tựa hồ vị đạo nhân này thực sự điếc, hắn không những không nổi giận, thậm chí còn im lặng không nói một lời.
Sau một lúc lâu, thấy Lục Ly vẫn không có ý định rời đi, Điếc đạo nhân từ trong tay áo lấy ra một cây tì bà. Tay hắn lướt nhẹ trên dây đàn, trầm giọng nói:
– Đã ngươi không lời nào để nói, lão đạo này xin tiễn ngươi lên đường.
– Ma quỷ bà!
Đường lão quái sắc mặt kịch biến, kinh hô lên:
– Tiểu hữu, mau lui lại! Điếc đạo nhân một khi vận dụng Ma Quỷ Bà, giống như không phải linh hồn cường giả, ai cũng gánh không nổi!
Đường lão quái hướng về phía sau bay nhanh, nhưng nhìn thấy Lục Ly vẫn không chịu rời đi, hắn liền giậm chân trên không trung, phản xạ mà quay về.
Lục Ly phất phất tay, ánh mắt coi thường, chỉ để cho Đường lão quái không dám tới gần.
Những lão quái đang ẩn núp ở phụ cận sắc mặt cũng kịch biến, nhanh chóng lui về phía sau. Uy danh của Ma Quỷ Bà bọn họ chưa từng lĩnh giáo, nhưng lại nghe nói rất nhiều lần.
Điếc đạo nhân tựa hồ không có ý định liên lụy những người khác. Đợi cho đám lão quái kia rời đi, tay hắn đột nhiên lướt nhẹ trên dây đàn Ma Quỷ Bà.
*Keng~*
Một đạo thanh âm không tính quá kịch liệt vang lên, không gian phía trước cây tì bà lập tức xuất hiện những gợn sóng, tựa hồ mặt hồ tĩnh lặng bị ném thêm một viên sỏi.
Lục Ly ánh mắt híp lại, hắn nhìn vào bên trong, cảm giác một đạo linh hồn năng lượng yếu ớt truyền ra từ những gợn sóng ấy, lặng lẽ tiến vào không gian linh hồn của hắn, sẵn sàng xâm lấn Hồn Đàm của hắn bất cứ lúc nào.
– Công kích linh hồn, ha ha!
Lục Ly đời này không sợ nhất chính là công kích linh hồn. Năm đó Tử Đế muốn tranh đoạt Hồn Đàm của hắn, khống chế linh hồn, đoạt xá nhục thể, cuối cùng vẫn bị Ngân Long Ấn Ký đánh bại.
Tử Đế từng nói Ngân Long Ấn Ký của hắn là Yêu Hồn thất phẩm trở lên. Lục Ly không biết Yêu Hồn là gì, nhưng Tử Đế nói đây là chí bảo cấp Thần Giới, chỉ có gia tộc hướng mới có thể sở hữu. Đã như vậy, công kích linh hồn sao có thể làm tổn thương hắn?
*Leng keng, đông~~*
Tiếng tì bà tiếp tục vang lên, ngữ điệu rất phẳng, trì hoãn, nghe rất dễ chịu, tựa hồ có một loại thôi miên tác dụng, khiến người ta ngủ say đi qua.
Lục Ly nghe vài tiếng, cảm thấy rất dễ chịu, an nhàn, thế mà chủ động nhắm mắt lại. Trong linh hồn, Ngân Long Ấn Ký đột nhiên phát sáng, khiến hắn giật mình tỉnh táo. Hắn phát hiện năng lượng trong không gian linh hồn mình đang lặng lẽ, vô tức bắt đầu xâm lấn.
– Lợi hại!
Lục Ly mắt vẫn nhắm, nhưng trong lòng thầm cảm khái. Công kích linh hồn của Điếc đạo nhân đi theo con đường âm quỷ, nhuận vật mảnh im ắng, bất tri bất giác khiến người ta trúng chiêu. Nếu như Lục Ly vừa rồi thật sự ngủ say, sợ là chết như thế nào cũng không biết.
Luyện Ngục thập lão bài danh đệ tứ, quả nhiên bất phàm!
Lục Ly thầm gật đầu, chỉ dựa vào công kích linh hồn này, Điếc đạo nhân cũng không hổ với uy danh của mình. Hắn tiếp tục nhắm mắt, mặc cho Điếc đạo nhân công kích, muốn thử xem phòng ngự của Ngân Long Ấn Ký rốt cuộc mạnh đến mức nào.
*Đinh đinh đinh, thùng thùng~~*
Tiếng tì bà đột nhiên dồn dập, thanh âm trở nên cuồng bạo mãnh liệt. Lục Ly cảm giác trong đầu, công kích linh hồn đột nhiên biến nhanh, vô số hồn chi lực tràn vào không gian linh hồn, hướng Hồn Đàm chen chúc mà đi.
Xa xa, Đường lão quái cùng mọi người dùng thần niệm dò xét về phía này. Khi thấy Lục Ly đứng giữa không trung bất động, toàn bộ nội tâm bọn họ đều treo lên.
Lục Ly sẽ không đơn giản trúng chiêu như vậy. Nếu như Lục Ly bị Điếc đạo nhân giết chết, hai kiện Thần khí, thậm chí ba kiện Thần khí sẽ bị hắn thu được.
Một khi Điếc đạo nhân đạt được ba kiện Thần khí, chiến lực của hắn nhất định sẽ nghịch thiên, cục diện của toàn bộ Hỗn Độn Luyện Ngục sẽ thay đổi, Cửu Giới cũng không ngoại lệ.
Sở dĩ mấy lão quái kia, mặc dù biết xem náo nhiệt ở đây rất nguy hiểm, có thể chọc giận Điếc đạo nhân dẫn đến bị giết, nhưng vẫn không nhịn được tiếp tục ẩn núp dò xét.
