Chương 1805
Làm Khó
Chương 1805: Làm khó dễ
Nghe được Hàm Diệu Chi nói vậy, sắc mặt của các chi mạch Hàm gia, bao gồm cả Phủ chủ Hàm Thiên phủ là Hàm Mạnh, đều trở nên khó coi.
Quyền đề cử đặc thù do chi mạch Hàm gia nắm giữ, nên họ vô cùng coi trọng và trân quý đặc quyền này. Trong ngày thường, họ rất ít khi sử dụng, bởi vì một khi đã vận dụng, người được đề cử nhất định phải là nhân vật xuất chúng.
Hàm Diệu Chi tuy gánh vác trách nhiệm kiểm tra, nhưng mỗi lần đến Hàm gia để tiếp người, thực chất chỉ là đi qua một vòng. Thông thường, hắn cũng không để tâm quá mức, dù sao chi mạch Hàm gia cũng không dám lung tung đề cử, bằng không vừa lên Phù Đảo đã lộ ra sơ hở.
Bình tâm mà xét, con trai út của Hàm Đạo Chi là Hàm Dương tuyệt đối không phải loại rác rưởi, chỉ là sau khi lên Hàm gia Phù Đảo, xác thực đã gặp phải một số đại sự mới rơi vào cảnh ngộ như vậy.
Hàm Diệu Chi thật sự phải "kiểm tra" kỹ lưỡng, e rằng La Thiên Hành cũng khó lòng vượt qua cửa ải này!
Mọi người Hàm Thiên phủ tự nhiên cảm thấy căng thẳng...
Nhìn sắc mặt của các chi mạch Hàm gia, Hàm Diệu Chi lộ rõ vẻ đắc ý. Bầy lão gia hỏa trong chi mạch này còn muốn phân cao thấp với hắn, căn bản không đủ tư cách. Hắn tiếp tục kéo cao giọng điệu, cười lạnh nói:
– Các ngươi nói tiểu tử kia sao còn chưa tới? Kéo dài quá lâu, đừng trách lão phu không hậu đãi!
– Đến rồi, đến rồi!
Âm thanh của một vệ sĩ Hàm Thiên phủ vang lên từ ngoài chủ các.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của hai vị vệ sĩ, La Chinh bước vào bên trong chủ các.
Trong lòng La Chinh hơi kích động. Kế hoạch của hắn vẫn đang tiến hành thuận lợi, dù sao việc tiến vào và gia nhập Phù Đảo cũng là một khâu vô cùng quan trọng.
Hắn vừa mới bước vào chủ các, liền cảm giác bầu không khí có chút bất thường.
Những đầu lĩnh của chi mạch Hàm gia ở đây, bao gồm cả Hàm Đạo Chi, Hàm Mạnh, đều lộ vẻ âm trầm. Đặc biệt là Hàm Đạo Chi, thậm chí còn có vẻ tức giận.
Gia chủ của chi mạch Hàm gia, một vị Thượng Vị Chân Thần, phóng tầm mắt khắp Thần Vực cũng là tồn tại không thể coi thường. Chuyện gì có thể khiến tâm tình của hắn gợn sóng như vậy?
Hàm Diệu Chi liếc mắt nhìn La Chinh, lập tức dùng giọng điệu quái gở nói:
– Ta tưởng các ngươi muốn giới thiệu nhân vật bảo bối gì, hóa ra lại muốn nhét một tên rác rưởi vào Phù Đảo!
Nghe vậy, La Chinh nhíu mày, trong đôi mắt lóe lên một tia lạnh lẽo không thể nào sát nhập.
Hàm Diệu Chi ngồi ở vị trí chủ tọa trong chủ các, thần thái uy nghiêm, vẻ mặt kiêu ngạo. Chỉ cần liếc mắt, La Chinh đã nhận ra người này e rằng là nhân vật then chốt khiến mình nổi lên trên đảo.
