Trước
Sau

Chương 1065

Hồn Phù

Chương 1065: Thi Hồn Phù

Hiện tại có nhiều website sao chép đăng lại truyện từ Truyen88 trái phép, gây thiệt hại về kinh tế và ảnh hưởng tới tốc độ ra chương mới. Chúng tôi rất mong quý độc giả ủng hộ, đẩy lùi nạn sao chép trái phép bằng cách chỉ đọc truyện trên Truyen88.pro. Xin cảm ơn!

**********

Thần Long lặn xuống đất hai vạn trượng, nơi đó có một tòa cung điện ngầm. Tòa cung điện này hoàn toàn bị phong bế, bên trong có một cỗ toàn thân màu vàng kim, không đầu Thần Thi.

Sự việc quỷ dị như vậy, từng khiến Lục Ly cùng Chấp Pháp Trưởng Lão kinh nghi suốt một thời gian dài. Chịu áp lực uy nghiêm khủng bố từ Thần Thi, hai người đều không dám đi dò xét quá sâu, cũng không dám mơ tưởng thu phục được nó.

Giờ phút này Lục Ly bị dồn vào đường cùng, hắn chỉ có thể mạo hiểm thử một lần. Sau khi nhập sơn động, toàn thân hắn căng thẳng, tốc độ lại không dám quá nhanh.

Trải qua thời gian dài như vậy, thương thế của Lục Ly đã sớm khôi phục, hắn còn luyện hóa thêm một bộ chiến giáp Bán Thần khí. Tuy nhiên, giờ phút này, ngay cả khi mặc vào mười bộ chiến giáp Bán Thần khí, Lục Ly vẫn cảm thấy không an toàn.

Chậm rãi hạ xuống, nội tâm Lục Ly càng lúc càng căng thẳng, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi, lưng áo sớm bị mồ hôi làm ướt đẫm. Nhưng ánh mắt hắn lại phá lệ kiên định, bởi vì hắn đã không còn đường lui.

Hai ngàn trượng, Lục Ly đã không nhìn thấy ánh sáng phía trên, hắn tựa như tiến vào trạng thái không gian tối tăm, toàn thân bị hắc ám bao vây. Nhịp tim không tự chủ được bắt đầu tăng tốc, hơi thở gấp gáp, luôn cảm giác bùn đất bốn phương tám hướng đang hướng hắn đè ép mà đến, muốn đem hắn ép tới vỡ nát.

Một vạn trượng!

Lục Ly cảm giác nhịp tim đập dữ dội, cảm giác trái tim mình như muốn nhảy ra ngoài. Hắn hít một hơi thật sâu, cắn răng tăng tốc độ.

Hai vạn trượng.

Lục Ly gần như đã tới đích, lần trước hắn đào động đất còn thiếu không nhiều nữa là tới nơi này. Đến nơi này, Lục Ly ngừng lại, nội tâm ngược lại chẳng còn căng thẳng.

Hắn trước kia thường như vậy, khi đứng trước cửa sống chết, ngược lại phá lệ tỉnh táo, không màng tới chuyện được mất, cùng lắm thì chết thôi.

Hắn không trực tiếp phóng ra thần niệm, mà tiếp tục hướng xuống bay đi. Chờ đến dưới đáy, hắn vẫn không dò xét thần niệm.

Hắn biết, nếu một sáng phóng ra thần niệm, hắn sẽ lập tức bị một cỗ khí tức khủng bố bao phủ, thân thể sẽ không thể di chuyển dù chỉ một phần. Trước đó hắn cùng Chấp Pháp Trưởng Lão cũng từng tới dò xét một lần, cũng giống như vậy.

Hiện tại hắn không dò xét thần niệm, cũng không có cảm giác quá mạnh mẽ, mặc dù vẫn cảm giác phụ cận rất âm hàn, khiến người ta cực kỳ khó chịu.

“Ông!”

