Trước
Sau

Chương 1737

Chỉ điểm

Chương 1737: Chỉ điểm

La Chinh tự nhiên hiểu rõ, việc mình tùy ý lập thân, tất nhiên sẽ có những chỗ không được chân thực. Nhưng hắn tiết lộ tin tức càng ít, khả năng bị vạch trần càng nhỏ, bọn họ tin hay không cũng chẳng quan trọng. Huống hồ những người này chỉ là thần dân mà thôi, cũng không thể tra ra được nội tình của hắn...

Đúng như La Chinh dự liệu, Tiểu Ổ cũng không dây dưa vào vấn đề này, mà nói cho hắn biết, thôn nhỏ của bọn họ tại Trường Không Vực tương đối xa xôi, dù là khoảng cách đến Thần Thành gần nhất cũng vô cùng xa, nên mới mời La Chinh ở lại Mông Sơn thôn. Mông Sơn thôn đối đầu kẻ địch mạnh, mà La Chinh lại là một vị chứng thần võ giả, lời mời này hoàn toàn nằm trong dự liệu của hắn, nên La Chinh cũng vui vẻ đáp ứng.

Nhìn thấy La Chinh đồng ý, Tiểu Ổ nhất thời đại hỉ:

– Bằng hữu hành trình đến nơi này, chắc hẳn đã mệt nhọc. A Văn, mở ra đào rượu ngon...

Sau đó, Tiểu Ổ mới đưa bát tô trước mặt lên, một luồng nồng nặc mùi thịt tràn ngập trong lầu các. La Chinh vốn đã nhịn đói lâu ngày, nhưng ngửi thấy mùi thịt này cũng chợt cảm thấy thèm nhỏ dãi. Theo lời giới thiệu của Tiểu Ổ, thịt trong nồi chính là từ thịt thiết xỉ thú, bóc ra từng mảng.

Hắn thân là thần cực cảnh võ giả, tự nhiên đã nhịn đói, nhưng ăn loại hung thú thịt này lại có thể tăng cường thể lực. Con thú này trong mắt những Chân Thần kia không đáng kể, nhưng đối với thần dân mà nói, lại là nguyên liệu nấu ăn tương đối quý giá.

La Chinh khách sảng ăn vài khối, cảm giác trong cơ thể truyền đến một luồng ấm áp. Năng lượng tỏa ra từ miếng thịt này tinh khiết hơn cả đỉnh cấp hung thú trong cấm địa Thần Luyện Ký!

Nhưng La Chinh cũng không cảm thấy bất ngờ. Thần Luyện Cấm Địa chính là Nội Thế Giới của Cưu Thánh Thể, sinh linh đều do Cưu Thánh nhét vào Thiên địa nguyên khí biến thành, bản thân vẫn là thứ cấp sinh linh. Thiết xỉ thú tuy cấp bậc thấp, nhưng chung quy là cùng cấp sinh linh, do hỗn độn biến thành, về bản chất vẫn có sự khác biệt lớn.

Ăn uống no nê, nhân dân Mông Sơn thôn liền sắp xếp cho La Chinh một gian lầu các khác để nghỉ ngơi. La Chinh tự nhiên không cần giấc ngủ, hắn chưa từng quên họa lớn trên người mình – đan điền bị phong ấn.

Trên đường đi, La Chinh đều tận lực khống chế hoàng kim huyết dịch trong cơ thể giội rửa những hắc tuyến trên đan điền. Những hắc tuyến này vô cùng ngoan cố, giội rửa lâu như vậy mới đổ nát hai, ba sợi, khiến La Chinh lo lắng không ngừng.

Mau chóng khôi phục thực lực là mục tiêu lớn nhất của La Chinh trong giai đoạn này, bằng không đối với Thần Vực mà nói, hắn e là nửa bước khó đi.

Hơn nữa nhìn lại, thôn này tuy an bình, nhưng dù sao cũng có kẻ địch mạnh. Nghe Tiểu Ổ từng nói, Nhật Nguyệt sơn trại bên trong cũng không thiếu võ giả, trong đó có cả chứng thần võ giả, tức là Giới Chủ cảnh!

La Chinh cũng không phải chưa từng tiếp xúc với Giới Chủ cảnh võ giả trong Thần Vực. Mấy năm trước tại Thần Luyện Cấm Địa, thiên tài Thần Vực thua dưới tay hắn cũng không ít, hơn nữa đều xuất thân từ đại tộc trong Thần Vực.

Chỉ là dưới sự phong ấn của đan điền, thủ đoạn của La Chinh thực sự quá ít, thực lực giảm sút nghiêm trọng. Những chuyện vốn không phải vấn đề, giờ đối với hắn cũng thành vấn đề.

Một đêm trôi qua...

La Chinh không ngừng dùng máu tươi giội rửa, nhưng chỉ làm đứt đoạn được bốn sợi hắc tuyến. Quanh những sợi hắc tuyến còn có tới hơn trăm cái rễ bám vào. Nhìn vậy, nhanh nhất cũng phải mất một tháng rưỡi.

“Vù vù...”

“Vù vù...”

Trời lờ mờ sáng, ngoài phòng đã vang lên từng trận âm thanh trường kiếm khuấy động, có người đang luyện kiếm bên ngoài.