Hắn không ngờ người già này lại nói chuyện khó nghe như vậy, vừa mở miệng đã xưng mình là rác rưởi.
Người Hàm gia chi mạch không nói gì, La Chinh cũng không phát tác, nhưng trong lòng, đốm lửa kích động kia trong nháy mắt tắt lịm, trên mặt hắn thêm phần ý lạnh.
– Khặc khặc.
Hàm Mạnh không nhịn được cười khan hai tiếng. Tuy Hàm Diệu Chi và Hàm Đạo Chi có chút bất hòa, nhưng chung quy phải lấy đại cục làm trọng.
– Vị La Thiên Hành này trong đại khảo của Hàm Thiên phủ ta đã bị mấy trăm đạo bi thừa nhận, xác thực không phải chuyện nhỏ. Bằng vào đặc lệ của chúng ta hướng về bản gia đề cử, tuyệt đối không phải là loại rác rưởi.
Trong ánh mắt Hàm Diệu Chi thoáng hiện vẻ kinh dị, trong lòng tuy kinh ngạc nhưng hắn chỉ hừ nhẹ một tiếng:
– Bị mấy trăm đạo bi thừa nhận, bất quá là tính dẻo không sai mà thôi. Huống hồ, ham nhiều tước không nát! Chân chính có tiền đồ thiên tài, chỉ cần tu luyện một môn Thần Đạo cũng có thể đạt được thành tựu lớn!
Hàm Diệu Chi vì muốn công kích La Thiên Hành nên đã nói quá lời. Trên thực tế, rất nhiều Chân Thần không chỉ tu luyện một loại Thần Đạo, có lúc vài loại Thần Đạo phối hợp lẫn nhau còn có thể phát huy uy lực mạnh hơn.
Tuy nhiên, lời của hắn cũng có ba phần đạo lý. Việc bị mấy trăm đạo bi thừa nhận thật sự nghe qua đã khiến người ta sờn tóc gáy. La Chinh thậm chí thông qua Vô Lượng Thước cũng nắm giữ những Thần Đạo kia, nhưng về bản chất, điều này không tăng lên quá nhiều thực lực cho hắn.
Đối mặt với cường địch, La Chinh vẫn phải dựa vào Trảm Tình Thần Đạo.
Hàm Mạnh cũng không tranh luận với Hàm Diệu Chi. Hắn rõ ràng chỗ tuyệt vời của La Chinh không chỉ nằm ở việc được Đạo Bi thừa nhận. Vị tiểu tử lai lịch bí ẩn này hiển lộ ra thủ đoạn không nhiều, lại như một tòa băng sơn, thực lực chân chính ẩn giấu dưới mặt nước.
– La Thiên Hành có hay không có năng lực tiến vào gia nhập Phù Đảo, kính xin ra tay kiểm tra.
Hàm Mạnh cười nhạt, vẻ mặt rất có tự tin.
Nhìn thấy vẻ mặt Hàm Mạnh, Hàm Diệu Chi càng thêm không sảng khoái, trong lòng càng quyết định ý định làm khó chi mạch Hàm gia.
La Chinh nhìn thấy manh mối này, trong lòng cũng có chút bực bội. Không biết chi mạch Hàm gia và ông lão kia đang tranh chấp chuyện gì, e sợ cuối cùng bất hạnh vẫn là chính mình!
– Được! Vậy ta lại xem tên tiểu tử này có gì đáng giá!
Hàm Diệu Chi cười lớn một tiếng, bỗng nhiên đề khí. Một luồng đại thế bỗng nhiên phun phát ra, vang vọng khắp chủ các!
Cỗ thế đó chất chứa đạo bao hàm của Ngũ Hành Thần Đạo, Hàm Diệu Chi hiển nhiên là đang thúc giục Thần Đạo.
Sắc mặt của các mạch chủ chi mạch càng thêm khó coi. Hàm Diệu Chi đường đường là Thượng Vị Chân Thần, kiểm tra một vị Chứng Thần võ giả cần phải thúc giục Thần Đạo sao?