Mi tâm Lục Ly, nơi ấn ký hỏa hồng sắc phát sáng, Âm Quỳ Thú giống như lần trước truyền tới một đạo ý niệm, khiến Lục Ly lập tức rời đi. Âm Quỳ Thú cảm nhận được nguy cơ cực lớn.

Lục Ly khinh thường Âm Quỳ Thú, hắn lấy ra Lãnh Phong Chiến Đao, tiếp tục hướng phía dưới khai quật. Hắn nhớ rất rõ, chỉ khi đứng ở chỗ này phóng ra thần niệm tới cực hạn, hắn mới có thể mơ hồ dò xét được tình huống của cung điện ngầm phía dưới. Thần niệm của hắn dò xét được vạn trượng không vấn đề, vì vậy cung điện ngầm cùng không đầu Thần Thi ít nhất còn nằm ở khu vực phía dưới vạn trượng.

Tốc độ khai quật sơn động của hắn rất nhanh, Lãnh Phong Chiến Đao quấy không ngừng, đất đá phía dưới bị xoắn thành bột mịn. Hắn hoàn toàn quên đi uy hiếp của không đầu Thần Thi, không ngừng khai quật địa động mà xuống.

Ngàn trượng, ba ngàn trượng, năm ngàn trượng!

Lục Ly phát hiện, khi không phóng ra thần niệm, khí tức âm hàn khủng bố của không đầu Thần Thi cũng không lan tràn tới. Mặc dù khí tức càng ngày càng khiến người ta khó chịu, Lục Ly vẫn có thể động,随时 có thể thoát đi.

“Tiếp tục đào!”

Lục Ly vung Lãnh Phong, tốc độ tăng lên liều mạng hướng phía dưới đào đi. Tốc độ khai quật loại đường núi này quá nhanh, chỉ trong mấy chục tức thời gian, Lục Ly lại đào thêm mấy ngàn trượng.

Khoảng cách tới cung điện ngầm kia đoán chừng chỉ còn một hai ngàn trượng, tốc độ khai quật của Lục Ly dần chậm lại. Không phải hắn bắt đầu căng thẳng, mà là khí tức phụ cận nơi này trở nên phá lệ âm hàn, cảm giác như rơi vào hầm băng. Toàn thân Lục Ly tựa hồ hơi choáng váng, động tác trở nên không còn linh lợi.

Kỳ thật, khí tức nơi này không phải là lạnh lẽo, mà là một loại cảm giác trong lòng. Tựa như một người nửa đêm đi ngang qua nghĩa địa, lúc đầu nhiệt độ không lạnh, lại cảm giác lạnh toát, toàn thân nổi da gà, không rét mà run.

“Một hai ngàn trượng, Thi Hồn Phù sợ là không hạ xuống được rồi.”

Lục Ly thầm thì trong lòng, đầu vẫn tiếp tục hướng phía dưới đào. Lần này tốc độ chậm hơn rất nhiều, bên ngoài Long Khải cùng chiến giáp Bán Thần khí đều thoáng hiện ra. Mặc dù hắn biết, đối với không đầu Thần Thi muốn giết hắn, thì dù là mặc chiến giáp Thần khí cũng không chắc đã an toàn.

Một ngàn trượng sơn động, Lục Ly đào mất thời gian một nén nhang. Đến nơi này, Lục Ly không tự chủ được ngừng lại.

Toàn thân hắn bị âm hàn khí tức bao phủ, thân thể run rẩy, răng đánh vào nhau, trên mặt không còn một tia huyết sắc, trắng bệch, phủ đầy bụi bặm, nhìn cùng Lệ Quỷ không khác nhau là bao.

“Không thể đào xuống nữa! Không thể lại tới gần!”

Hai câu này liên tục hiện lên trong linh hồn Lục Ly, toàn thân hắn cảm giác bất lực, trong linh hồn tràn ngập vẻ sợ hãi, từng sợi lông trên người đều dựng đứng.

“Khoảng cách tới cung điện ngầm phía dưới cũng không tới một ngàn trượng đúng không?”

