Trước
Sau

Chương 10

Tiếng Thú Rống

Chương 10: Thú Rống

Lục Ly nhận lấy một viên Thối Thể Đan, vội vàng rời đi. Lần này trở về còn sớm hơn mọi khi, Lục Linh vẫn chưa ra ngoài chờ hắn.

Sau khi dùng cơm xong, Lục Ly kể lại chuyện nhìn thấy chiến xa hoàng kim và phi thuyền cho Lục Linh nghe. Lục Linh nhíu mày, kinh nghi thì thào:

- Thượng cổ chiến xa? Thiết giáp phi thuyền?

Kia đều là Huyền khí Thiên phẩm, ba Vương tộc ngũ phẩm của Bắc Mạc không thể nào nắm giữ nhiều như vậy! Chẳng lẽ là từ bên ngoài tới? Bên Hàn Băng Thâm Uyên kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Thượng cổ chiến xa, thiết giáp phi thuyền, Vương tộc ngũ phẩm?

Lục Ly hơi nghi hoặc, tò mò hỏi:

- Tỷ tỷ, sao tỷ biết nhiều như vậy?

Lục Linh chỉ tay về phía cổ tịch trên giá sách, giải thích:

- Đều là những cổ tịch này ghi lại. Đệ từ nhỏ không thích đọc sách, trách ai được?

- Hắc hắc.

Lục Ly gượng cười. Hắn từ nhỏ hiếu động, suốt ngày chạy nhảy trong núi. Lục Linh vì bị tật nên cơ bản không ra khỏi cửa, ngày ngày chỉ đọc sách, lại không ngờ những sách kia lại ghi chép nhiều tri thức đến vậy.

- Tỷ, những sách này ở đâu ra?

Lục Ly lại nghi ngờ hỏi. Trong ký ức của hắn, từ khi còn rất nhỏ những sách này đã có ở đó. Những sách ghi chép nhiều huyền cơ như vậy, nơi bình thường chắc chắn không mua được.

Lục Linh giải thích:

- Phụ thân lưu lại.

- Phụ thân?

Ánh mắt Lục Ly ảm đạm xuống, theo bản năng sờ vào chiếc răng thú trên cổ.

Đối với cha mẹ, hắn cực kỳ xa lạ. Nghe nói sau khi sinh hắn, cha mẹ liền mất tích, mười lăm năm qua không có chút tin tức. Từ trước đến nay Lục Linh không hề nói về cha mẹ, nhiều lần Lục Ly nghĩ cha mẹ đã mất.

Trầm mặc thật lâu, Lục Ly vẫn không nhịn được hỏi:

- Tỷ, phụ thân mẫu thân vẫn còn sống chứ?

- Còn!

Lục Linh dừng một chút, sau đó đưa tay vỗ vỗ bả vai Lục Ly, nói:

- Đệ đệ, chờ đệ thức tỉnh huyết mạch, ta sẽ nói tất cả sự tình cho đệ. Hiện tại... không phải lúc.

- Vâng!

Lục Ly nặng nề gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, đứng dậy trở về phòng luyện hóa Thối Thể Đan.

Hôm nay hắn luyện hóa dễ dàng hơn, giống như thân thể đã thích ứng với Thối Thể Đan, không còn sốt cao kinh khủng như trước. Sau khi luyện hóa xong, hắn ngủ một giấc thật say.

Khi hắn ngủ, răng thú lại bắt đầu tỏa sáng. Lục Linh đẩy cửa vào.

Nhìn chiếc răng thú vài lần, xác định thân thể Lục Ly không có dị thường, Lục Linh mới cau mày nói:

- Liên tục luyện hóa Thối Thể Đan, dược lực sẽ giảm đi, nhưng đệ đệ luyện hóa viên thứ hai vẫn có thể gia tăng bốn năm trăm cân khí lực. Chẳng lẽ là vì chiếc răng thú này? Đây là răng của Huyền thú gì?

Mặc kệ.

Ngồi một hồi, Lục Linh khẽ vuốt cằm nói:

- Lúc Lục Ly sinh ra, phụ thân liền đeo chiếc răng thú này lên cổ hắn. Nghĩ đến nó hẳn là dị bảo, phụ thân sẽ không hại đệ đệ.

Lục Linh tắt đèn, đứng dậy rời đi. Gian phòng khôi phục yên tĩnh, chỉ còn chiếc răng thú phát ra bạch quang yếu ớt, trong đêm đen nhìn cực kỳ quỷ dị.

- Lại tăng lên hơn bốn trăm cân khí lực!

