Trước
Sau

Chương 1133

Đừng chọc giận ta

Chương 1133: Chớ chọc ta

Một tên Hóa Thần lão quái khác đã bỏ trốn, Lục Ly cũng lười đuổi theo giết. Hắn dùng thần niệm khóa chặt tên Hóa Thần lão quái này, trầm tư một lát rồi hỏi:

– Các ngươi vì sao liên thủ chặn đường ta? Có người hay không cho các ngươi mật báo?

Nói xong, hắn bước về phía khu đàm phán, ngồi xuống ghế sofa, khom người rút ra mấy tờ giấy, lau sạch nước dính trên cổ.

Thiên Tà châu bay rất nhanh, người bình thường căn bản không kịp phản ứng. Kẻ này sớm chờ sẵn ở đoạn đường này, khẳng định là có người mật báo. Lục Ly không giết lão giả này, là muốn hỏi thăm ra chút tình báo.

– Hồi đại nhân, đúng vậy!

Lão quái cung kính đáp:

– Đại nhân trước đó bay qua địa bàn của Trường Phong lão quái, đã kinh động đến hắn. Hắn vận dụng bí thuật đưa tin cho chúng tôi, cáo tri tin tức này. Ong Vàng lão quái liên hợp ba người chúng tôi cùng nhau chặn đường. Đại nhân chúng tôi có mắt không tròng, xin ngài tha mạng!

Nói xong, lão quái lại nặng nề dập đầu xuống đất. Lục Ly thấy không còn gì để nói, lão quái này tu luyện đến Hóa Thần cảnh mà lại không có cốt khí, không có dũng khí hy sinh, cũng không có quyết tâm thấy chết không sờn. Trước đây hắn gặp nguy hiểm khó khăn nhất, cũng chỉ dựa vào dập đầu là có thể vượt qua sao?

– Trường Phong lão quái không phải Nhan gia?

Lục Ly hơi kinh ngạc. Hắn tưởng rằng Nhan gia ở hậu trường bố trí hoặc châm ngòi. Hắn suy nghĩ một chút, trầm giọng hỏi:

– Ngươi không biết ta là ai?

Lão quái lắc đầu:

– Lão hủ không biết, còn chưa thỉnh giáo đại nhân uy danh là ai?

Lục Ly cẩn thận quan sát thần sắc của lão giả này, hiện tại không có một tia dị dạng. Có vẻ như người này không giỏi diễn kịch, vậy là hoàn toàn không biết hắn là ai, cũng không biết lai lịch của Thiên Tà châu.

Hắn mở miệng nói:

– Ta có thể lưu ngươi một mạng, bất quá ngươi phải giúp ta làm một chuyện!

– Tốt, tốt, tốt!

Lão giả lập tức đại hỉ, liên tục cúi người nói:

– Đại nhân mời nói, đừng nói một chuyện, coi như mười chuyện cũng không có vấn đề gì.

– Hừ hừ!

Lục Ly hừ lạnh hai tiếng:

– Đừng nói mạnh miệng. Ta cho ngươi đi đánh hạ Thần Hoàng thành, ngươi có năng lực như thế sao?

Lão quái thoáng cái lộ vẻ xấu hổ, cũng không dám nhiều lời nữa. Lục Ly nói:

– Giúp ta đưa tin ra ngoài, đừng nhớ thương Thiên Tà châu của ta. Nhan gia Tộc Vương ta còn giết được, cũng không thèm để ý giết thêm vài tên nữa. Ai còn dám chặn đường ta, ta tuyệt đối sẽ không nhân từ nương tay. Nói cho Hỗn Độn Luyện Ngục tiềm tu lão quái biết, ta tên là Lục Ly, chớ chọc ta!

– Thiên Tà châu, Lục Ly!

Đôi mắt lão quái co rụt lại, kinh hô lên:

– Nguyên lai là đại nhân! Lão hủ lần này thật sự có mắt không tròng, đa tạ đại nhân ân không giết.