Trước đây, Hàm Đạo Chi có ý định thi giáo La Chinh, cũng chỉ dựa vào sức mạnh để trêu chọc hắn, không ngờ lại bị La Chinh té ra ngoài. Hàm Đạo Chi nhưng không hề tức giận, đường đường Thượng Vị Chân Thần đều phải có khí độ.
Hàm Diệu Chi vừa lên đã quyết tâm, chẳng lẽ là muốn giết người sao?
Mọi người trong lòng oán thầm nhưng không dám nói gì, bọn họ cũng rõ ràng hiện tại chen vào chỉ sợ là đổ dầu vào lửa!
– Lão già kia rốt cuộc muốn làm gì? Đường đường Thượng Vị Chân Thần, mượn Ngũ Hành Thần Đạo để chèn ép ngươi? La Chinh, ngươi vẫn là chạy mau đi...
Cực Ác lão nhân cũng trợn mắt ngoác mồm. Lão nhân tu luyện Cực Ác Chi Đạo, trong lòng không phân biệt thiện ác, nhưng không biết xấu hổ như vậy, hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy...
– Trời mới biết.
La Chinh đầy bụng phiền muộn, trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng chung quy vẫn phải đánh tới hoàn toàn tinh thần để ứng phó vị lão giả này. Dù sao cũng là cơ hội tiến vào gia nhập Phù Đảo, La Chinh cũng không muốn thất lễ, hoặc khen người ta có thâm ý khác đây?
– Tiểu tử, ta Hàm Diệu Chi đắm chìm trong Ngũ Hành Thần Đạo mười hai thần kỷ nguyên, đã có lĩnh ngộ riêng. Lấy đạo bao hàm Ngũ Hành tự hóa thành Ngũ Hành Huyễn Diệt. Nếu ngươi có thể kiên trì trong đó một nén nhang, mà lại coi như ngươi thông qua!
Hàm Diệu Chi mặt lạnh cười nói. Hắn không có ác cảm gì với La Chinh, nhưng trong lòng tích trữ tâm tư muốn chèn ép chi mạch Hàm gia, nên khi ra tay sẽ không chút nương tay!
Dứt tiếng, đạo bao hàm trong chủ các bắt đầu không ngừng co rút lại, hóa thành năm loại lực lượng pháp tắc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ quay quanh La Chinh nhanh chóng ngưng tụ...
"Ngũ Hành Huyễn Diệt" chính là Thần Thông mà Hàm Diệu Chi tự ngộ ra từ Ngũ Hành Thần Đạo.
Dựa vào lực lượng Ngũ Hành thực sự đã đủ để tự tạo thành thế giới, nhưng đơn thuần lấy Ngũ Hành Thần Thông xây dựng thế giới cũng không hoàn chỉnh. Tuy nhiên, Hàm Diệu Chi tự thành một cách, mạnh mẽ chắp vá ra một cái Huyễn Diệt Thế Giới có chút không trọn vẹn, trong đó xem như là rất có đổi mới!
Rất nhanh, dưới sự diễn hóa không ngừng của những đạo bao hàm kia, liền hóa nảy sinh một thế giới tỏa ra ánh sáng lung linh. Thế giới này chỉ có phạm vi khoảng một trượng, bao phủ La Chinh ở bên trong!
– Rầm...
Thời khắc này, La Chinh phảng phất trốn vào trong ảo cảnh. Tất cả xung quanh đều biến mất, hắn rơi vào một thế giới do lực lượng Ngũ Hành biến thành. Dưới chân là đại địa, trên bầu trời là ánh vàng, ở xa là đại thụ, còn có biển gầm che ngợp bầu trời đến từ phía xa. Từng đóa từng đóa hỏa vân đan dệt thành một thế giới kỳ diệu.
Nhưng thế giới này đang nhanh chóng đổ nát, huyễn diệt...