Ngày thứ hai tỉnh lại, Lục Ly lập tức lên núi. Sau khi khảo nghiệm, hắn phấn chấn vô cùng. Hắn luyện hóa ba viên Thối Thể Đan, đã có hơn bốn nghìn cân khí lực, vạn cân cự lực không còn là mộng tưởng nữa.

Tu luyện hơn một canh giờ, Lục Ly vội vàng trở lại bộ lạc. Cơm nước xong xuôi, hắn lập tức đi kéo quan tài.

Đám người Liễu Vũ nhìn thấy Lục Ly đều không còn kinh ngạc nữa. Đây chính là một quái thai, thể chất biến thái. Nếu cho hắn mấy trăm viên Thối Thể Đan, đoán chừng có thể tu luyện tới mấy vạn cân cự lực.

Đám người Liễu Vũ rất tiếc nuối, nếu Lục Ly có thể tu luyện huyền lực, tuyệt đối sẽ được chiêu vào Liễu gia, trọng điểm bồi dưỡng.

Sau mấy ngày, mỗi ngày Lục Ly đều tới kéo quan tài, nhận được một viên Thối Thể Đan.

Để đám người Liễu Vũ hơi thở dài là tốc độ gia tăng khí lực của Lục Ly bắt đầu yếu bớt. Đến viên Thối Thể Đan thứ năm, một viên đại khái chỉ có thể gia tăng hơn ba trăm cân khí lực.

Nếu Lục Ly vẫn tăng như lúc đầu, đám người Liễu Vũ sẽ hoài nghi Lục Ly chính là quái vật háo thành.

Lục Ly lại tức giận không thôi. Nếu theo tiến độ ban đầu, chỉ cần mười mấy viên là có thể đạt đến vạn cân cự lực. Bây giờ nhìn tình huống, cần ít nhất hai mươi mấy viên. Tổ quan của Liễu gia chỉ có bấy nhiêu, vạn nhất kéo xong thì không còn Thối Thể Đan nữa.

Đến ngày thứ tám, Lục Ly quả quyết không đi thác nước tôi thể luyện đao. Trời còn chưa sáng, hắn đã rời giường, lao đến Đoạn Nhận Lĩnh.

Hiện tại khí lực của hắn đã hơn sáu ngàn cân. Hắn chuẩn bị một ngày kéo hai quan tài, lấy hai viên Thối Thể Đan.

Mấy ngày gần đây không có tuyết rơi, tuyết đọng trên đường không còn dày, kéo quan tài dễ dàng hơn rất nhiều. Lục Ly đã sớm muốn kéo hai quan tài, chỉ sợ quan tài thứ hai không đúng thời gian chạy tới, không lĩnh được thù lao.

Hôm nay hắn liều mạng, toàn lực chạy nhanh, trước lúc trời tối thành công kéo được hai quan tài.

- Gào...

Mới vừa nhận hai viên Thối Thể Đan, phương bắc đột nhiên truyền đến tiếng rống to. Tiếng rống kia chấn thiên động địa, đâm thủng bầu trời, khiến toàn thân mọi người rung động.

- Huyền thú, ít nhất cấp sáu!

Di tiểu thư kinh hô, kinh hãi nhìn về phương bắc. Huyền thú cấp sáu tương đương với Quân Hầu cảnh của nhân loại. Huyền thú cường đại như vậy tùy tiện đi ra một con cũng có thể nhẹ nhõm san bằng Vũ Lăng Thành. May mắn chỗ ở của Huyền thú kia cách rất xa, hẳn là ở trong Hàn Băng Thâm Uyên.

Mặc dù vậy, sắc mặt của Di tiểu thư và đám người Liễu Vũ vẫn cực kỳ khó coi.

Mấy ngày trước xuất hiện nhiều thượng cổ chiến xa và thiết giáp phi thuyền như vậy, hiện tại đột nhiên truyền đến tiếng thú gào. Nếu nói trong tuyệt địa không có xảy ra việc gì, ngay cả đồ đần cũng không tin.

- Từ mai, tất cả tăng tốc kéo quan tài, lấy tốc độ nhanh nhất di chuyển tổ quan.

Chờ kéo xong toàn bộ tổ quan, mỗi người được ban thưởng năm viên Huyền Linh Đan hoặc Thối Thể Đan.

Di tiểu thư yêu kiều nói, mang theo mấy người vội vàng rời đi. Nàng phải lập tức trở về bẩm báo gia tộc, tránh cho ngoài ý muốn phát sinh.

1,303 words
Trước
Sau
Bất Diệt Long Đế - Chương 10: Tiếng Thú Rống — Mê Tiên Hiệp