Kim Ngục rất nhiều tiềm tu lão quái đối với chuyện ngoại giới cũng không thèm để ý, cũng không đi tận lực nghe ngóng, nhưng uy danh của Lục Ly vẫn lưu truyền ra ngoài. Dù sao việc tru sát Nhan gia Tộc Vương, sức chiến đấu cỡ này khiến rất nhiều lão quái cảm thấy không bằng.

Tại Cửu Giới, thực lực vi tôn. Mặc dù Lục Ly rất trẻ, nhưng thực lực cường đại đã đáng để kính nể. Lão quái xưng hô một tiếng “Đại nhân” cũng là tâm phục khẩu phục.

– Hưu!

Lục Ly thu Thần Thi vào, khống chế Thiên Tà châu bay đi. Hắn lười nhác không muốn nói nhiều với lão quái này, cũng không muốn một đường đồ sát đi qua.

Tính cách hắn vốn như vậy, không trêu chọc hắn, hắn chưa từng chủ động kiếm chuyện. Giống như trêu chọc hắn, kia chính là không chết không thôi.

Tiếp tục phi hành, một đường vừa sợ lên rất nhiều lão quái, bất quá lần này không có người sớm chặn lại, nhẹ nhõm một đường bay đi.

Qua bốn năm canh giờ sau, Lục Ly phát hiện Thiên Tà châu bay qua chỗ, không chỉ lão quái bọn họ không chặn lại truy lùng, ngược lại sau khi phát hiện Thiên Tà châu lập tức bắt đầu chạy trốn.

Xem ra vừa rồi lão quái kia đã truyền tin ra, Kim Ngục lão quái biết là hắn, không dám tới chủ động khiêu khích.

Tại Kim Ngục phi hành lâu như vậy, cũng không gặp quá nhiều người trẻ tuổi, hẳn là Các Giới các gia tộc đều đã triệu tập những người trẻ tuổi ra ngoài lịch luyện trở về, sợ gặp phải hắn bị giết.

Trên đường ngược lại có rất nhiều trinh sát ẩn núp. Thần niệm của Lục Ly hiện tại rất mạnh, những trinh sát ẩn núp có thể dễ dàng dò xét ra. Hắn không giết những trinh sát này, quá nhiều người giết không hết, hắn cũng không quan tâm.

Lục Ly không muốn ở đây gây sự, hắn hiện tại một lòng đi Băng Ngục, không ai quấy rối hắn, hắn tiết kiệm thanh tịnh. Một đường nhẹ nhõm phi hành, ba ngày sau đã tới lối vào Băng Ngục.

– A, còn có kẻ không sợ chết!

Tại cửa vào Băng Ngục, Lục Ly từ xa đã dò xét ra một lão giả râu tóc bạc trắng, vẫn còn ngăn ở cửa vào Băng Ngục, rõ ràng là chờ ở đây hắn.

Hắn khống chế Thiên Tà châu dừng lại tại cửa vào Băng Ngục, cách lão đầu râu tóc bạc trắng chỉ có ngàn trượng.

Lão đầu râu tóc bạc trắng khẽ run, mở mắt. Cặp mắt kia không có một tia đục ngầu, ngược lại sắc bén như đao phong. Trên người hắn khí tức tràn ngập, Lục Ly thông qua Thiên Tà châu cảm ứng thoáng cái, lão giả râu tóc bạc trắng này hẳn là Hóa Thần đỉnh phong.

Lão giả không nói gì, cũng không có bất kỳ cử động nào, chỉ là mục quang sáng rực nhìn chằm chằm Thiên Tà châu. Lục Ly chờ giây lát rồi mở miệng:

– Lão trượng tại đây chặn đường, ý muốn như thế nào?

Lão giả râu tóc bạc trắng nhíu mày, mở miệng:

– Người trẻ tuổi, nghe nói ngươi đánh chết Nhan Chân, tranh đoạt hai kiện Thần khí của Nhan gia. Thiên Tà châu của ngươi cũng là một kiện Thần khí rất không tệ.

