Chương 100
Luồng Khí Xoáy
Chương 100: Luồng khí xoáy
Năm ngày! Tiêu tốn trọn vẹn năm ngày, thân hình Lục Ly gầy sọm đi rõ rệt, cuối cùng cũng hoàn thành bước đầu tiên: mở rộng giao điểm hai dải kinh mạch đến kích thước bằng nắm tay. Hắn ngủ một giấc, ngày thứ hai bắt đầu xung kích bước thứ hai, cũng là bước quan trọng nhất – ngưng tụ khí xoáy.
Nguyên lý của bước thứ hai rất đơn giản, chính là lợi dụng Huyền lực để ngưng kết một luồng khí xoáy trong không gian vừa mở rộng. Một khi luồng khí xoáy này ngưng kết thành công, Thần Hải liền ổn định, đồng nghĩa với việc hắn đã đột phá lên Thần Hải Cảnh.
Lục Ly triệu tập Huyền lực, du tẩu thành hình Âm Dương Bát Quái tại giao điểm. Huyền lực càng lúc càng nhiều, lần nữa đè ép kinh mạch, từng tia đau đớn truyền đến, Lục Ly chỉ có thể cố gắng chịu đựng.
Bởi vì quá trình ngưng tụ khí xoáy cần thời gian rất lâu, nếu không có đan dược cao cấp phụ trợ, ít nhất hắn phải khống chế Huyền lực vận chuyển trong khoảng một canh giờ, để Huyền lực chủ động ngưng kết thành khí xoáy.
Huyền lực càng tích tụ nhiều, thống khổ càng lớn. Lưng Lục Ly lại ướt đẫm, trán mồ hôi như mưa, cả người run rẩy. Miệng cắn chặt một đoạn gỗ, nghiến răng nghiến lợi chịu đựng, cố quên đi hết thảy đau đớn.
Quá trình ngưng kết luồng khí xoáy này không thể ngừng, hơn nữa còn cần triệu tập ngày càng nhiều Huyền lực tiến vào. Bởi thế, thống khổ sẽ không ngừng tăng lên, càng lúc càng dữ dội. Cảm giác đau nhức kịch liệt truyền trong người, điều này thực ra không tính là gì, phỏng chừng rất nhiều người đều có thể kháng cự.
Vấn đề là thống khổ sẽ ảnh hưởng đến thần kinh, khiến người ta không cách nào chuyên tâm, mất đi sự tự chủ đối với thân thể.
Nhưng trong quá trình ngưng tụ khí xoáy, ngươi nhất định phải gắng gượng chịu đựng, thời thời khắc khắc khống chế Huyền lực, không được có chút sai lầm nào, và phải duy trì trạng thái đó trọn vẹn một canh giờ.
Một khi xảy ra nửa điểm vấn đề, công sức trước đó sẽ đổ sông đổ biển, thậm chí dẫn đến Huyền lực nhiễu loạn, bạo thể mà chết.
Duy trì được chừng hai nén hương, Lục Ly vì không chịu đựng nổi nên phải ngừng lại. Hắn kêu lên một tiếng đau đớn, nhả ra khúc gỗ trong miệng lúc này đã bị cắn nát thành hai hàng dấu răng, nằm rạp trên đất, thở dốc hổn hển.
Cửa phòng vô thanh vô tức mở ra. Lục Linh xuyên qua khe cửa nhìn Lục Ly một cái, trong mắt chớp qua một tia đau lòng, nhưng nàng chỉ nhìn thoáng qua rồi lại khép cửa rời đi.
Ngưng tụ Thần Hải chỉ là cửa ải đầu tiên trên con đường trở thành võ giả. Nếu ngay cả cửa ải này Lục Ly đều không bước qua, ngày sau làm sao có thể đạt được thành tựu gì?
Lục Linh không tin em trai mình sẽ vô năng đến vậy. Con cái nhà họ Lục, nếu chỉ là Thần Hải Cảnh đều không vượt qua được, vậy làm sao xứng với uy danh của Lục gia?
Lục Ly không phải vô năng, chỉ là cơn đau đớn kịch liệt này quả thực khiến người ta khó mà chịu đựng, hệt như có người đang dùng đao cắt xẻo thịt hắn vậy.
Trong tình cảnh như thế, hắn có thể kiên trì được hai nén hương khiến Huyền lực không nhiễu loạn, đã tính là đáng quý. Người bình thường sợ rằng một nén hương cũng không thể kiên trì nổi.