Lục Ly thầm nghĩ, khoảng cách này ngược lại có thể khống chế Thi Hồn Phù bay xuống. Nhưng hắn vẫn cảm thấy không an toàn, tựa như khoảng cách quá xa, Thi Hồn Phù sẽ mất đi hiệu lực.

“Đào thêm năm trăm trượng!”

Lục Ly cắn răng, quyết tâm, trong mắt xuất hiện một tia hồng quang. Hắn vung Lãnh Phong Chiến Đao liều mạng hướng phía dưới khai quật, tốc độ ngược lại càng tăng nhanh hơn.

Hắn liều lĩnh quấy Thần binh trong tay, đất đá phía dưới từng mảnh từng mảnh bị xoắn thành bột mịn. Thân thể Lục Ly không ngừng hạ xuống, hắn không nghĩ gì cả, nâng lên một hơi dùng sức vung động Thần binh trong tay.

Trăm trượng, ba trăm trượng, năm trăm trượng, tám trăm trượng!

Đến giờ phút này, Lục Ly mới rốt cục giật mình tỉnh lại, hắn không ngờ đã đào tới tám trăm trượng. May mắn hắn tỉnh thức sớm, nếu không đào thêm một chút nữa, hắn nói không chừng sẽ đào mở luôn cung điện ngầm phía dưới, sau đó thân thể rơi xuống, trực tiếp nện lên đầu không đầu Thần Thi.

Nghĩ tới đây, thân thể Lục Ly có chút rung động. Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó dùng sức vuốt mặt mình, tự nhủ phải tỉnh táo, phải bình tĩnh. Hắn đã mất đường lui, hoặc là thu phục Thần Thi phía dưới, hoặc là cùng Thần Thi này vĩnh viễn yên lặng trong lòng đất.

Đến nơi này, Lục Ly cũng không dám làm bừa, mà ngồi trọn vẹn một nén nhang trên mặt đất, để trạng thái của mình đạt đến đỉnh phong. Hắn cầm Lãnh Phong, mở rộng thông đạo phụ cận thêm vài trượng, đào ra một cái lỗ lớn dưới đất.

“Không sai biệt lắm!”

Không Gian Giới trong tay Lục Ly phát sáng, xuất hiện từng mai một mai huyết sắc mộc phù. Trên mộc phù này có chút đồ văn kỳ dị cùng ký tự, nhìn rất huyền diệu thâm ảo.

“Đi!”

Lục Ly lấy ra một viên Thi Hồn Phù, đột ngột hướng mặt đất phía trước vọt tới. Hắn một mực không dám dùng thần niệm dò xét, chỉ có thể dựa vào ký ức để phán định phương vị của không đầu Thần Thi.

Hắn ném với lực lượng rất lớn, Thi Hồn Phù tựa như một thanh tiểu kiếm, nhẹ nhàng chui từ dưới đất lên, một mực hướng xuống bay đi.

Thi Hồn Phù này Lục Ly dùng tinh thần lực luyện chế, nên có một tia dấu ấn tinh thần ở bên trong, Lục Ly có thể cảm ứng được phương vị của nó.

Hắn nhắm mắt lại, toàn bộ tâm niệm đều tập trung cảm ứng Thi Hồn Phù. Thi Hồn Phù bay nhanh, nhưng tốc độ dần chậm lại.

“Ầm!”

Lục Ly cảm giác Thi Hồn Phù tăng tốc, sau đó đột nhiên va chạm vào một mặt “thiết tường”. Thân thể Lục Ly lúc này kịch liệt run lên, hắn biết Thi Hồn Phù đã đụng phải không đầu Thần Thi.

“Bạo!”

Hắn quát khẽ một tiếng, Thi Hồn Phù phía dưới lập tức bạo liệt. Cùng lúc đó, Lục Ly cảm giác một đạo khí tức hung lệ tới cực điểm từ phía dưới tràn ngập ra, tựa như một con thú khổng lồ bị đánh thức, mở mắt, lộ ra răng nanh.

1,751 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 1065: Hồn Phù — Mê Tiên Hiệp