– Gây chuyện!

Lục Ly trong lòng trầm xuống, khẩu khí trở nên không hữu hảo:

– Ngươi nói đều không sai, vậy ngươi muốn cướp ba kiện Thần khí này như thế nào?

– Đừng nói khó nghe như vậy!

Lão giả thình lình đứng dậy, cả người trở nên phong mang tất lộ, tựa như một bảo kiếm ra khỏi vỏ. Hắn lạnh giọng nói:

– Thần khí người có đức chiếm lấy. Người trẻ tuổi, ngươi niên kỷ vẫn còn quá nhỏ, hiện tại cầm ba kiện Thần khí khó tránh khỏi cây cao đón gió. Thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội. Câu nói này ngươi có nghe qua không? Giao ba kiện Thần khí này cho lão phu, lão phu thu ngươi làm đồ đệ, bảo vệ ngươi một đời, tung hoành Cửu Giới, như thế nào? Ân quên. Cho ngươi biết, lão phu ngoại hiệu Đông Nhai cư sĩ, năm đó một người quét ngang Cửu Giới, tại Cửu Giới, coi như Nhan gia cũng phải cho lão phu vài phần tình mọn.

Câu nói tiếp theo Lục Ly không muốn nghe. Hắn lắc đầu cười lạnh. Đông Nhai cư sĩ này lại còn coi mình là nhân vật để thu hắn làm đồ đệ? Lão thất phu này cũng dám nói ra miệng quét ngang Cửu Giới? Hắn năm đó sao không đi phá Thần Hoàng thành, đánh chết Nhan Chân để tranh đoạt Thần khí?

Lục Ly lười nhác nói nhảm với người này, trực tiếp thả ra Thần Thi, nói:

– Lão quái, nếu như ngươi có thể gánh vác được công kích của Thần Thi, ngươi mới có tư cách đáng để ta tự mình xuất thủ. Muốn Thần khí dựa vào mồm mép là vô dụng, phải dựa vào chân thực bản sự để đoạt đi.

– Xoẹt!

Thần Thi mở rộng hai cánh, hóa thành một đạo lưu quang bay đi, một quyền đột ngột hướng Đông Nhai cư sĩ đập tới, tốc độ như thạch phá thiên kinh, nhanh đến mức dọa người.

– Hảo tiểu tử, đã ngươi chấp mê bất ngộ, vậy liền đấu một trận!

Lời nói lạnh băng của Đông Nhai cư sĩ vang lên, Thần Thi đã một quyền đánh vào thân thể hắn. Điều khiến Lục Ly chấn kinh chính là, thân thể Đông Nhai cư sĩ lại không bạo liệt, ngược lại chậm rãi biến mất, tựa như bị phong hóa.

– Hư ảnh!

Lục Ly rất nhanh giật mình tỉnh lại, bởi vì Thiên Tà châu, thân thể Đông Nhai cư sĩ đã ngưng kết ở phía sau Thiên Tà châu. Trong tay hắn xuất hiện một cây trường cung màu đen, đột nhiên kích thích, mười mấy mũi trường tiễn gào thét mà tới.

– Xoẹt!

Thần Thi chuyển hướng bay về phía Đông Nhai cư sĩ, nhưng chờ hắn một quyền đánh vào thân thể Đông Nhai cư sĩ, thân thể đối phương lại phong hóa, biến mất vô tung vô ảnh.

– Quả nhiên có chút thủ đoạn!

Lục Ly dùng thần niệm khóa chặt Đông Nhai cư sĩ, lại phát hiện bên cạnh hắn không gian không có một tia ba động. Hắn chân thân bất tri bất giác xuất hiện ở phía đông Thiên Tà châu mấy ngàn trượng.

Giao diện cho điện thoại

1,752 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1133: Đừng chọc giận ta — Mê Tiên Hiệp