Trước
Sau

Chương 1793

Thăm Dò

Chương 1793: Thăm dò

Tại Thần Vực, chỉ có Thượng Vị Chân Thần mới có quyền được ngự không phi hành. Trước đó, La Chinh không rõ lắm quy tắc mà các Thánh Nhân đặt ra, bởi vì võ giả Chứng Thần, Hạ Vị Chân Thần cùng Trung Vị Chân Thần cũng không phải không thể phi hành, chỉ là năng lực bị hạn chế. Nhưng sau khi Cực Ác lão nhân giải thích, những nghi hoặc trong lòng La Chinh liền tan biến.

Trước tiên, những gia tộc Phù Đảo giàu có muốn củng cố địa vị của mình, nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn giam giữ cơ hội vùng lên của các gia tộc khác. Vì lẽ đó, vào thời kỳ trung cổ, một số gia tộc Phù Đảo giàu có liên hợp lại, thống trị phiến đá và lập ra quy cách này: hạn định chỉ có Thượng Vị Chân Thần mới được bay trên trời, còn Chân Thần đại viên mãn mới có thể động dụng pháp tắc không gian.

Như vậy, người đến sau dĩ nhiên mất đi rất nhiều cơ hội. Dù sao, trong Thần Vực có rất nhiều cấm địa không thể phi hành, căn bản khó có thể thăm dò. Vì thế, những năm gần đây hiếm có người đến sau phong Thánh vị.

Người kia lướt qua bầu trời rồi đáp xuống, rơi vững vàng vào giữa chủ các. Sau khi giáng lâm, một luồng uy nghiêm nhàn nhạt tỏa ra. Người này không hề thả ra bất kỳ linh hồn uy thế nào, nhưng lại nắm giữ một khí thế tự nhiên mà thành. Khí thế này không đến từ bản thân hắn, mà đến từ thế giới bên trong cơ thể hắn.

Thượng Vị Chân Thần Thể Nội Thế Giới đã đại thành, tự thành một khối khổng lồ toàn thể, vì vậy mới tỏa ra uy nghiêm cảm giác này. Nó giống như cảm giác thần bí, không tên gọi, mà Thi Tiểu Xảo ở tầng hai địa lao từng gây ra cho La Chinh.

Người này nhìn qua rất trẻ tuổi, nhưng trên mặt mơ hồ toát ra một luồng mộ khí, cho thấy thời gian tu luyện của hắn cũng không ngắn. Cốt Linh e sợ, đại khó có thể tưởng tượng!

Hàm Mạnh, Hàm Sâm và Hàm Vũ ba người đứng dậy, hướng về người kia lạy bái. La Chinh thấy thế cũng đứng dậy. Tuy Hàm Thiên phủ nhìn dáng vẻ muốn trục xuất hắn, nhưng ít nhất lễ nghi La Chinh sẽ không thất.

Người này chính là Hàm Đạo Chi, mà Hàm Mạnh đã nhắc tới trước đó. Hắn là tộc trưởng chi mạch Hàm gia, thống lĩnh hai mươi bảy chi mạch của gia tộc.

Mấy ngày trước, Hàm Đạo Chi đã nghe nói về sự tình của La Thiên Hành. Sau đó biết được người này sinh ra không minh bạch, hôm nay chính là do hắn đến định đoạt việc này.

Hàm Đạo Chi đáp lại chư vị, ánh mắt liền không ngừng đánh giá La Chinh. Khi nhìn thấy bộ đồng tâm y trên người La Chinh, hắn khẽ “Ồ” một tiếng, lập tức hỏi:

– Ngươi mặc trên người cái quần áo này, không biết là cỡ nào chí bảo?

Hàm Đạo Chi hỏi như vậy, Hàm Mạnh ba người cũng đưa mắt lưu ý đến bộ trang phục của La Chinh. Bộ thâm sắc trường sam của La Chinh nhìn bề ngoài hết sức bình thường, ngay cả Chân Thần cũng không nhìn ra dị dạng nào.

La Chinh chỉ cười nhạt, còn chưa kịp trả lời, Hàm Đạo Chi bỗng nhiên đưa tay. Giữa các ngón tay hắn hóa ra từng viên gai nhọn sắc bén dị thường, màu đỏ, hướng về ngực La Chinh trực tiếp bắt tới!

Tuy Hàm Đạo Chi không dùng toàn lực, nhưng hắn chung quy là Thượng Vị Chân Thần, Thần Đạo tu luyện đã đạt thượng tầng cảnh giới. Đòn tấn công bất thình lình với tốc độ kinh người này, không chỉ khiến La Chinh chưa kịp phản ứng, mà ngay cả Hàm Mạnh mấy người cũng hoàn toàn không ngờ tới.

“Kẽo kẹt——”

Một trảo này mạnh mẽ như gấu đen thật lòng. Cho dù là Chân Thần bị hắn tóm trong lòng bàn tay, trái tim cũng sẽ bị móc ra trong nháy mắt.

Nhưng móng vuốt sắc nhọn của Hàm Đạo Chi chạm vào đồng tâm y của La Chinh, chỉ phát sinh một tiếng ma sát sắc bén, không hề cắt rách bộ trường sam, thậm chí ngay cả vết tích cũng không lưu lại.

Hàm Đạo Chi thân là tộc trưởng Hàm gia, thực lực không thể nghi ngờ. Một trảo tiện tay vừa rồi, sức mạnh trong đó là tầm thường Chân Thần khó có thể chống lại.