Lục Ly nghỉ ngơi nửa ngày rồi tiếp tục xung kích, chẳng qua kết quả không có gì bất ngờ. Hắn vẫn chỉ kiên trì được hai nén hương, sau đó vì không nhịn được đau đớn, không cách nào khống chế Huyền lực, mọi thứ lại biến thành công cốc.
Lần thứ ba cũng chỉ được hai nén hương. Lần thứ tư, lần thứ năm, lần thứ sáu...
Lục Ly liên tiếp thất bại, lúc này hắn rốt cục đã hiểu lời Thái trưởng lão từng nói, cũng hiểu vì sao trong bộ lạc võ giả Huyền Vũ Cảnh nhiều như vậy, nhưng võ giả Thần Hải Cảnh lại chẳng mấy người.
Không có tài nguyên từ đại gia tộc, không có đan dược linh thảo, muốn ngưng tụ Thần Hải quả thật quá khó khăn.
Nếu lúc này Liễu gia cung cấp đan dược linh thảo cho Lục Ly, giúp hắn tránh khỏi thống khổ trong lúc ngưng tụ Thần Hải, tốc độ ngưng tụ tuyệt đối sẽ được gia tăng. Luồng khí xoáy cũng trở nên dễ ổn định hơn, thành công đột phá Thần Hải Cảnh.
Nhưng không thể gia nhập Ngoại đường hay Nội đường của bất cứ gia tộc nào, hắn còn phải đi Trung Châu, phải cầu viện cường giả Lục gia nghĩ cách cứu cha mẹ. Một khi gia nhập Ngoại đường hay Nội đường của gia tộc nào đó, hắn liền mất đi tự do. Những gia tộc kia tuyệt đối không cho phép hắn rời khỏi Bắc Mạc.
Bởi thế, hắn không thể trông đợi gì từ Liễu gia, không thể trông đợi đan dược linh thảo, chỉ có thể dựa vào chính mình để ngưng tụ Thần Hải.
– Phải nghĩ cách ngăn ngừa thống khổ, bằng không ta không thể nào ngưng tụ được Thần Hải!
Thống khổ trong cơ thể sẽ ảnh hưởng đến tinh thần. Một khi chú ý lực loạn, Huyền lực sẽ mất đi khống chế, khả năng ngưng tụ Thần Hải gần như bằng không. Làm sao để giảm bớt thống khổ đây? Chỉ có đan dược!
Nghĩ tới đó, nội tâm Lục Ly đột nhiên khẽ động. Trên người hắn còn có hai viên đan dược, đó là đan dược chữa thương hết sức bình thường, lần trước lúc đánh giết Thiết Thứ Lang ở Hàn Vân Hạp Cốc, Hồng lão từng cho hắn.
Đan dược chữa thương chỉ có thể chữa thương, tác dụng giảm bớt thống khổ rất nhỏ, nhưng điểm then chốt là hắn có được chiếc răng thú thần kỳ. Chiếc răng thú này có thể giúp cho dược hiệu đề thăng vô hạn, nói không chừng có thể khiến hắn bớt phần thống khổ.
Hắn đứng lên tìm đan dược chữa thương, đầu tiên ngậm ở trong miệng không nuốt vào, sau đó khoanh chân nhập định, bắt đầu triệu tập Huyền lực ngưng kết luồng khí xoáy.
Đan dược vào miệng liền tan, từng chút từng chút chảy vào trong thân thể. Cùng lúc, Lục Ly bắt đầu điều tập vô số Huyền lực đánh sâu vào.
Khi trong người Lục Ly truyền đến đau đớn, đan dược đã hòa tan hết. Một nén hương sau, răng thú nơi ngực hắn phát sáng, lấp la lấp lánh.
– Cái này…
Lúc răng thú lóe sáng, Lục Ly cảm giác được trong thân thể bất giác xuất hiện một luồng năng lượng vô hình, du tẩu khắp kinh mạch.
Khi luồng năng lượng vô hình này đến giao điểm mạch Nhâm và mạch Xung, thống khổ bỗng chốc biến mất vô tung vô ảnh, chẳng hề còn lại gì.
– Được!
Thời khắc then chốt như thế, sao Lục Ly dám phân tâm? Hắn lập tức điên cuồng triệu tập Huyền lực, ngưng tụ khí xoáy.