Chương 1630
Chiến Đấu
Chương 1630: Chiến Đấu
Lưu Vũ cùng rất nhiều Giới Chủ bị giam cầm trên đảo, cũng đang đứng bên cạnh Phong Vương Thai, quan sát kỹ tình cảnh này. Trong số những người này, chỉ có người trông coi đảo là Phượng Minh cùng Thủy Ảnh, đã giao thủ với La Chinh.
Giờ khắc này, Phượng Minh và Thủy Ảnh mới thực sự hiểu được, vì sao hai người dùng hết thủ đoạn cũng không thể lay động La Chinh chút nào. Thực lực của kẻ này, căn bản không phải các nàng tưởng tượng như vậy...
Còn Lưu Vũ, tâm tình của hắn lại dị thường bình tĩnh. Thiếu niên đã chém giết một vòng trên Hải Thần Đại Lục, trong nháy mắt đã có thể ngang hàng với Thiên Tôn...
Còn Ám Ảnh Thiên Tôn, tâm tình của hắn vào giờ khắc này lại vô cùng kích động. Hắn vừa rồi chịu thiệt cũng là do quá mức bất cẩn, mới dính phải một đòn nặng như vậy.
Bối kích ám sát vốn là bản lĩnh sở trường của Ám Ảnh Thiên Tôn, hắn dù thế nào cũng không nghĩ ra, La Chinh lại có thể biết trước, cướp trước một bước tiến hành phản kích!
Vì thế, Ám Ảnh Thiên Tôn đối với phản kích của La Chinh hầu như không có bất kỳ phòng bị nào. Nếu là phản kích bình thường thì thôi, nhưng La Chinh lại bạo phát sức mạnh vào đúng lúc này. Dù hắn thân là Thiên Tôn cũng phải chịu một trận, dưới đòn đánh nhìn như lơ đãng ấy, sức mạnh trong cơ thể hắn bị khuấy động, khiến ngũ tạng lục phủ bị tổn thương. Một ngụm máu tươi không kìm được, tự nhiên phun tung toé ra.
Hôm nay, mặt mũi của hắn xem như là mất sạch!
Giờ khắc này, trong lòng Ám Ảnh Thiên Tôn cũng cảm thấy kỳ quái. La Chinh rốt cuộc dùng thủ đoạn gì, mà có thể biết hắn sẽ đánh lén từ phía sau lưng?
Ám Ảnh Thiên Tôn gánh chịu Thiên Mệnh gọi là "Bóng Đen Chi Vũ", ẩn náu sau khi xuất hiện ở trạng thái tuyệt đối tàng hình. Trên lý thuyết, trong Hoàn Vũ không ai có thể tìm ra hắn. Thiên Mệnh này nói yếu thì yếu, nói mạnh thì cũng rất mạnh, nhưng phát huy hiệu quả ở thời điểm thích hợp lại cực kỳ khủng bố. Dù sao, hắn có thể thần không biết quỷ không hay tiếp cận bất kỳ ai, dù là Thiên Tôn cũng phải lo lắng bị hắn ám sát!
Hắn tự nhiên không biết, trong phạm vi bao phủ của thế giới ý chí, toàn bộ thế giới đối với La Chinh đều là trong suốt.
Trên thực tế, khi La Chinh đối mặt với Mộng Thần Tiễn và Thẩm Phán Tín Ngưỡng, hắn đã biết được sự tồn tại của hai vị Thiên Tôn. Những ngày qua không chọc đến hắn chỉ là thôi, hiện tại nếu muốn động thủ, La Chinh đương nhiên sẽ không có chút lòng dạ mềm yếu, ra tay hầu như không hề do dự!
Ám Ảnh Thiên Tôn đưa tay sờ vết máu ở khóe miệng, đôi mắt độc như bò cạp nhìn chòng chọc vào La Chinh:
– Ngươi là làm sao phát hiện ta?
La Chinh lúc này mới nghiêng đầu lại, khóe miệng hơi nhếch lên:
– Tại sao phải nói cho ngươi biết?
– Không nói, ngươi chắc chắn phải chết!
Ám Ảnh Thiên Tôn mở miệng uy hiếp.
La Chinh ý cười càng thêm nồng nặc:
– Chẳng lẽ ta nói rồi, ngươi còn có thể tha mạng cho ta?
– Nằm mơ!
Ám Ảnh Thiên Tôn đã không còn tính nhẫn nại. Giao chiến khẩu thiệt với một tiểu tử Cảnh Giới Chủ chỉ là phí công, hắn cảm thấy hết sức nhục nhã, chỉ muốn giết chết La Chinh cho yên tâm!
Bạch!
Chỉ thấy Ám Ảnh Thiên Tôn đột nhiên phân ra làm hai đạo bóng đen, rồi tiêu tan tại chỗ!
Ám Ảnh Thiên Tôn vừa mới biến mất, liền muốn tiến hành lần ám sát thứ hai...
Bên này, Mộng Thần Tiễn phản ứng cũng nhanh đến cực điểm. Biểu hiện của La Chinh khiến hắn rất bất ngờ, đồng thời cũng hơi yên tâm. Ít nhất biến cố bất thình lình không phức tạp như hắn tưởng tượng, hắn còn một cơ hội!
Nếu hắn có thể nhanh chóng giải quyết Tuyệt Hỏa Thiên Tôn, lại phối hợp với La Chinh giết chết Ám Ảnh Thiên Tôn thì cũng không phải không thể!
Vèo vèo vèo!
Hắn giơ tay lên, thoáng qua đã có ba vệt đen bắn nhanh đi!
– Mục Định Thần Thông!