*Đông đông đông~*
Tiếng tì bà càng ngày càng gấp rút, ngay cả mấy lão quái ở ngoài mấy chục dặm cũng có chút không chống nổi, nhưng Lục Ly vẫn an tường đứng giữa không trung.
Điếc đạo nhân trên mặt lộ ra một tia kinh ngạc. Hắn quét mắt vài lần về phía Lục Ly, sau đó một bên tiếp tục đàn tì bà, một bên chậm rãi tiến tới, muốn đến gần để giết chết hắn.
Trong đầu Đường lão quái toàn là âm thanh ma chú của tì bà, nhưng khi phát hiện Điếc đạo nhân muốn đến gần giết Lục Ly, hắn không nhịn được trầm hống một tiếng:
– Lục tiểu hữu, cẩn thận!
*Oanh!*
Lời vừa dứt, trong đầu hắn đột nhiên nổ lên một tiếng sấm sét giữa trời quang. Linh hồn hắn bỗng chốc bị nổ thương, thân thể thống khổ lăn lộn dưới đất, kêu thảm không ngớt.
Lục Ly hết thảy đều nhìn thấy trong mắt, trong lòng khẽ gật đầu. Đường lão quái này làm người xem như không tệ, không uổng phí hắn hôm nay hỗ trợ đánh giết Phong Điên Nhị Đạo.
*Hưu~*
Điếc đạo nhân thoáng cái tiêu thăng, trong nháy mắt đã tới trước mặt Lục Ly. Trong tay hắn, cây tì bà đột nhiên vung lên, đối đầu Lục Ly đập ầm ầm xuống.
– Ha ha!
Lục Ly cười nhạt một tiếng, trong tay Thần Binh nhẹ nhàng nghênh đón. Cây tì bà này tuy là chí bảo, nhưng hắn trong tay lại cầm Thần Binh.
*Ầm!*
Một đạo trầm muộn nổ vang vang lên, hỏa hoa bắn ra từ cây tì bà. Lục Ly bị cường đại lực lượng đập xuống, rơi vào bên trong dãy núi phía dưới.
Hai chân hắn đứng trên tảng đá lớn trên đỉnh núi, do lực lượng hạ xuống quá lớn, tảng đá lập tức rạn nứt, xuất hiện những khe hở.
Trên mặt Lục Ly lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói:
– Điếc đạo nhân, linh hồn công kích của ngươi không được a. Ngươi còn thủ đoạn khác sao? Nếu không có, ngươi là giết ta không được.
Lục Ly cùng rất nhiều cường giả giao thủ qua, nhưng trước kia là dựa vào Thiên Tà Châu cùng Thần Thi, đằng sau là dựa vào Sát Đế Sát Chiêu. Cho nên đối với thủ đoạn của cường giả hiểu rõ rất ít. Lần này hắn chuẩn bị để Điếc đạo nhân phóng thích thoáng cái các loại thủ đoạn, để hắn thật nhiều nhiều kiến thức một phen.
– Ngươi muốn chết, lão đạo này sẽ thỏa mãn ngươi!
Điếc đạo nhân mở miệng, xem ra hắn không phải thật sự điếc, chỉ là không thích phản ứng với người, tính cách có chút cổ quái thôi.
Hắn một tay đột nhiên kích thích dây đàn tì bà, lần này thế mà đem dây cung cho phát đoạn mất. Hắn tiện tay quăng dây cung xuống, kia dây cung thế mà lớn lên theo gió, giữa không trung biến thành một đầu Cự Mãng.
*Tê tê~*
Điếc đạo nhân một tay mau đưa một sợi dây cung phát đoạn, toàn bộ ném mạnh xuống. Dây cung toàn bộ biến thành Mãng Xà gào thét mà xuống. Trong tay không còn dây cung, tì bà của hắn quang mang lóe lên, lại biến thành một cái Cự Thú hư ảnh, hướng về phía Lục Ly gào thét mà tới.
*Rầm rầm rầm!*
Mãng Xà cùng dị thú hư ảnh bạo tạc, Lục Ly thân thể bị tạc bay, nhưng rõ ràng không có vấn đề lớn, Thần khí chiến giáp quá mạnh.
*Ngao ngao~*
Điếc đạo nhân ngửa mặt lên trời cuồng hống một tiếng, toàn thân áo bào từng mảnh vỡ vụn. Tiếp đó, thân thể hắn đột nhiên bành trướng, thoáng cái cao lên vài chục trượng. Toàn thân là từng cục cơ bắp, khuôn mặt biến thành mặt thú dữ tợn, sau mông còn phát hiện ra một cái đuôi, ngực đầy Hắc Mao.
– A, hóa thú?
Lục Ly nhìn trợn mắt hốc mồm. Hắn không phải bị hù dọa, mà là bị quỷ dị như vậy biến hóa giật mình.
Yên lành một người, làm sao biến thành Bán Thú Nhân? Là lão đạo sĩ này học được hóa thú chi thuật, hay là hắn bản thân liền là đặc thù chủng tộc? Trước sau chênh lệch cũng quá đại, quá lớn.
*Rống rống~*
Điếc đạo nhân gầm thét hai tiếng, thân thể cao lớn tựa núi nhỏ bay vụt mà xuống. Tay hắn biến thành thú trảo, phía trên đều là móng vuốt sắc bén, còn ẩn ẩn có hắc khí vờn quanh. Hắn giận dữ hét:
– Tiểu tử, ngươi bức ra lão đạo bản tôn, cho nên hôm nay ngươi phải chết! Hôm nay nhìn thấy lão đạo bản tôn người, đều phải chết, đều phải chết!