La Chinh đứng dậy, đẩy cửa ra, thấy Tiểu Ổ tay nắm một thanh Thanh Cương kiếm sáng như tuyết, múa kiếm có bài có bản.

Bộ kiếm pháp này La Chinh tuy chưa từng nhận ra, nhưng hắn đối với kiếm đạo lĩnh ngộ đã đạt đến cảnh giới “Kiếm Xuất Vô Ngã”, sớm vượt xa đại tông sư, ánh mắt lại sắc bén đến mức nào? Chỉ liếc mắt đã nhìn ra bộ kiếm pháp này tương đối đơn sơ, đơn sơ đến mức khiến người ta phẫn nộ.

Nhìn dáng vẻ, những thần dân này không phải toàn là thứ cấp sinh linh vượt qua, La Chinh thầm nghĩ trong lòng.

Tại Hoàn Vũ, đừng nói một vị Thần Biến cảnh võ giả, dù là Sinh Tử Cảnh hay Thần Hải Cảnh, ta đối với kiếm đạo lĩnh ngộ cũng đã đạt đến trình độ tông sư, tu luyện kiếm pháp thì thiên biến vạn hóa, mỗi người đều có tinh diệu!

Có điều, Tiểu Ổ trước mắt tuy nắm giữ Thần Biến cảnh tu vi, nhưng sử dụng kiếm pháp lại tương đối phổ thông, chỉ là một biến chủng của kiếm pháp cơ sở, thậm chí vì có những biến hóa này, độ linh hoạt còn kém xa kiếm pháp cơ sở.

Cẩn thận ngẫm lại, những thần dân này bản thân trời sinh thần lực, nếu có thể vận dụng Thiên địa nguyên khí trong Thần Vực, tiến lên một bước trên võ đạo là có thể mở mang Thần Hải, trở thành cường giả Thần Hải Cảnh. Tình cảnh này cũng không tính kỳ quái.

Dù sao Thần Hải cảnh võ giả trong Thần Vực, khoảng chừng tương đương với “Tiên thiên sinh linh” tại hạ giới Hoàn Vũ, chỉ là vừa mới cất bước trên võ đạo. Tiểu Ổ thân là Thần Biến cảnh võ giả, cũng chỉ mới bước ra bước thứ hai thôi, huống hồ Tiểu Ổ lại chỉ là dân thường ở biên giới sơn thôn, có thể tu thành Thần Biến cảnh đã là thiên phú kinh người, hắn đâu có kiếm pháp thượng giai để tu luyện?

Ngoài Tiểu Ổ ra, bên cạnh còn có một đám trẻ con đang múa kiếm. Những đứa trẻ này không có kiếm, chỉ có thể lấy cành cây, mộc côn thay thế, nhưng cũng bắt chước Tiểu Ổ có dáng vẻ...

Cành cây trong tay bọn nhỏ, đặt tại Hoàn Vũ e sợ cũng đổi được một Thánh khí phẩm chất không tồi chứ?

Nghĩ tới đây, La Chinh nhất thời mỉm cười. Bất luận ở đâu, luôn có người tâm hướng võ đạo. Lập tức, hắn theo cầu thang lầu các đi xuống.

– Chăm chú một chút!

Tiểu Ổ cầm kiếm trong tay múa càng thêm ra sức, còn những đứa trẻ kia thì không đuổi kịp nhịp điệu, bắt đầu ngã trái ngã phải. Miễn cưỡng đuổi theo động tác của Tiểu Ổ, chỉ có cậu bé tối qua đào đất trồng rau cho La Chinh.

La Chinh đã biết đứa bé này tên là Tiểu Văn, là em trai của Tiểu Ổ.

Nhìn thấy Tiểu Ổ bước đi lung ta lung tung, La Chinh đứng chắp tay, thản nhiên nói:

– Luyện kiếm trước tiên luyện bộ. Trong quyết này, “Bộ đạp vuông” đã sai rồi. Kiếm tuy mới vừa, nhưng cũng có thể trực. Nếu chỉ có thể đạp khoan thai, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến sự linh hoạt trong tay. Nếu kiếm pháp mất đi linh tính, còn tu cái gì kiếm? Không bằng dùng thương cho rồi!

Lời này nghe tuy có chút không nể mặt, nhưng lấy sự lĩnh ngộ kiếm đạo của La Chinh, hoàn toàn có tư cách đánh giá như vậy.

Quay lưng lại với La Chinh, Tiểu Ổ bỗng nhiên nháy mắt với Tiểu Văn!

Tiểu Văn lập tức thu kiếm gỗ trong tay lại, hừ nói:

– Ngươi nói nhăng gì đó? Kiếm pháp của ca ca ta học từ Kính Thành, Phi ưng kiếm pháp xảo diệu phi phàm, sao trong miệng ngươi lại mất đi linh tính?

La Chinh nhíu mày, hắn đẩy cửa ra thấy Tiểu Ổ dẫn đám trẻ con luyện kiếm có bài có bản, liền biết Tiểu Ổ đã thương lượng với bọn họ, muốn mình chỉ điểm vài chiêu. E là sợ mình không chịu, nên mới dùng phép khích tướng này.

1,512 words
Trước
Sau
Bách Luyện Thành Thần - Chương 1737: Chỉ điểm — Mê Tiên Hiệp