Trong đôi mắt Mộng Thần Tiễn kim quang lấp loé, hắn khẩn nhìn chằm chằm Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cách đó không xa. Trong tầm mắt của hắn, ba đạo Diệt Dương Tiễn này tất trúng, căn bản không có khả năng tránh né!
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn và Mộng Thần Tiễn đều xuất phát từ Yêu Dạ tộc, đối với Thần Thông này của Mộng Thần Tiễn hắn vô cùng hiểu rõ. Hắn biết rõ không thể tránh, cũng căn bản không nghĩ tới trốn!
Bồng!
Ngọn lửa xanh từ trên người hắn phồn thịnh thiêu đốt...
Tiếp theo, ba đạo Diệt Dương Tiễn đã đóng vào người đối phương, xuyên thủng hoàn toàn Tuyệt Hỏa Thiên Tôn!
Nhưng theo ngọn lửa xanh dần tắt, Tuyệt Hỏa Thiên Tôn cũng biến mất tại chỗ. Tiếp theo, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một luồng nhiệt độ nóng rực. Các võ giả xung quanh Phong Vương Thai trong nháy mắt cảm giác mình đang đứng bên cạnh lò lửa, một luồng sóng nhiệt cháy bỏng lan truyền đến!
– Đi đi!
Các thành viên Trưởng Lão Hội lúc này nơi nào còn dám lưu lại!
Dưới sự giao thủ của cường giả Thiên Tôn, giơ tay nhấc chân đã có thể hủy thiên diệt địa. Lúc này song phương giao chiến còn có chút khắc chế, nhưng thật sự nếu dùng ra bản lĩnh cuối cùng, xé rách Tê Hà Giới này cũng không phải là chuyện không thể!
Lưu Vũ và đám người kia lúc này cũng bắt đầu lùi lại, ai cũng không muốn ở lại chỗ này bị tai ương vạ lây.
Thế nhưng, những Chiêu Thánh Giả dưới Phong Vương Thai lại không hề nhúc nhích...
Đại đa số Chiêu Thánh Giả này thực lực thấp kém, trong thời gian ngắn cũng không thể trốn thoát bao xa, huống hồ lấy căn bản của những Chiêu Thánh Giả này, bọn hắn căn bản không muốn rời đi nơi đây. Bọn họ chỉ thấp giọng đọc thầm, dùng cổ ngữ đặc biệt của Yêu Dạ tộc khẩn cầu vương giả che chở.
Nhưng cảm giác nóng rực kia lại càng ngày càng mãnh liệt. Không ít người Yêu Dạ tộc tóc và lông mày bắt đầu cong lại, có người ôm mặt ngã lăn xuống đất!
Rào ——"
Trên bầu trời cuộn lên một đạo canô, mà Tuyệt Hỏa Thiên Tôn lại đứng trên canô ấy, hướng về Thần Tiễn Thiên Tôn nghiền ép mà đến!
– Phong Hỏa Thiên Luân!
Phong Hỏa Thiên Luân cuồn cuộn mà đến, hướng về Mộng Thần Tiễn thẳng nghiền ép. Nhiệt lượng tản mát ra từ Phượng Hỏa Thiên Luân này có thể làm tan chảy đại địa!
Bồng! Bồng! Bồng...
Những nhiệt lượng nướng xuống, Chiêu Thánh Giả dưới Phong Vương Thai một cái lại một cái bị nhen lửa, hóa thành đạo đạo hỏa diễm cháy hừng hực...
Không thể không nói, những Chiêu Thánh Giả này thành kính đến cực điểm. Một khoảng cách khá xa, Chiêu Thánh Giả chưa từng chịu ảnh hưởng, nhìn thấy thảm trạng của những người phía trước, bọn họ vừa không rít gào, cũng không chạy trốn, đối mặt với sinh tử lại có thể thản nhiên tự nhiên!
Hừ!
Đối diện Phong Hỏa Thiên Luân này, sắc mặt Mộng Thần Tiễn không có chút biến hóa nào. Thế công hung hãn của Tuyệt Hỏa Thiên Tôn tuy hùng vĩ, nhưng đối với Thiên Tôn uy hiếp thật sự không lớn.
Phía sau hắn, một đạo lực lượng không gian đột nhiên nổ tung, người đã biến mất tại chỗ!
Tiếp theo, thân hình Mộng Thần Tiễn xuất hiện trên bầu trời. Cung trong tay hắn đã mở ra hoàn toàn. Giờ khắc này, Mộng Thần Tiễn năm ngón tay đồng thời trói lại dây cung, dưới sự đột ngột lôi kéo, giữa dây cung và cung xuất hiện một cái phiền phức thần văn!
Ong ong...
Dưới sự rung động của thần văn ấy, liền có năm chi tên sắc thái bất nhất bám vào dây cung!
Kim Thanh Hắc Lục Tử!
Xích Dương Tiễn, Diệt Dương Tiễn, Định Huyền Tiễn, Đoạt Linh Tiễn, Thái Hạo Tiễn!
Giao thủ với Thiên Tôn, Mộng Thần Tiễn hầu như không hề do dự, giờ khắc này liền dùng ra thủ đoạn cùng xuất hiện.
Bất quá, Mộng Thần Tiễn cũng không dùng Diệt Huyết Phệ Linh Cốt Tiễn. Thiêu đốt cái giá bằng cả mạng sống quá lớn, trong tình huống vạn bất đắc dĩ, Mộng Thần Tiễn cũng không dự định vận dụng!
Vèo vèo vèo vèo vèo!
Năm đạo tiễn mang sắc thái bất nhất này do cho tới dưới, trong nháy mắt đã đến trước mặt Tuyệt Hỏa Thiên Tôn!
Tuyệt Hỏa Thiên Tôn đứng trên Phong Hỏa Thiên Luân, chân mày hơi nhíu lại.