Rất nhiều Thượng Vị Chân Thần vì nỗ lực đại viên mãn, bắt đầu ngưng tụ thần đài chín sao. Hàm Đạo Chi càng là ngưng tụ sáu viên Tinh Thần chứa đựng sức mạnh bản nguyên!

Thấy cảnh này, ánh mắt của Hàm Mạnh, Hàm Sâm và Hàm Vũ đều lấp lánh tỏa sáng!

Họ không nghĩ tới La Chinh trên người lại che giấu một bảo vật hộ thể như vậy...

La Chinh chịu đựng một trảo của Hàm Đạo Chi, nhanh chóng lui lại mấy bước, đôi mày kiếm cũng nhíu lại.

Tại Lục Nhâm Thần thành, chịu sự hạn chế của quy tắc ngàn giới phiến đá, giữa các võ giả không thể tùy ý động thủ. Nếu hai người khiêu chiến cũng cần nộp một viên Thần Võ Tệ. Vậy mà vị Thượng Vị Chân Thần trước mắt vừa gặp đã động thủ, tựa hồ căn bản không bị ngàn giới phiến đá ràng buộc.

La Chinh trong lòng tuy có chút tức giận, nhưng rất nhanh đã khống chế tâm tình. Có mấy người trời sinh có thể tự do ngoài quy tắc. La Chinh sẽ không ngây thơ cho rằng người Hàm gia đều là người lương thiện. Đối với kẻ yếu, thường không có lý nào để nói. Hắn một thân một mình tiến vào Lục Nhâm Thần thành, thể hiện thiên phú và thực lực nhất định, bản thân đã là một loại mạo hiểm.

Giờ khắc này, hắn phải nhịn nại.

Nếu thật chọc giận những người này, hắn có thể sẽ không cách nào rời khỏi Lục Nhâm Thần thành!

– Đây là ý gì? – La Chinh nhíu mày hỏi.

– Không có gì, chỉ là muốn thăm dò một chút phản ứng của tiểu tử ngươi, phản ứng không tệ! – Hàm Đạo Chi “khà khà” cười, mặc kệ La Chinh có đồng ý hay không, lần thứ hai hóa ra hoàn toàn mơ hồ tàn ảnh, hướng La Chinh trùng kích tới.

Tốc độ của Hàm Đạo Chi vượt xa phản ứng của La Chinh. La Chinh còn chưa kịp chuẩn bị, một đôi lợi trảo lần thứ hai hướng ngực hắn vung lên.

Hàm Đạo Chi một mặt muốn thăm dò phản ứng và thực lực của La Chinh, mặt khác tựa hồ cũng đang phán đoán đồng tâm y của La Chinh được làm từ loại tài liệu gì!

Nhưng cử động của hắn hơi quá mức vô lễ. Dù sao La Chinh còn kiêng kỵ hạn chế của ngàn giới phiến đá, không biết mình có thể hoàn thủ hay không. Huống hồ Hàm Đạo Chi thân là Thượng Vị Chân Thần, trêu chọc La Chinh lại đơn giản như diều hâu vồ gà con.

La Chinh hầu như theo bản năng ngửa người về sau, thân thể giống như cá chép uốn éo, đồng thời dưới chân bước ra một bước Kiếm Bộ, bày ra một bước tiến không thể tưởng tượng nổi!

Một trảo của Hàm Đạo Chi lướt qua chính diện, hầu như dán vào ngực La Chinh, nhưng chung quy không đụng tới hắn một hào, thật sự bị La Chinh tránh qua.

– Hả? – Hàm Đạo Chi không bắt được La Chinh, xông về phía trước vài bước, tay phải nặn nặn, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.

Tuy nói Hàm Đạo Chi ra tay với tâm thái trêu chọc, nhưng tuyệt đối không phải võ giả Chứng Thần có thể tránh được. Đừng nói La Chinh, ngay cả Hàm Mạnh, Hàm Sâm cũng không dễ dàng tránh được!

– Tiền bối, La mỗ đã thông qua đại khảo của Hàm Thiên phủ, hiện tại còn thăm dò không khỏi... – Giọng nói của La Chinh đã mơ hồ có vẻ tức giận.

– Thật thân pháp! Thú vị! – Hàm Đạo Chi căn bản không nghe La Chinh, xoay người lại nhào tới, tốc độ càng lần thứ hai tăng lên ba phần.

Lần này La Chinh vẫn triển khai bộ pháp, thậm chí vận dụng cả Bát Khúc Phi Yên. Cả người hắn giống như tơ liễu phấp phới, nhưng tốc độ của Hàm Đạo Chi vượt xa phạm vi ứng đối của La Chinh. Bát Khúc Phi Yên e ngại nhất chính là tuyệt đối tốc độ. Hàm Đạo Chi trong nháy mắt đã lách sau lưng La Chinh, một tay tựa như tia chớp nắm lấy vạt áo của hắn, hướng xa xa bỗng nhiên ném đi!

“Hô!”

Thân thể La Chinh xoay tròn trên không trung, đập về phía bên kia của chủ các.

Cũng may Hàm Đạo Chi cũng thủ hạ lưu tình. La Chinh ở giữa không trung lại uốn éo một cái, nhẹ nhàng sát mặt đất bay lượn một lúc, vươn mình một cái mới đứng vững!

1,628 words
Trước
Sau
Bách Luyện Thành Thần - Chương 1793: Thăm Dò — Mê Tiên Hiệp